Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
…
Tiểu mộc tượng cảm thấy cô gái người Miêu này có chút kỳ quái, khác hẳn với những người bạn đồng trang lứa mà cậu từng tiếp xúc. Nhất là thái độ hùng hổ khi cô ép hỏi cậu về chuyện mộ Miêu Vương ban nãy khiến cậu không thoải mái lắm, nên cố gắng giữ khoảng cách.
Nhưng đối phương hỏi thì cậu vẫn phải trả lời, dù sao giờ họ cũng đang là đối tác.
Tiểu mộc tượng đáp:
- Không đâu, tôi thích mà.
Bảo Lan ngồi xổm trước mặt tiểu mộc tượng, nhìn chằm chằm vào khúc gỗ mới chỉ có hình thù sơ sài trên tay cậu một lúc rồi hỏi:
- Cái này có gì thú vị chứ, chẳng có chút tác dụng nào.
Tiểu mộc tượng không muốn tranh cãi với cô, ôn tồn nói:
- Trên đời này luôn cần những thứ vô dụng mà. Nếu không cuộc đời cứ căng như dây đàn, chẳng phải khó sống lắm sao?
Bảo Lan bật cười:
- Đừng thấy anh lúc nào cũng lù đù ngốc nghếch mà lầm, nói ra câu nào cũng có lý phết đấy.
Cô nương mới lù đù ấy.
Tiểu mộc tượng thầm nghĩ trong bụng nhưng không nói ra, cúi đầu tiếp tục công việc của mình. Bảo Lan vẫn chưa chịu buông tha, lại hỏi tiếp:
- Tôi nghe nói anh đi theo sư phụ nhiều năm rồi? Thế anh có biết nhà mình ở đâu không? Cha mẹ anh đâu?
Nhà?
Câu hỏi của Bảo Lan khiến con dao khắc trên tay tiểu mộc tượng khựng lại. Cậu bất giác nhớ về quá khứ – trong ký ức, ngoài cái đói cồn cào và cái lạnh thấu xương, còn lại gì nữa đâu?
Cậu cúi đầu đáp:
- Cha mẹ tôi mất cả rồi, tôi không có nhà.
Tâm trạng tiểu mộc tượng chùng xuống, nhưng Bảo Lan dường như không nhận ra, vẫn tiếp tục hỏi:
- Sư phụ anh bản lĩnh cao cường như thế, không dạy anh chút nào sao? Tôi nghe Trương Khải Minh bảo, sư phụ Lỗ Đại của anh là đệ tử được Hà Diệp Trương yêu quý nhất, vì ông thật thà chất phác, cần cù lương thiện nên được truyền thụ toàn bộ bản lĩnh. Anh là đệ tử duy nhất của ông ấy, chẳng lẽ không học được chút nào?
Tiểu mộc tượng ngẩng đầu lên, nhìn cô gái người Miêu xinh đẹp nhưng có phần ngây thơ trước mặt, bình thản nói:
- Tôi gọi ông là sư phụ, nhưng thực ra ông chưa từng thu nhận tôi làm đệ tử, tôi cũng chưa từng bái tổ sư, chưa gia nhập Lỗ Ban giáo. Ông cụ chỉ thấy tôi đáng thương nên cho bát cơm ăn thôi. Hơn nữa ông cũng không chỉ có mình tôi là "đệ tử", theo tôi biết thì có ba người nữa, nhưng đều đã xuất sư, chỉ còn tôi đi theo ông thôi.
- Ra là thế à?
Nghe tiểu mộc tượng giải thích, Bảo Lan cuối cùng cũng hiểu ra mối quan hệ, vẻ mặt thoáng chút thất vọng.
Cô thở dài:
- Haizz, nếu đúng là thế thật thì tiếc quá.
Tiểu mộc tượng lắc đầu:
- Chẳng có gì đáng tiếc cả. Sư phụ từng nhờ người xem mệnh cho tôi, bảo mệnh tôi quá mỏng, nếu dấn thân vào chốn giang hồ thì khó tránh khỏi chết yểu. Chỉ có an phận làm nghề mộc kiếm cơm thì may ra sống được đến lúc đầu bạc, con cháu đầy đàn.
Thấy tiểu mộc tượng thực sự không biết gì chứ không phải giả vờ, Bảo Lan cũng mất hứng thú.
Cô không nhìn chằm chằm cậu nữa mà bảo đi ra ngoài canh gác. Một lát sau cô quay lại, kiếm ít củi khô chất thêm vào đống lửa rồi tìm một chỗ nằm xuống ngủ tiếp.
Tiểu mộc tượng tiếp tục khắc gỗ, từng nhát dao tỉ mỉ, chăm chú như nhập định.
Lúc đó, cả thế giới của cậu chỉ còn lại mũi dao khắc.
Không biết bao lâu trôi qua, bỗng nhiên một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ phía Trương Lư Nhi đang nằm dưới đất. Đó không phải mùi xú uế thông thường mà là mùi hôi hám kinh tởm như mùi bọ xít hay chồn hôi, khiến người ta ngửi thấy là muốn nôn mửa. Tiểu mộc tượng hít phải mùi đó lập tức cảm thấy đầu óc choáng váng, vô cùng khó chịu.
Cảm thấy có điều bất thường, cậu cắn mạnh vào đầu lưỡi cho tỉnh táo. Vừa định đứng dậy thì thấy người Trương Lư Nhi giật lên bần bật như bị động kinh.
Gã run rẩy dữ dội làm những viên sỏi nhỏ xung quanh cũng rung lên theo. Tiếp đó, gã bỗng mở trừng mắt như nhìn thấy thứ gì đó vô cùng đáng sợ, há miệng phát ra tiếng kêu chói tai.
Tiếng kêu giống như cú đêm, lại có phần giống tiếng quỷ khóc, khiến người nghe nổi da gà, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi mơ hồ.
Ngay sau đó, cơ thể Trương Lư Nhi mềm nhũn ra như con rắn không xương.
Dây thừng trói trên người gã cũng lỏng ra, rơi lả tả xuống đất.
Chỉ trong khoảnh khắc tiểu mộc tượng ngẩn người, mớ dây thừng trói chặt gã, thắt nút chết, bỗng tuột sạch sành sanh. Gã đạp mạnh chân xuống đất, lao vút ra ngoài cửa hang như một con báo săn mồi.
Tiểu mộc tượng lúc này mới phản ứng lại, vội chồm tới vồ lấy gã đè xuống đất.
Nhưng người gã trơn tuột như rắn làm tiểu mộc tượng giật mình. Cậu vồ xuống thì cảm giác như vồ phải cái bao tải rách. Định thần nhìn lại, Trương Lư Nhi đã ở cách xa cậu hai ba mét, còn thứ cậu nắm chặt trong tay chỉ là bộ quần áo của gã.