Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nghe Khuất Mạnh Hổ giải thích cặn kẽ, tiểu mộc tượng mới hiểu tại sao Lạc Phú Quý lại thắc mắc khi thấy họ đi đông người vô dụng như vậy. Chuyện này quả thực có điều kỳ lạ.
Tuy nhiên…
Lạc Phú Quý thông minh, suy nghĩ một lúc rồi tự giải thích:
- Có thể mộ Miêu Vương dựa vào hang động tự nhiên nào đó mà thành, nên đi đông người cũng không lạ.
Tiểu mộc tượng cũng không ngốc, suy luận ra ngay:
- Hay là Trương Khải Minh định dùng mạng người để lấp bẫy trong mộ?
Mộ Miêu Vương do tiền bối Lỗ Ban giáo xây dựng. Đã gọi là "Mộ Miêu Vương" thì bất kể chôn vị quý nhân nào, để phòng trộm mộ chắc chắn bên trong bố trí trùng trùng cạm bẫy. Đây chính là sở trường của Lỗ Ban giáo, sơ sẩy một chút là mất mạng ngay. Trương Khải Minh dù xác định được vị trí mộ nhưng không được sư phụ truyền thụ bản lĩnh, chưa chắc đã biết hết bí mật bên trong.
Người làng Long Võ nghe đồn là khinh công sĩ của Can Quân, thân pháp cao cường. Dùng mạng của họ để mở đường máu có lẽ là cách khả thi nhất.
Lạc Phú Quý hỏi:
- Thập Tam, nếu cậu vào mộ, có biết cách giải không?
Tiểu mộc tượng hít sâu một hơi, lục lọi ký ức, một lúc lâu sau mới do dự đáp:
- Tôi cũng không chắc, nhưng nếu đúng là do tiền bối Lỗ Ban giáo xây dựng thì chắc tôi cũng biết chút ít.
Lạc Phú Quý cười:
- Đã vậy thì chúng ta bám theo thôi.
Anh có đủ thủ đoạn, nào là Hồng Phong Cổ, nào là Đàn Nhi Xà, nên dẫn mọi người bám theo sau, giữ khoảng cách vừa phải.
Đi được chừng hơn một tiếng đồng hồ, đoàn người đi sâu vào vùng núi non trùng điệp của Tương Tây. Đường đi quanh co khúc khuỷu khiến Lạc Phú Quý mấy lần suýt mất dấu, nhưng cuối cùng vẫn tìm lại được. Đến chập tối, họ đến một con đường mòn cheo leo bên vách núi.
Khuất Mạnh Hổ đang đi bỗng ôm bụng, rồi "bủm" một cái rõ to.
Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên khiến mọi người dạt ra xa. Cậu ta cười hề hề:
- Xin lỗi, xin lỗi, chắc ăn bậy bạ đau bụng rồi. Các cậu đợi chút, tớ đi giải quyết cái đã.
Nói rồi cậu ta chạy xuống phía dưới, tìm một bụi cây khuất tầm mắt ngồi xuống.
Mọi người đành đứng đợi. Nhưng đợi mãi không thấy động tĩnh gì. Lạc Phú Quý gọi mấy tiếng rồi hốt hoảng nói:
- Chết dở, không khéo cậu ta trượt chân rơi xuống vực rồi?
Bảo Lan bảo:
- Chắc không đâu, rơi xuống thì cũng phải có tiếng động chứ.
Tiểu mộc tượng lo lắng muốn xuống xem, Lạc Phú Quý ngăn lại:
- Đường khó đi lắm, để tôi xuống xem sao.
Anh cũng đi xuống, và kết quả cũng như muối bỏ biển, im thin thít lặn mất tăm.
Tiểu mộc tượng và Bảo Lan đợi thêm một lúc vẫn không thấy bóng dáng Lạc Phú Quý đâu. Tiểu mộc tượng sốt ruột, bất chấp nguy hiểm gọi khẽ xuống dưới:
- Lạc đại ca, Lão Bát, hai người còn đó không?
Gọi mấy lần vẫn không có tiếng trả lời.
Tiểu mộc tượng hoảng hốt định xuống tìm thì cổ tay bị Bảo Lan nắm chặt như kìm sắt, không nhúc nhích được. Ngay sau đó, Bảo Lan hét vọng xuống dưới:
- Các người xuống xem có chuyện gì đi!
Dưới đó có người ư?
Tiểu mộc tượng đang ngạc nhiên không biết cô ta nói chuyện với ai thì thấy trong bụi cây ven đường xuất hiện hai bóng người mặc quần áo màu xanh chàm, chạy vụt xuống chân dốc.
Cậu vội vùng ra nhưng Bảo Lan vẫn nắm chặt tay cậu không buông.
Cảm thấy sức lực đối phương vượt xa mình, không thể thoát ra được, tiểu mộc tượng hỏi:
- Cô rốt cuộc là ai?
Bảo Lan có thể tùy tiện sai khiến hai kẻ bí ẩn kia, chắc chắn không phải chỉ là một cô gái bị bắt cóc đơn thuần. Nhưng cô ta không thèm để ý đến tiểu mộc tượng mà nhìn chằm chằm xuống dưới dốc. Lúc này có tiếng người vọng lên báo cáo:
- Không thấy người đâu, chạy mất rồi.
Nghe vậy, Bảo Lan tức giận dậm chân:
- Chết tiệt! Bị hai tên cáo già đó lừa rồi!
…
Nghe câu "bị hai tên cáo già lừa", tiểu mộc tượng sợ đến hồn phi phách tán. Theo phản xạ, cậu vung tay, tung cước đá thẳng vào thắt lưng Bảo Lan.
Phụ nữ vùng thắt lưng thường mềm yếu, lại là nơi khí huyết tụ tập, giống như điểm bảy tấc của loài rắn vậy.
Cho nên đó được coi là điểm yếu, là tử huyệt.
Cú đá này của tiểu mộc tượng nếu trúng đích thì dù Bảo Lan có khỏe đến mấy cũng phải buông tay.
Nhưng cô gái ranh ma này đâu dễ bị hạ gục. Cô ta xoay cổ tay tiểu mộc tượng một cái, thuận đà quật ngã cậu xuống đường mòn, không cho cậu chút cơ hội nào. Cùng lúc đó, từ bốn phương tám hướng – trên vách đá, trên cành cây, trong bụi rậm – bỗng chốc nhảy ra bảy tám gã đàn ông vạm vỡ.
Một gã thanh niên mắt tam giác chạy tới giúp Bảo Lan đè nghiến tiểu mộc tượng xuống đất.
Mấy hôm nay tiểu mộc tượng có học đao pháp của Khuất Mạnh Hổ, cũng có luyện tập đối kháng, nhưng sức lực vẫn chưa đủ đô, bị đè chặt xuống đất không sao giãy giụa được.