Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Tôi chỉ đẩy anh ta một cái thôi.
Khuất Mạnh Hổ nhìn chằm chằm Bảo Lan, bình thản nói:
- Anh em tôi là thợ thủ công chân chính, không phải dân giang hồ, không chịu nổi mấy trò đó đâu. Cho nên tôi hy vọng chuyện vừa rồi là lần đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng, được không?
Bảo Lan gật đầu:
- Được thôi. Vừa nãy là do không kiềm chế được, yên tâm, sẽ không có lần sau đâu.
Nhận được lời cam kết, Khuất Mạnh Hổ mới quay lại nhìn cái xác Trương Lư Nhi, lẩm bẩm:
- Đầu hổ đuôi rắn, rắn chui vào lỗ, không ngậm được mồm… Không ngờ thứ này lại là tà ma.
Bảo Lan nói:
- Phải, tên này giấu nghề kỹ lắm. Vừa nãy nếu tôi không phản ứng kịp thì e là anh không còn gặp lại chúng tôi nữa đâu.
Tà ma?
Tiểu mộc tượng kinh hãi nhớ lại cảnh tượng quỷ dị vừa rồi, mồ hôi lạnh túa ra.
Cậu theo Lỗ Đại bao năm nay, dĩ nhiên biết tà ma là gì, thậm chí từng gặp qua mấy thứ chồn tinh, hồ ly tinh hóa hình. Tuy nhiên sư phụ cậu lại có cách giải thích khác. Ông bảo những thứ đáng sợ này thực ra ngày thường cũng là người, chỉ là trong máu chảy dòng hồn phách dã thú nào đó, liên lụy đến thân xác, không kiểm soát được nên mới biến thành hình dạng kỳ quái.
Dân gian gọi chung là "yêu quái".
Còn người trong nghề thì gọi là tà ma.
Dù gọi thế nào thì những thứ này thường ngày ít khi xuất hiện, đa phần ẩn nấp trong rừng sâu núi thẳm.
Tất nhiên, thời loạn lạc không ai quản lý, chúng mới dám lộng hành hại người.
Không ngờ Trương Lư Nhi lại là tà ma, trông có vẻ là rắn thành tinh. Nếu vậy thì tên Hổ Bức kia chắc cũng là một loại tà ma nào đó.
Trương Khải Minh thu nhận một đám đệ tử toàn là tà ma thế này, rốt cuộc có âm mưu gì?
Trong lúc tiểu mộc tượng đang hoảng sợ vì thân phận của Trương Lư Nhi thì Lạc Phú Quý hớt hải chạy vào:
- Mọi người chuẩn bị nhanh lên, Ngô Bán Tiên đến Thiết Trại Pha rồi, chúng ta phải bám theo ngay.
Tiểu mộc tượng sực tỉnh, hỏi:
- Trương Lư Nhi nằm trong tay chúng ta, không ai báo tin thì sao lão ta biết mà đến?
Lạc Phú Quý lắc đầu:
- Tôi không biết, nhưng tôi thấy lão ta gặp Trương Khải Minh. Chắc Trương Khải Minh biết Trương Lư Nhi chưa đến Tam Đạo Khảm rồi. Ngô Bán Tiên mang theo một cái tay nải nặng trịch, ánh vàng lấp lánh, chắc là đủ tiền rồi. Có số tiền đặt cọc này, làng Long Võ sẽ không từ chối nữa đâu. Đám người này chắc sắp vào mộ Miêu Vương rồi…
Thời gian gấp gáp, mọi người không kịp nói nhiều, vội vàng ra khỏi hang, theo Lạc Phú Quý đi vào núi.
Tiểu mộc tượng vẫn canh cánh trong lòng về cô bé Bảo Lan. Trên đường đi, cậu cố ý tụt lại phía sau, nói nhỏ với Khuất Mạnh Hổ:
- Lão Bát, tớ thấy cô gái kia…
Lời chưa dứt đã bị Khuất Mạnh Hổ ngắt lời:
- Thập Tam, cậu có muốn tìm sư phụ không?
Tiểu mộc tượng vội đáp: "Muốn chứ."
Khuất Mạnh Hổ lại hỏi: "Cậu có tin tớ không?"
- Tin.
Khuất Mạnh Hổ cười:
- Thế là được rồi. Chuyện này tớ tự biết cân nhắc, cậu cứ kiên nhẫn chờ xem là được. Nhớ kỹ này, cậu là thợ thủ công, không phải người giang hồ. Tuy có chút võ vẽ nhưng quan trọng nhất vẫn là đôi tay và cái đầu. Gặp chuyện thì nên tránh, nên nhịn: "giữ được rừng xanh lo gì không có củi đốt"… Nhớ chưa?
Lời nói của Khuất Mạnh Hổ nghe thật khó hiểu, tiểu mộc tượng gãi đầu gãi tai nhưng vì tin tưởng bạn nên không hỏi thêm nữa.
Đoàn người đến một sườn núi ven làng Long Võ. Từ trên cao nhìn xuống thấy một cái đình. Trong đình có mấy người. Tiểu mộc tượng nhận ra Trương Khải Minh lưng gù đang đứng đối diện với lão già độc nhãn của làng Long Võ.
Hai người nắm chặt tay nhau. Bên cạnh là Ngô Bán Tiên râu tóc bạc phơ, phong thái đạo mạo.
Không khí trong đình rất vui vẻ, dường như hai bên đã đạt được thỏa thuận. Một lúc sau, Trương Khải Minh dẫn người rời đi.
Đi cùng hắn có Hổ Bức và Ngô Bán Tiên. Phía sau là một đám đông người làng Long Võ, đa phần là thanh niên trai tráng mặc áo xanh, xắn quần, do Long Nhất Côn thọt chân và mấy gã trung niên dẫn đầu, đi về phía sườn dốc tây bắc.
Còn lại trong đình chỉ có lão già độc nhãn và mấy ông già hom hem.
Rõ ràng thỏa thuận đã xong.
Họ sắp đi vào mộ Miêu Vương.
Đoàn người chừng hơn hai mươi người rầm rộ kéo đi. Lạc Phú Quý nheo mắt nhìn, lẩm bẩm:
- "Chi oa khởi diêu, khởi linh luận thiếu" (Bắc nồi dựng lò, đưa ma cần ít người), đi đông thế này để làm gì nhỉ?
Tiểu mộc tượng ngơ ngác hỏi: "Nghĩa là sao?"
Khuất Mạnh Hổ giải thích:
- "Bắc nồi" là bắt đầu cuộc sống gia đình, còn giới trộm mộ gọi việc lập nhóm, tổ chức băng đảng là "bắc nồi" hay "dựng lò". Mộ Miêu Vương nói trắng ra cũng chỉ là một ngôi mộ. Xưa nay lên trời dễ xuống đất khó, đào sâu xuống lòng đất mỗi tấc đều gian nan vô cùng. Nếu không phải hoàng thân quốc thích, không có nhân lực khổng lồ thì mộ thường không lớn. Mộ nhỏ thì cần ít người: người lo tổng quản, người lo dụng cụ, người dò đường đào hầm, người xuống mộ, người canh gác, người lấy đồ… Mỗi người một việc, cũng giống như nhóm thợ mộc của cậu thôi, không nuôi người thừa.