Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mặt dính đầy bùn đất nhưng cậu vẫn kịp nhận ra đám người vừa xuất hiện này ăn mặc theo kiểu người làng Long Võ.
Đầu óc xoay chuyển, cậu lập tức hiểu ra vấn đề, tức giận quát Bảo Lan:
- Cô lừa chúng tôi!
Cô gái này có thể sai khiến người làng Long Võ, đương nhiên không thể là cô vợ bị bắt cóc được.
Trước ánh mắt rực lửa của tiểu mộc tượng, Bảo Lan không những không hề hấn gì mà còn châm chọc:
- Giờ mới nhận ra à? Cặp mắt này của anh kém xa hai người bạn kia, móc ra vứt đi cho rồi.
Cô rút ra một con dao róc thịt sắc lẹm, mũi dao sáng loáng suýt chút nữa chọc thẳng vào mắt phải tiểu mộc tượng.
Nhưng hành động đó không dọa được chàng trai trẻ.
Tiểu mộc tượng đang cơn thịnh nộ, đối diện với mũi dao sắc bén, thậm chí không thèm chớp mắt.
Thấy cậu cứng cỏi như vậy, Bảo Lan bỗng nảy sinh vài phần nể trọng. Cô sai người trói cậu lại rồi nói:
- Đừng có không phục. Ngoài anh ra, hai gã kia từ đầu đã không tin tôi rồi. Gã họ Lạc suốt dọc đường đi cứ dò xét tôi, đa nghi như Tào Tháo. Còn gã béo mặt tròn Khuất Mạnh Hổ cũng gian xảo không kém, thấy tình hình không ổn là chuồn lẹ. Chỉ còn mỗi anh ngốc nghếch đến giờ mới ngộ ra…
Tiểu mộc tượng ngẫm nghĩ lại, thấy đúng là như vậy thật.
Chỉ có điều…
Lão Bát đã nhìn ra, tại sao không nói cho mình biết?
Cậu còn đang thắc mắc thì Bảo Lan đã hả hê nói tiếp:
- Anh kết bạn với hai kẻ đó đúng là mù mắt. Gặp nạn thì mạnh ai nấy chạy, tôi nhìn còn thấy ngứa mắt.
Tiểu mộc tượng nghiến răng:
- Họ sẽ không bỏ rơi tôi đâu, không thể nào.
Bảo Lan cười khúc khích:
- Anh tưởng họ là người tốt thật à? Chưa nói người khác, nói riêng gã Lạc Phú Quý kia. Hừ, Thanh Thủy Giang, Đôn Trại Miêu Cổ, tưởng tôi không biết à? Gã họ Lạc đó vốn chẳng phải người Miêu gì sất, hắn chỉ là thằng ăn mày người Hán lưu lạc đến trại Đôn được người ta nhận nuôi thôi. Kết quả hắn mang mệnh khắc sư, được mấy năm thì sư phụ hắn bị rắn cắn chết. Haha, người nuôi cổ trùng mà bị rắn cắn chết, đúng là chuyện nực cười thiên hạ. Cái gì mà Đôn Trại Miêu Cổ, bí thuật người Miêu không truyền cho người ngoài, hắn ta chắc cũng chỉ học được nửa vời, thùng rỗng kêu to thôi. Đôn Trại Miêu Cổ thất truyền từ lâu rồi…
Lạc đại ca… lại có thân thế như vậy sao?
Bảo Lan được đà nói tiếp:
- Anh tưởng tại sao gã họ Lạc lại nhiệt tình thế? Thật sự muốn cứu sư phụ anh à? Hắn chẳng qua cũng chỉ hy vọng trong mộ Miêu Vương có bí kíp cổ thuật gì đó để hắn học thêm chút phòng thân thôi. Anh nghĩ hắn quan tâm đến anh thật chắc?
Tiểu mộc tượng bị nói trúng tim đen, lòng dạ rối bời, nhưng vẫn cãi cứng:
- Cô nói bậy!
Bảo Lan đổi giọng:
- Còn gã béo mặt tròn kia cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Thấy biến chạy làng thì thôi đi, đằng này bản chất còn lưu manh, hở ra là cọ cọ vào người tôi, sàm sỡ sờ mông tôi mấy lần rồi, tưởng tôi không biết chắc?
Khuất Mạnh Hổ… còn làm trò đấy á?
Mất mặt quá!
Tiểu mộc tượng câm nín. Bảo Lan lại nói:
- Nói đi nói lại chỉ có anh là thật thà. Nói thật cho anh biết, trưởng làng Long Võ hiện tại Mã Độc Nhãn là ông nội tôi, còn mẹ tôi đúng là người trại Lại ở Tây Giang. Nể tình anh thật thà, tôi hứa với anh, chỉ cần anh chịu phối hợp, tôi sẽ tha mạng cho anh.
Nói xong, cô ra lệnh giải tiểu mộc tượng đi tiếp.
Đi được chừng hai dặm, phía trước hiện ra một khoảng đất trống. Tại con dốc thoai thoải, tiểu mộc tượng bị trói tay nhìn thấy đám người mà họ đã theo dõi suốt dọc đường.
Bao gồm cả Trương Khải Minh và Ngô Bán Tiên.
Họ đang nhìn về phía này.
Hàng chục ánh mắt đổ dồn vào khiến tiểu mộc tượng cảm thấy mình như miếng thịt trên thớt, vô cùng khó chịu.
Lúc này, Bảo Lan véo mạnh cậu một cái, thì thầm:
- Đừng có nói chuyện tôi giết Trương Lư Nhi ra, nếu không tôi giết anh ngay lập tức đấy – biết chưa?
Nghe vậy tiểu mộc tượng mới sực nhớ ra chuyện đó.
Bảo Lan giết Trương Lư Nhi, tại sao nhỉ?
Chẳng lẽ Trương Lư Nhi nhận ra cô ta, sợ gã tiết lộ thân phận nên cô ta giết người diệt khẩu?
Nhưng Trương Lư Nhi đã nói gì đâu, tại sao cô ta lại vội vàng ra tay như thế?
Tiểu mộc tượng nghĩ mãi không ra, nhưng có thể khẳng định một điều: làng Long Võ chưa chắc đã cùng một phe với Trương Khải Minh.
Nghĩ đến đây, cậu cảm thấy le lói một tia hy vọng.
Bị véo đau điếng, cậu ngẩng đầu nhìn vào mắt Bảo Lan, nói:
- Được, tôi biết phải nói gì rồi.
Nhận được lời hứa, tiểu mộc tượng bị giải đến trước mặt đám người. Vừa đứng lại, gã Hổ Bức mặt đầy thịt đã lao tới, giơ bàn tay hộ pháp định tát vào mặt cậu:
- ĐM mày…
Rõ ràng gã vẫn còn cay cú chuyện bị Lạc Phú Quý dọa chạy mất dép hôm nọ.