Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dưới sự đe dọa của Đàn Nhi Xà, Trương Lư Nhi quả nhiên biết gì nói nấy. Qua quá trình thẩm vấn, họ biết thêm rằng việc Trương Lư Nhi bày bố cục ở huyện Càn Thành trước đó cũng là để gom tiền đặt cọc cho làng Long Võ. Nhưng gã thất bại, những vụ sau đó cũng không thu được tiền, không hoàn thành nhiệm vụ sư phụ giao phó nên hỏng việc.

Hiện giờ Trương Khải Minh đang cần nhờ vả làng Long Võ, muốn thuê đám Can Quân này thì chỉ còn cách tìm đến Ngô Bán Tiên nhờ giúp đỡ.

Ngô Bán Tiên làm ăn ở vùng này đã lâu, trong tay có chút của nả, chắc có thể xoay xở được đôi chút.

Trương Lư Nhi mang trọng trách đi tìm Ngô Bán Tiên ở Tam Đạo Khảm, ai ngờ nửa đường bị Lạc Phú Quý bắt cóc về đây.

Thẩm vấn xong, Lạc Phú Quý đánh ngất Trương Lư Nhi, rồi bàn bạc với mọi người.

Những gì Trương Lư Nhi khai báo phần lớn là thật. Chỉ có điều tầm nhìn của gã hạn hẹp nên sự việc thực tế có lẽ phức tạp hơn gã tưởng tượng nhiều.

Chưa nói đến chuyện khác, Trương Khải Minh đã có chí chấn hưng Lỗ Ban giáo thì mưu tính của hắn chắc chắn không đơn giản như Trương Lư Nhi biết. Còn đám Can Quân làng Long Võ cũng chẳng phải loại người thẳng thắn như vẻ bề ngoài, nếu không đã chẳng phái sáu thanh niên đệ tử của Long Nhất Côn đi theo dõi. Về phần Ngô Bán Tiên, lão già ranh ma quỷ quyệt, lại đang cấu kết với quan chức dân đoàn, nếu biết chuyện này chắc chắn cũng sẽ có toan tính riêng…

Tóm lại sự việc vô cùng phức tạp, sóng ngầm cuộn trào. Biết đâu đằng sau còn có kẻ nào khác đang rình rập.

Tiểu mộc tượng nghe xong mà tê cả da đầu. Không ngờ đằng sau vụ mất tích của sư phụ lại ẩn chứa nhiều uẩn khúc đến thế.

Trước đây cậu chỉ mải mê trau dồi tay nghề, đâu có ngờ giang hồ lại hiểm ác nhường này.

Lúc này Bảo Lan bỗng quay sang hỏi tiểu mộc tượng:

- Nếu sư phụ anh biết chuyện mộ Miêu Vương, vậy còn anh, anh có biết không?

Khi hỏi câu này, đôi mắt cô gái sáng rực lên.

Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tiểu mộc tượng.

Tiểu mộc tượng ngơ ngác:

- Sư phụ chưa bao giờ nói với tôi về chuyện này cả. Tôi cũng mới nghe lần đầu đấy chứ.

Bảo Lan bước tới một bước, nhìn chằm chằm vào mắt tiểu mộc tượng, hỏi dồn:

- Thật không? Không thể nào, sư phụ anh chỉ có mỗi mình anh là đệ tử, chuyện quan trọng thế này sao lại không nói cho anh biết?

Thái độ của cô hơi hùng hổ khiến tiểu mộc tượng theo phản xạ lùi lại một bước. Lúc này Khuất Mạnh Hổ bước lên chắn trước mặt Bảo Lan, bình thản nói:

- Mệnh cách của Thập Tam rất yếu, sư phụ cậu ấy chỉ truyền nghề mộc để kiếm cơm thôi, còn mấy chuyện này tuyệt đối không nói, nên Thập Tam cũng chẳng phải người Lỗ Ban giáo…

Bị Khuất Mạnh Hổ trừng mắt, Bảo Lan bỗng bật cười:

- Tôi chỉ hỏi thế thôi, đoán mò ấy mà, đừng căng thẳng thế.

Lạc Phú Quý lên tiếng:

- Thập Tam chắc chắn không biết chuyện này đâu. Hiện giờ manh mối đều tập trung ở mộ Miêu Vương. Thập Tam muốn tìm sư phụ thì phải đến đó. Tên Trương Lư Nhi này rõ ràng không được Trương Khải Minh tin tưởng lắm nên biết không nhiều. Muốn có thêm thông tin thì phải bắt thêm "lưỡi". Tôi và Tiểu Bát Ca sẽ đi, xem có cách nào tóm được tên Hổ Bức về không. Còn Thập Tam và Bảo Lan ở lại đây canh chừng Trương Lư Nhi, đừng để hắn chạy thoát…

Bảo Lan phụng phịu:

- Tôi muốn đi cùng hai người.

Lạc Phú Quý lắc đầu:

- Không được. Thập Tam không có kinh nghiệm giang hồ, để cậu ấy ở lại một mình canh chừng Trương Lư Nhi chúng tôi không yên tâm. Hơn nữa cô trốn khỏi làng Long Võ, đám người đó chắc chắn đang lùng sục khắp nơi, nếu đụng mặt thì phiền phức lắm.

Bảo Lan nghe vậy không vui, bĩu môi lầm bầm:

- Cần gì canh chừng cho mệt, giết quách hắn đi là xong chuyện?

Nghe câu này, Lạc Phú Quý sa sầm mặt mày, nghiêm giọng mắng:

- Sư phụ cô không dạy cô rằng người nuôi cổ trùng nếu không giữ được tâm tính, không cai sân hận sát sinh, không giữ vững bản tâm thì sẽ bị phản phệ, rốt cuộc chẳng có kết cục tốt đẹp sao?

Bảo Lan cúi đầu lí nhí:

- Người nuôi cổ trùng mà, đằng nào cũng chẳng thoát khỏi ba chữ "Cô, Bần, Yểu" (Cô độc, Nghèo khó, Chết non).

Tuy nói vậy nhưng cô cũng không cãi lại nữa.

Lạc Phú Quý mắng Bảo Lan xong, dặn dò tiểu mộc tượng vài câu rồi cùng Khuất Mạnh Hổ rời đi.

Hai người đi rồi, trong hang chỉ còn lại Trương Lư Nhi đang hôn mê cùng tiểu mộc tượng và Bảo Lan. Bảo Lan bị Lạc Phú Quý mắng nên tâm trạng không tốt, phụng phịu ra tảng đá bên cạnh nằm ngủ. Còn tiểu mộc tượng ngồi gần Trương Lư Nhi, lấy dao khắc và khúc gỗ ra cặm cụi luyện tay nghề.

Không biết bao lâu trôi qua, tiểu mộc tượng đang chìm đắm trong thế giới điêu khắc thì bên tai vang lên giọng nói của Bảo Lan:

- Này, tiểu mộc tượng, anh cứ như thế không thấy chán à?