Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Gã mặc một bộ đồ bó sát, phần da thịt lộ ra phủ đầy vảy nhỏ li ti, trông như vảy rắn.

Tiểu mộc tượng dựng tóc gáy. Điều tồi tệ hơn là Trương Lư Nhi đã chạy được hơn chục mét.

Mắt thấy gã sắp chạy thoát khỏi cửa hang, một bóng đen từ trong bóng tối lao ra, tung một cú đá sấm sét đạp gã văng vào vách đá phía đông.

Bốp…

Một tiếng động trầm đục vang lên, cả người Trương Lư Nhi như dính chặt vào vách đá, rồi cứ thế treo lơ lửng ở đó, bất động.

Người ra tay ngăn cản Trương Lư Nhi chính là tiểu Miêu nữ Bảo Lan.

Cô gái Miêu vừa rồi còn ngáp ngắn ngáp dài lười biếng, ngoại trừ lúc mới xuất hiện có lộ chút bản lĩnh sắc bén, sau đó luôn tỏ ra ngoan ngoãn, không ngờ lúc này lại nhe nanh múa vuốt dữ dội đến thế.

Một đòn trúng đích, Bảo Lan không chút do dự lao tới bồi thêm, ra tay vừa độc vừa hung.

Tiểu mộc tượng thấy Trương Lư Nhi nằm im như rắn chết, còn Bảo Lan lại hung hãn như vậy, cảm thấy hơi quá đáng. Nào ngờ khi Bảo Lan lao đến gần, cái xác Trương Lư Nhi tưởng chừng đã tắt thở bỗng quay ngoắt đầu lại.

Cái đầu gã đã biến dạng hoàn toàn, không còn hình người nữa mà trông như đầu một con trăn khổng lồ, hình tam giác, cái miệng ngoác rộng đến tận mang tai, bên trong lởm chởm răng nhọn, tỏa ra hắc khí.

Gặp cảnh tượng này, người thường chắc đã sợ vãi ra quần, nhưng Bảo Lan lại quát lớn:

- Quả nhiên là yêu nghiệt!

Chỉ nghe tiếng "bốp", hai tay cô vỗ mạnh vào nhau, một cây đinh sắt bắn ra, xuyên thủng hàm dưới của cái đầu rắn người quái dị kia.

Phập…

Tiểu mộc tượng nghe rõ tiếng vải rách toạc. Trương Lư Nhi vốn đang hung thần ác sát bỗng bị đóng đinh chặt vào vách đá.

Lần này gã nằm im bất động, tắt thở hoàn toàn.

Khuôn mặt gã cũng trở lại hình dạng con người, không còn quái dị nữa.

Bảo Lan không tiến lại gần nữa mà đứng thở hồng hộc tại chỗ. Rõ ràng đòn đánh vừa rồi tiêu hao rất nhiều sức lực, khiến cô đứng không vững, cả người run rẩy, bắp chân run bần bật.

Tiểu mộc tượng bước tới, khẽ hỏi:

- Cô… không sao chứ?

Cậu vừa đến gần Bảo Lan thì cảm thấy một luồng khí mạnh ập tới. Cánh tay phải của Bảo Lan đang yếu ớt bỗng dài ra thêm nửa thước, túm lấy tiểu mộc tượng quăng mạnh vào vách đá.

Lực ném rất mạnh khiến tiểu mộc tượng bay vèo đi. Nhưng ngay khoảnh khắc bị ném đi, cậu nhanh trí xoay người, đạp hai chân vào vách đá mượn lực, lộn một vòng rồi tiếp đất an toàn.

Bị Bảo Lan tấn công bất ngờ, tiểu mộc tượng hơi tức giận, bật dậy định phản công thì thấy Bảo Lan đã ngã vật ra đất.

Lần này cậu không dám lơ là nữa, chậm rãi tiến lại gần, giữ khoảng cách an toàn rồi hỏi:

- Cô làm sao thế?

Bảo Lan khó nhọc bò dậy, đưa ngón trỏ phải lên miệng cắn rách đầu ngón tay, dùng máu vẽ một ký hiệu kỳ quái lên trán, sau đó mới thở hắt ra một hơi dài, chậm rãi nói:

- Không sao.

Thấy sắc mặt cô từ đen chuyển sang trắng, tiểu mộc tượng mới yên tâm đôi chút nhưng vẫn cảnh giác hỏi:

- Hắn chết rồi à?

Bảo Lan nhún vai: "Phải."

Tiểu mộc tượng hỏi:

- Sao cô lại giết hắn?

Bảo Lan nhìn cậu với vẻ không thể tin nổi:

- Sao lại giết hắn á? Sao anh có thể hỏi câu ngu ngốc thế nhỉ? Hắn muốn giết tôi thì tôi phải giết hắn trước chứ, có gì sai à?

Tiểu mộc tượng đính chính:

- Không, hắn đâu có muốn giết cô, hắn chỉ muốn chạy trốn thôi mà.

Bảo Lan không muốn tranh cãi với tiểu mộc tượng, thản nhiên nói:

- Hắn biết hết chuyện của chúng ta, nếu để hắn chạy thoát thì chúng ta cũng gặp họa thôi.

Tiểu mộc tượng lại hỏi:

- Thế sao cô lại đánh tôi?

Bảo Lan đáp:

- Tôi không thích ai đến gần mình quá thôi, không quen.

Nghe lời giải thích của Bảo Lan, tiểu mộc tượng có vẻ không tin lắm, cũng chẳng biết nói gì. Tâm tư và thủ đoạn của cô gái này quá độc địa, khác xa với những gì cậu biết.

Cô giống như một đóa hoa đẹp nhưng đầy gai, khiến tiểu mộc tượng cảm thấy nên kính nhi viễn chi.

Hai người đối mặt nhau, tiểu mộc tượng im lặng. Đúng lúc đó, bên ngoài có tiếng bước chân. Không biết là địch hay ta, cả hai theo phản xạ lùi vào bóng tối ẩn nấp.

Nhưng rất nhanh tiểu mộc tượng thở phào nhẹ nhõm, vì người đến chính là Khuất Mạnh Hổ.

Nhìn thấy Trương Lư Nhi đã chết, Khuất Mạnh Hổ không hề tỏ ra ngạc nhiên. Cậu ta chỉ liếc qua cái xác, thậm chí không thèm kiểm tra, rồi đi thẳng về phía tiểu mộc tượng.

Tuy nhiên cậu ta vẫn hỏi một câu xem chuyện gì đã xảy ra.

Tiểu mộc tượng liếc nhìn Bảo Lan, cố gắng kể lại sự việc một cách khách quan nhất có thể. Khuất Mạnh Hổ kiên nhẫn lắng nghe, không nói lời nào. Đợi cậu kể xong, Khuất Mạnh Hổ quay sang nhìn Bảo Lan, không hỏi tại sao cô giết Trương Lư Nhi, mà hỏi:

- Cô vừa động thủ với anh em tôi à?

Bảo Lan bĩu môi: