Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nói đến đây, Trương Lư Nhi liếm môi.

Gã cân nhắc câu chữ rồi nói tiếp:

- Thật ra chuyện mộ Miêu Vương sư phụ em đã biết từ lâu. Vì mộ đó là do một vị tiền bối tổ sư của dòng phái bọn em xây dựng. Vị tiền bối đó rất nổi tiếng, nghe đâu có được cuốn kỳ thư thất truyền của Mặc gia là "Mặc Tử Thiên Cơ Thiên", giấu trong mộ Miêu Vương. Ông ấy còn để lại tấm bản đồ kho báu kẹp trong cuốn Lỗ Ban Kinh. Sau này sư phụ của sư phụ em, tức sư ông Hà Diệp Trương, nghe nói cũng từng vào đó. Ông cụ đem hai phần tàn bản của Lỗ Ban Kinh là "Lỗ Ban Trung Thiên" và "Vạn Pháp Quy Tông" giấu trong đó. Mấy năm nay sư phụ em lùng sục khắp nơi cũng là để tìm mấy thứ này, vì chỉ có chúng mới chấn hưng lại được Lỗ Ban giáo.

- Cả đời sư phụ em mong ước lớn nhất là chấn hưng Lỗ Ban giáo. Vì chuyện này ông ấy đã hy sinh quá nhiều thứ…

Khuất Mạnh Hổ nghe đến đây không nhịn được cười:

- Lỗ Ban giáo tan đàn xẻ nghé, ngoài lý do bị triều đình đàn áp thì nguyên nhân chính là lòng người ly tán. Tại sao ly tán thì sư phụ anh thừa biết, việc gì phải mơ mộng hão huyền thế?

Trương Lư Nhi đang nằm trong tay người khác, tính mạng bị đe dọa nên không dám tranh cãi với Khuất Mạnh Hổ, chỉ cúi đầu im lặng.

Tiểu mộc tượng lo cho sư phụ, hỏi:

- Kể cả sư phụ tôi vẽ mộ Miêu Vương trên vách đá thì cũng đâu chắc ông đang ở trong mộ?

Trương Lư Nhi chỉ mong giữ mạng nên kiên nhẫn giải thích:

- Đương nhiên là không chắc chắn. Nhưng dựa vào địa hình vẽ trên vách đá thì mộ Miêu Vương nằm ngay quanh đây thôi. Hơn nữa người làng Long Võ đã truy đuổi ráo riết, sư bác có giỏi ẩn nấp đến mấy cũng không qua mắt được lũ rắn độc địa phương đó. Thêm nữa, trong từ đường làng Long Võ cũng có một mảnh bản đồ tàn khuyết. Nếu ghép với những gì vẽ trên vách đá thì cơ bản xác định được vị trí mộ. Và khu vực đó cũng chính là nơi người làng Long Võ mất dấu sư bác.

Lạc Phú Quý nghe vậy sầm mặt xuống:

- Nói vậy tức là người làng Long Võ đã biết vị trí mộ Miêu Vương rồi?

Trương Lư Nhi gật đầu: "Phải."

Lạc Phú Quý hỏi tiếp:

- Vậy làng Long Võ có thể gạt sư phụ anh ra rìa, tự mình khám phá mộ được chứ gì?

Trương Lư Nhi đáp:

- Nói thì nói vậy, nhưng những thứ trong mộ Miêu Vương chưa chắc người làng Long Võ đã cần. Hơn nữa dù trong đó có vàng bạc châu báu thì cũng đầy rẫy cạm bẫy hung hiểm. Mộ đó do cao nhân tiền bối Lỗ Ban giáo thiết kế và xây dựng, nếu không có người thông thạo toàn bộ bí tịch như sư phụ em đi cùng phá giải cơ quan thì dù biết chỗ cũng chưa chắc vào được. Mà có vào được thì cũng không biết phải chết bao nhiêu mạng người. Cho nên họ không thể gạt sư phụ em ra được.

Lạc Phú Quý nhớ lại những gì đã thấy, hỏi:

- Nói cách khác, làng Long Võ thực ra không hứng thú lắm với mộ Miêu Vương?

Trương Lư Nhi đáp:

- Cũng không hẳn là không hứng thú. Lũ thổ phỉ làng Long Võ từng trải nhiều, không thấy thỏ không thả chim ưng. Sư phụ em cần sách cần người, còn bọn họ cần tiền. Phải có đủ tiền đại dương họ mới chịu động thủ. Ngoài ra nếu tìm thấy châu báu thì chia tỷ lệ tám - hai, họ tám phần, bọn em hai phần…

Lạc Phú Quý hỏi: "Thế mà các anh cũng chịu à?"

Trương Lư Nhi giải thích:

- Sư phụ em chỉ cần những điển tịch sư môn mà sư ông để lại trong mộ, và cuốn "Mặc Tử Thiên Cơ Thiên" có thể xuất hiện trong đó. Thời Xuân Thu, trong Bách Gia Chư Tử, Mặc gia là bí ẩn và huyền thoại nhất. Tác phẩm lưu truyền lại rất ít, chỉ có 86 thiên. Nghe đồn Mặc Tử viết đến 99 thiên, trong đó có những thiên khám phá thiên cơ, lên trời xuống đất. Thiên Cơ Thiên chính là tinh hoa trong đó… Những thứ này mới là mục tiêu của sư phụ em, còn tiền bạc châu báu ông ấy không quan tâm.

Tiểu mộc tượng nghe mà chấn động trong lòng.

Sư phụ Lỗ Đại vốn là người Lỗ Ban giáo nên dĩ nhiên biết rõ. Tuy Lỗ Ban giáo tôn Công Thâu Ban thời Xuân Thu làm tổ sư, nhưng thực chất nó bắt nguồn từ thời Đông Hán, hưng thịnh vào thời Nguyên trong giới thợ thủ công. Giống như Mai Sơn giáo, nó là một dòng phái vu thuật dân gian. Lỗ Ban Kinh cũng là tập hợp tâm huyết của nhiều đại thợ thủ công huyền thoại trong lịch sử.

Hai phần tàn bản "Lỗ Ban Trung Thiên" và "Vạn Pháp Quy Tông" được cho là giấu trong mộ Miêu Vương chính là cốt lõi của Lỗ Ban giáo, giống như bí kíp tâm pháp tu hành vậy.

Còn về Mặc gia, nói ra cũng buồn cười, Công Thâu Ban (tức Lỗ Ban) và Mặc Tử trong lịch sử vốn là đối thủ không đội trời chung.

Hai người không ưa nhau, sử sách còn ghi lại nhiều giai thoại về chuyện này.

Tuy nhiên học thuyết của Mặc Tử hàm chứa đạo lý thiên địa chí lý, có thể thăng hoa đến cực điểm, nên xét về mặt nào đó còn cao siêu hơn thuật thợ mộc của Lỗ Ban rất nhiều.