Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
…
Lúc này trời đã chập choạng tối. Cái hố sâu hoắm như miệng giếng vừa lộ ra đen ngòm, tối hơn cả sắc trời bên ngoài gấp mấy lần. Nhìn vào cái hố sâu không thấy đáy ấy, cảm giác như tâm hồn cũng bị hút tuột vào trong.
Đây chính là lối vào mộ Miêu Vương sao?
Tiểu mộc tượng đang bàng hoàng thì Hổ Bức đi tới phía sau, đẩy mạnh vào vai cậu, quát:
- Đứng ngẩn ra đó làm gì? Xuống đi chứ, dò đường!
Tiểu mộc tượng giật mình, theo phản xạ nhìn quanh một lượt, thấy ánh mắt của tất cả mọi người nhìn mình đều chẳng mấy thiện cảm.
Rõ ràng đám người này chẳng phải loại lương thiện gì.
Nhưng cậu thực sự mù tịt về tình hình nơi này, hoàn toàn không biết phải làm gì tiếp theo.
Dù sao cậu cũng chỉ là thợ mộc chứ có phải dân trộm mộ chuyên nghiệp đâu.
Lúc này, cô gái Miêu Bảo Lan đứng ra giải vây:
- Nơi này bị bịt kín lâu năm, không khí bên trong đục ngầu, người chưa chắc đã vào được. Thả chuột tre xuống dò đường trước đã.
Nói xong, cô phất tay. Lập tức có người xách một cái lồng tre đến, mở nắp ra. Một con chuột tre màu nâu xám to như con thỏ béo trườn ra. Con vật béo tròn, đầu đầy lông cứng, móng vuốt sắc nhọn. Ra khỏi lồng, nó không bỏ chạy mà cứ hít hít cái mũi hồng hào, ngó nghiêng xung quanh.
Gã xách lồng cho ngón cái và ngón trỏ vào miệng huýt sáo một tiếng vang lảnh, rồi chép miệng "chít chít" mấy cái. Con chuột tre như hiểu lệnh, quay ngoắt người chui tọt xuống cái hố đen ngòm.
Có người soi đèn dầu chuyên dụng xuống dưới. Cái hố thẳng đứng sâu chừng một trượng. Con chuột tre được huấn luyện kỹ càng leo xuống rất nhanh, loáng cái đã chạm đáy rồi chui tọt vào trong.
Mọi người đợi một lúc lâu thì thấy con chuột tre bò ngược trở lên miệng hố, kêu chít chít hai tiếng.
Gã chủ chuột kiểm tra con vật cưng. Nó dính đầy bụi đất và nước, nhưng tinh thần vẫn rất tốt. Chứng tỏ không khí bên dưới không có vấn đề gì.
Xác định xong, giờ là lúc xuống hố tìm mộ.
Ngô Bán Tiên đến gần nhưng không xuống. Lão chắp tay với Trương Khải Minh:
- Trương huynh, chúc huynh mã đáo thành công, trở về thắng lợi.
Trương Khải Minh và lão quan hệ mật thiết, không cần nói nhiều, chỉ vỗ vai lão đáp:
- Mong là vậy.
Mọi người chuẩn bị xuống hố. Tiểu mộc tượng đi đầu. Bảo Lan cởi trói cho cậu, nhét vào tay cậu một cái đèn bão bằng sắt. Cái đèn này trông giống hàng phương Tây, bầu chứa dầu hỏa, bên ngoài có chụp thủy tinh chắn gió, rất kín, chỉ cần để thẳng đứng là đảm bảo ánh sáng. Món này chắc chắn đắt tiền, chứng tỏ đám Trương Khải Minh đã đầu tư rất kỹ lưỡng cho chuyến đi này.
Hố sâu hơn trượng, mọi người buộc dây thừng vào thắt lưng tiểu mộc tượng rồi thả cậu xuống. Vừa chạm đất, chân cậu đã đạp phải vũng nước.
Đôi giày vải đen sũng nước khiến cậu rất khó chịu. Nhưng bên trên giục giã, cậu vội cởi dây thừng, giơ đèn quan sát xung quanh. Đáy hố không rộng lắm, nước ngập đến mắt cá chân. Phía trước mặt khoảng nửa mét có một đường hầm hẹp dài, chỉ đủ cho một người bò vào.
Tiểu mộc tượng soi đèn vào đường hầm, thấy nó hun hút không thấy điểm cuối, và rõ ràng có dấu vết nhân tạo.
Đây chắc là con đường mà tổ sư gia năm xưa cố ý để lại để dẫn vào mộ Miêu Vương?
Cậu đang suy nghĩ thì nghe tiếng quát thô lỗ từ bên trên vọng xuống:
- Thằng ranh, tránh ra!
Tiểu mộc tượng chưa hiểu chuyện gì nhưng theo phản xạ nép sát vào tường. Ngay sau đó nghe tiếng "bịch" một cái, nước bắn tung tóe ướt đẫm lưng áo cậu. Hổ Bức đã nhảy xuống, đứng lù lù ở đáy hố, nhe răng cười:
- Thằng ranh, sư phụ tao bảo tao phải theo sát mày. Đừng hòng giở trò gì. Chỉ cần mày có biểu hiện gì bất thường là tao bẻ gãy cổ mày ngay lập tức, không do dự đâu, biết chưa?
Cá nằm trên thớt, tiểu mộc tượng chỉ biết cười khổ.
Cậu hoàn toàn mù tịt về mộ Miêu Vương này, sư phụ Lỗ Đại cũng chưa từng nhắc đến. Nhưng giờ tính mạng bị đe dọa, cậu đành phải nghe theo sự sai khiến của bọn chúng thôi.
Hít sâu một hơi, tiểu mộc tượng chỉ vào đường hầm trước mặt:
- Chắc là đi đường này nhỉ?
Trương Khải Minh biết về mộ Miêu Vương, chắc chắn Hổ Bức cũng biết chút ít. Tiểu mộc tượng muốn hỏi ý kiến hắn, ai ngờ gã cục súc này dang hai tay ra:
- Đừng hỏi tao, mày làm gì thì làm, tao chỉ có nhiệm vụ chằm chằm nhìn mày thôi.
Tiểu mộc tượng hết cách, đành đặt đèn vào đường hầm, chống tay bò vào trong.
Đường hầm này cao hơn đáy hố nửa mét nên không ẩm ướt lắm. Xung quanh còn thấy dấu vết đá kê. Chỉ có điều nó quá hẹp, tiểu mộc tượng phải đẩy đèn ra trước, nhích từng chút một rất khó khăn. Đã thế gã cục súc phía sau cứ chốc chốc lại chọc vào mông cậu, hối thúc:
- Nhanh lên, ĐM mày, đừng có giở trò câu giờ đấy…
Tiểu mộc tượng vốn đã bực mình, nghe hắn lải nhải càng thêm cáu, gắt lại: