Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong đám người làng Long Võ, kẻ có võ công cao nhất đương nhiên là Long Nhất Côn thọt chân, người tề danh với Hùng Thảo - sư phụ dạy đao pháp cho Khuất Mạnh Hổ và tiểu mộc tượng. Nhưng hắn không phải người cầm đầu. Chỉ huy đám khinh công sĩ này là một gã đàn ông thấp bé họ Du, tên Xuyên, cao chưa đầy bốn thước rưỡi, là tâm phúc của tộc trưởng Mã Độc Nhãn.

Còn Bảo Lan, cháu gái cưng của Mã Độc Nhãn, khi chưa chắc chắn an toàn thì chỉ có thể cùng Ngô Bán Tiên ở lại cửa hang chờ tin.

Dù cô muốn xuống thì đám khinh công sĩ còn lại cũng chẳng đời nào đồng ý.

Lần này làng Long Võ huy động hai ba mươi người, nhưng phải chia ra canh gác từng đoạn đường, nên lúc này chen chúc trong phòng đá chỉ có khoảng mười lăm người.

Nhưng mười mấy người này đều là tinh anh, toàn những tay sừng sỏ.

Chưa nói đến Long Nhất Côn, Du Xuyên lùn cũng là kẻ lợi hại, có thể độc đương một phía, nếu không Mã Độc Nhãn đã chẳng yên tâm giao phó.

Tất nhiên, Du Xuyên đến đây không phải chỉ để giúp không công, mục đích chính là kho báu trong truyền thuyết của mộ Miêu Vương. Hắn chỉ cầu tiền tài, nhưng vào phòng đá nhìn quanh chỉ thấy mấy bức tượng đá mặc giáp trụ rách nát, vài cái đèn cung đình và cỗ quan tài đá khổng lồ ở giữa, ngoài ra trống huơ trống hoác, chẳng có gì sất. Hắn lập tức tỏ vẻ không vui.

Sau khi dẫn người kiểm tra xung quanh một lượt, hắn ra lệnh cho đám khinh công sĩ vây quanh cỗ quan tài đá.

Cỗ quan tài này cực lớn, tính cả bệ đá bên dưới cao hơn một trượng. Bề mặt quan tài chạm khắc rất nhiều phù điêu. Dưới ánh đèn dầu, những bức phù điêu nối liền nhau thành những bức tranh miêu tả công trạng của chủ nhân ngôi mộ: nào là triệu tập binh mã, săn bắn thú dữ và sơn tinh, nào là chiến đấu với những chiến binh mặc giáp trụ, tế cáo trời xanh… phủ kín các góc của cỗ quan tài đá khổng lồ.

Ở mặt chính diện quan tài, có một bàn tay khổng lồ đáng sợ từ trên trời giáng xuống, tóm lấy cả non sông.

Chủ nhân ngôi mộ mặc giáp trụ, giơ cao trường đao, ngửa mặt lên trời gào thét.

Trước bàn tay khổng lồ kia, ông ta nhỏ bé như một con kiến.

Ngắm nghía một hồi, Du Xuyên thất vọng ra mặt, nói với Trương Khải Minh:

- Lúc trước ông đến làng Long Võ cam đoan trong mộ Miêu Vương có vô số châu báu, giờ trống trơn thế này, chỉ có mỗi cỗ quan tài đá, ông bảo tôi ăn nói sao với tộc trưởng Mã đây?

So với vẻ thoải mái của mọi người, Trương Khải Minh tỏ ra lạc lõng. Hắn cau mày suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Các người có thấy chuyện này hơi quá dễ dàng không?

Quả thực, suốt dọc đường đi gần như không gặp trở ngại gì đáng kể. Dù có công dò đường của tiểu mộc tượng, nhưng sự yên bình này khác xa so với truyền thuyết về sự hung hiểm của mộ Miêu Vương.

Những khó khăn dự tính chẳng thấy đâu, lẽ nào tìm nhầm chỗ?

Hắn lo lắng khôn nguôi, nhưng người khác lại không nghĩ thế. Một gã to con người làng Long Võ chỉ vào cỗ quan tài đá, nói:

- Biết đâu đồ đạc giấu hết trong đó thì sao.

Lời này khiến mọi ánh mắt đổ dồn vào cỗ quan tài. Đúng vậy, cỗ quan tài to thế này, bên trong không thể chỉ chứa mỗi cái xác được.

Biết đâu bên trong chứa đầy đồ tùy táng.

Vàng bạc châu báu, giấu cả trong đó.

Nghĩ đến đây, đám khinh công sĩ xuất thân "lính đánh thuê" không khỏi thở dốc vì phấn khích. Lập tức có kẻ tung người nhảy lên nắp quan tài, dậm chân thình thịch. Trương Khải Minh cuống lên hét:

- Mày làm cái gì thế?

Hắn gọi người đó xuống, nhưng Du Xuyên lùn lại thản nhiên nói:

- Mở quan tài lấy của chứ làm gì.

Hắn phất tay, mấy khinh công sĩ lập tức vây quanh quan tài đá, chuẩn bị "thăng quan phát tài".

Mặt Trương Khải Minh sầm lại, hắn lao tới đẩy một người ra, quay lại nói với Du Xuyên:

- Mộ huyệt nào đã thành quy mô đều có những quy tắc riêng. Chưa nói đến chuyện "người thắp nến, ma thổi đèn" của giới trộm mộ, ngay cả việc mở nắp quan tài cũng có những kiêng kỵ và phương pháp riêng. Các người làm bừa như thế không sợ chọc giận ma quỷ trong đó à?

Du Xuyên tự tin cười lớn:

- Ở cái xứ Tương Tây quỷ quái này, cái gì mà bọn tao chưa thấy qua. Đến nhà họ Lý ở Phượng Hoàng chuyên nghề đuổi xác còn hợp tác với làng Long Võ bọn tao, có gì mà phải sợ?

Đám người này từ nhỏ đã rèn luyện hung tính, lại trải qua chiến trận, sát khí đằng đằng. Đừng nói người, ngay cả ma quỷ chúng cũng dám chiến.

Nói trắng ra, trong mắt chúng chỉ có tiền.

Trương Khải Minh thấy đám người làng Long Võ kiêu ngạo như vậy, trong lòng hối hận. Ban đầu hắn cứ nghĩ thám hiểm mộ Miêu Vương sẽ vô cùng gian nan, cần nhiều mạng người lót đường nên mới tốn công sức thuê đám khinh công sĩ này. Nào ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ đến thế. Giờ đám người này vào được đây rồi, tiền làm mờ mắt, hoàn toàn không coi lời hắn ra gì nữa.