Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn hừ lạnh một tiếng, lùi lại phía sau, không muốn xung đột trực diện với bọn chúng.

Lão già lưng gù này kinh nghiệm đầy mình, đương nhiên biết trong cỗ quan tài đá khổng lồ kia chắc chắn có điều quái dị nên mới ngăn cản. Nhưng giờ đám người thô kệch làng Long Võ đã bị tiền bạc làm lú lẫn, hắn quyết định để mặc cho bọn chúng nếm mùi đau khổ.

Hắn vừa lùi lại, người làng Long Võ lập tức chiếm thế chủ động. Kẻ nhảy lên nắp quan tài, kẻ đu bám xung quanh, người đẩy nắp, người giữ quan tài, phối hợp nhịp nhàng. Chuẩn bị xong xuôi, Du Xuyên ra lệnh một tiếng. Long Nhất Côn thọt chân rút ra cây gậy gỗ cứng bóng loáng, nhắm vào khe nắp quan tài quát lớn: "Mở!"

Tiếng quát như sấm rền, hắn vận hết sức bình sinh gõ mạnh một gậy, định bẩy nắp quan tài đá nặng nề ra.

Một gậy giáng xuống vang lên tiếng nổ như sấm sét.

Chỉ nghe "keng" một tiếng, nắp quan tài dịch chuyển một tấc. Đám người reo lên: "Mở rồi, mở rồi! Đẩy..."

Mọi người đồng lòng đẩy nắp quan tài. Nhưng vừa đẩy được một chút, đột nhiên cả không gian rung chuyển dữ dội. Tiếng ầm ầm như sấm rền vang lên, sau đó một luồng yêu phong từ đâu thổi tới, tắt phụt toàn bộ đèn dầu, đuốc lửa trên tay mọi người, khiến ai nấy lạnh toát gáy.

Phòng đá chìm vào bóng tối.

Đây không phải bóng tối tĩnh lặng. Tiểu mộc tượng đứng khá xa nghe thấy tiếng bánh răng và cơ quan khởi động, tiếp đó là tiếng thét thảm thiết vang lên, rồi tiếng đá rơi từ trần phòng đá xuống nện thình thịch trên mặt đất.

Đá rơi rào rào, kèm theo những tiếng gầm rú liên tục.

Trong bóng tối, những âm thanh ấy khiến ai nấy đều kinh hồn bạt vía.

Loạn.

Một mớ hỗn độn.

May mắn là tiếng ầm ầm dừng lại sau mười mấy nhịp thở. Có người châm lại đuốc, ánh sáng trở lại.

Nhưng lần này, phòng đá đã thay đổi hoàn toàn.

Điều đáng chú ý nhất là cỗ quan tài đá khổng lồ ở giữa phòng đã không cánh mà bay, thay vào đó là một cái hố đá to tướng.

Hố đá không trống rỗng. Có người đến gần nhìn xuống, thấy đó là một cái bể nhỏ chứa đầy chất lỏng màu xanh lục sẫm đang sóng sánh. Nổi lềnh bềnh trên mặt nước là hai bộ xương trắng hếu, xung quanh sủi bọt khí và bốc khói đen.

Mùi hôi khét lẹt nồng nặc bốc lên.

Du Xuyên cũng bước tới bên mép hố, sắc mặt đen sì như đít nồi.

Bởi vì hai bộ xương kia chính là thuộc hạ vừa nãy còn nhảy nhót tưng bừng của hắn.

Không chỉ thế, trong biến cố vừa rồi còn có hai người bị đá rơi trúng. Một người chỉ bị thương trán, người kia bị tảng đá lớn đè ngang hông, giờ vẫn đang bị đè, miệng kêu la thảm thiết.

Nhưng chỉ được vài tiếng, tiếng kêu yếu dần rồi tắt hẳn.

Rõ ràng là không cứu được nữa.

Du Xuyên quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Trương Khải Minh, gằn giọng chất vấn:

- Rốt cuộc là chuyện gì thế này?

Trương Khải Minh trong lòng hả hê nhưng mặt ngoài vẫn tỏ vẻ đau xót:

- Tôi đã bảo rồi, đừng có manh động, trong này chắc chắn có cạm bẫy mà…

Cạm bẫy?

Nghe hai từ này, Du Xuyên nhớ đến tiểu mộc tượng, quay ngoắt sang nhìn thấy cậu đang nấp sát tường. Hắn tức điên lên, chỉ tay vào mặt cậu mắng xối xả:

- Bảo mày đi tìm cạm bẫy, mày đứng đó trơ mắt ra nhìn, chẳng làm gì cả. Nuôi mày tốn cơm!

Hắn rút con dao nhọn hoắt, hùng hổ lao về phía tiểu mộc tượng.

Tiểu mộc tượng ngớ người trước cái lý lẽ cùn của hắn, há miệng định giải thích nhưng biết nói gì với kẻ lỗ mãng này đây? Mắt thấy Du Xuyên sát khí đằng đằng lao tới, những người xung quanh dửng dưng đứng nhìn, cảm giác nguy hiểm ập đến trong tích tắc.

Cậu nghiến răng, siết chặt nắm đấm.

Đúng lúc đó, từ cái bể nước nuốt chửng cỗ quan tài lại vang lên tiếng bánh răng kỳ quái. Tiếp đó, trên bốn bức tường xung quanh xuất hiện vô số lỗ nhỏ.

Những mũi tên sắc bén từ các lỗ nhỏ bắn ra vù vù: "Vút, vút, vút..."

Cùng lúc đó, cái bể sục sôi bọt khí, một làn khói xanh lục sẫm lan tỏa khắp phòng đá.

Trương Khải Minh hết sạch sự hả hê, vì hắn biết đây mới thực sự là mộ Miêu Vương, đây mới là bản lĩnh thực sự của tiền bối Lỗ Ban giáo.

Bất cứ kẻ nào xông vào huyệt mộ này.

Đều phải chết.

Nguy cơ khởi nguồn từ sự tĩnh lặng, rồi đột ngột ập xuống trong chớp mắt. Trong lúc phòng đá chìm vào hỗn loạn, tiểu mộc tượng - người vốn đang bị coi như con chuột nhắt mặc người xâu xé - bỗng phát hiện trên bức tường gần đó một ám hiệu của Lỗ Ban giáo.

Sư phụ từng kể cho cậu nghe về thứ này, gọi là "Cửa Tàng Chuyết".

Thế nào là "Cửa Tàng Chuyết"?

Lỗ Ban giáo bắt nguồn từ nhóm thợ thủ công. Trong giới thợ thủ công có một nhóm đặc biệt chuyên xây lăng mộ cho các bậc vương giả, quý tộc. Thông thường, để giữ bí mật vị trí lăng mộ và tránh bị trộm mộ, sau khi hoàn thành công trình, chủ nhân sẽ giết chết toàn bộ thợ thủ công và phu phen chôn theo. Những người thợ thông minh sẽ lén lút xây dựng một lối thoát hiểm trong quá trình thi công mà không để giám công phát hiện.