Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cái tát trời giáng sắp sửa hạ xuống mặt tiểu mộc tượng thì một thanh niên áo xanh bên cạnh Bảo Lan đưa tay cản lại.

Hổ Bức vốn nóng tính, định nổi đóa thì Trương Khải Minh lưng gù lên tiếng quát gã dừng lại.

Quả nhiên, Trương Khải Minh vừa mở miệng, Hổ Bức lập tức xẹp lép như bánh đa nhúng nước, không dám ho he.

Lúc này, Ngô Bán Tiên cười hì hì bước tới, nói với tiểu mộc tượng:

- Cam tiểu huynh đệ, núi không chuyển nước chuyển, không ngờ chúng ta lại gặp nhau.

Lão già này trông thì đạo mạo nhưng bụng đầy dao găm. Biết rõ lão tâm địa độc ác nên tiểu mộc tượng cúi đầu không thèm nói chuyện. Thấy thái độ của cậu, trong mắt Ngô Bán Tiên lóe lên tia nhìn ác độc, nhưng lão không làm gì mà quay sang hỏi Bảo Lan:

- Bảo Lan tiểu thư, hai gã kia đâu, không bắt được à?

Nghe câu này, tiểu mộc tượng mới biết thì ra bọn họ cứ tưởng mình theo dõi bí mật, hóa ra tất cả đều nằm trong tính toán của người ta.

Gừng càng già càng cay, nhất là mấy con cáo già thành tinh trên giang hồ này.

Bảo Lan lắc đầu:

- Không, hai gã đó tinh như ma, thấy không ổn là chuồn lẹ, tôi gọi người không kịp.

Ngô Bán Tiên chỉ vào tiểu mộc tượng:

- Cô bắt cái thứ phế vật này về làm gì, thà tìm cái vách núi nào đẩy xuống cho xong chuyện.

Hai người đang nói chuyện thì đám người làng Long Võ xúm lại.

Bảo Lan không nói dối, cô ta đúng là cháu gái Mã Độc Nhãn của làng Long Võ. Long Nhất Côn thọt chân và những người khác tự giác đứng sau lưng cô ta, khiến khí thế của cô thiếu nữ người Miêu này tăng lên vài phần.

Quý nữ.

Nghe Ngô Bán Tiên thắc mắc, Bảo Lan cười khì, nhìn sang Trương Khải Minh:

- Xin hỏi Trương chưởng quỹ, vào mộ Miêu Vương rồi, ông có tự tin đưa đám người chúng tôi đi vào nguyên vẹn rồi lại trở ra lành lặn không?

Trương Khải Minh lưng gù ngẩng đầu lên. Mắt trái hắn trong veo, mắt phải lại đục ngầu như mắt giả.

Hắn nhe hàm răng vàng khè lởm chởm cười:

- Sao mà được chứ? Chuyện này rủi ro lắm, đến tôi còn chẳng dám chắc mình có sống sót ra ngoài được hay không nữa là.

Bảo Lan nói:

- Mộ đó do tiền bối Lỗ Ban giáo các ông xây dựng mà ông cũng không phá giải được à?

Trương Khải Minh xoa tay lúng túng:

- Cũng không hẳn là không phá giải được, nhưng mấy trăm năm qua rồi, công nghệ thay đổi, bí pháp thất truyền, ai dám vỗ ngực cam đoan chứ…

Lúc này Bảo Lan cười lớn, chỉ vào tiểu mộc tượng:

- Nhưng hắn thì được.

- Hắn á?

Mọi người đều ngạc nhiên. Ngô Bán Tiên nhìn tiểu mộc tượng nghi ngờ:

- Chỉ mình nó á?

Bảo Lan tự tin nói:

- Theo lời Trương đại chưởng quỹ thì sư phụ Hà Diệp Trương của ông ta đã từng vào mộ Miêu Vương. Giờ sư huynh Lỗ Đại của ông ta cũng trốn vào trong đó. Vậy thì đệ tử chân truyền của Lỗ Đại đương nhiên cũng có thể ra vào tự nhiên rồi.

Ngô Bán Tiên giải thích:

- Mã tiểu thư, cô không biết đấy thôi. Thằng tiểu mộc tượng này chỉ học nghề mộc của Lỗ Đại thôi, còn mấy thứ bàng môn tả đạo hay bản lĩnh chính tông của Lỗ Ban giáo nó mù tịt.

Bảo Lan cười nhạt:

- Đấy là ông nghĩ thế thôi. Thực tế cái cục Ngũ Quỷ Vận Tài các ông bày ra ở huyện Càn Thành chính là do hắn phá đấy.

Trương Khải Minh nghe vậy không tin nổi: "Thật sao?"

Bảo Lan gật đầu: "Đương nhiên."

Câu nói này khiến mọi người phải nhìn tiểu mộc tượng bằng con mắt khác. Đặc biệt là Ngô Bán Tiên, lão nhìn chằm chằm tiểu mộc tượng một lúc lâu rồi nói đầy ẩn ý:

- Quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên, không ngờ lão phu cũng có lúc nhìn lầm…

Tiểu mộc tượng khiến đám người kia mất mặt, cũng khiến Trương Khải Minh và Ngô Bán Tiên ngầm đồng ý với sự sắp xếp của Bảo Lan.

Quyết định xong, cả đám lại leo lên sườn núi. Tiểu mộc tượng bị giải đi theo, lúc lên dốc lúc xuống đèo, cuối cùng đến một cái đầm nước bên khe núi.

Xung quanh đây toàn là rừng sam xanh ngắt. Dòng suối từ vách đá cao mấy chục mét đổ xuống đầm, tiếng nước chảy rầm rì vọng xa trong khu rừng u tịch.

Chà, đúng là một vùng phong thủy bảo địa.

Đoàn người đứng trước vách núi. Trương Khải Minh tìm kiếm trong đám dây leo phủ kín vách đá một tảng đá vuông đầy rêu xanh.

Hắn chặt đứt dây leo, dùng dao cạo sạch lớp rêu, để lộ ra một bức phù điêu kỳ lạ to bằng bàn tay. Bức phù điêu chạm khắc hình chiếc cưa và hộp mực cách điệu, nét vẽ rất đơn giản.

Nhìn thấy thứ này, Trương Khải Minh mừng rỡ reo lên:

- Tìm thấy rồi, chính là chỗ này.

Sau đó, hắn nhìn tiểu mộc tượng đầy ẩn ý:

- Tiếp theo, để nó dẫn đường cho chúng ta.

Trương Khải Minh dùng mu bàn tay phải gõ nhẹ vào bức phù điêu, ba dài năm ngắn, sau đó vặn mạnh một cái. Chỉ nghe tiếng ầm ầm vang lên, mặt đất cách đó không xa bỗng sụt xuống, để lộ ra một cái hố sâu hun hút tối om.