Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lối thoát hiểm này được hình thành dần dần qua những biến cố, được che giấu khéo léo ("tàng chuyết"), nên mới có tên gọi như vậy.

Trong Bát quái Kỳ môn có tám cửa: Khai, Hưu, Sinh, Thương, Đỗ, Cảnh, Tử, Kinh. Cửa Tàng Chuyết này còn được gọi là cửa Sinh.

Cửa Sinh của người thợ.

Nhìn thấy ám hiệu này, tiểu mộc tượng yên tâm phần nào. Nhân lúc xung quanh đang hỗn loạn, cậu nhảy vọt tới sát tường, dùng mu bàn tay gõ hai cái, rồi nghiêng người tránh một mũi tên sắt ngắn, dùng sức đẩy mạnh. Quả nhiên nơi đó có một cánh cửa bí mật.

Tiểu mộc tượng mừng rỡ như điên, mở cửa rồi chui tọt vào trong, chẳng kịp quan tâm bên trong có gì.

Sau cánh cửa bí mật là một đường hầm hẹp dài, bốn bề là vách đá.

Tiểu mộc tượng còn trẻ, xương cốt mềm dẻo nên di chuyển trong đường hầm hẹp này không quá khó khăn.

Cậu không biết tình hình trong phòng đá phía sau ra sao, cũng chẳng biết phía trước có gì chờ đợi. Đèn dầu đã tắt ngấm từ lâu, cậu đành phải mò mẫm bò về phía trước trong bóng tối.

Bò được chừng hơn hai mươi mét, phía trước bỗng nhiên thoáng đãng, luồng không khí trong lành ùa vào mặt.

Không biết trong bóng tối có gì, tiểu mộc tượng nhặt một viên đá ném về phía trước. Nghe tiếng đá rơi, cậu đoán mình đã đến một phòng đá khác.

Cậu nhoài người ra định bò ra ngoài, nhưng đúng lúc đó, cổ chân phải bị một bàn tay to lớn túm chặt.

Tiểu mộc tượng sợ đến hồn phi phách tán, hét toáng lên.

Vài giây sau, từ đường hầm phía sau vang lên giọng nói:

- Hét cái gì mà hét? ĐM mày, là tao đây.

Giọng nói này là của Hổ Bức.

Hóa ra trong lúc mọi người hoảng loạn, Hổ Bức vẫn dán mắt vào tiểu mộc tượng. Thấy cậu hành động, người khác không để ý nhưng hắn thì phát hiện ngay và bám theo sát nút.

Bóng tối vô định là thứ đáng sợ nhất, nên sự xuất hiện của Hổ Bức lúc này lại khiến tiểu mộc tượng bớt sợ hơn.

Cậu thở phào nhẹ nhõm:

- Anh buông tôi ra.

Hổ Bức hừ lạnh:

- Tao nói cho mày biết, đừng có giở trò. Tao luôn theo sát mày đấy. Mày mà dám có động tĩnh gì lạ, ĐM mày, tao móc ruột mày ra quấn quanh cổ siết chết mày luôn, tin không?

Bóng tối và không gian chật hẹp dưới lòng đất tạo áp lực tâm lý cực lớn. Chính vì thế mà gã hung thần ác sát Hổ Bức lúc này lại có vẻ bớt đáng sợ đi.

Nghe lời đe dọa, tiểu mộc tượng không hề sợ hãi.

Dù sao có gã này ở đây, nhỡ gặp chuyện gì biết đâu hắn còn giúp được một tay.

Cậu đáp:

- Tôi giở trò gì được chứ, chỉ là chạy trốn thôi mà. Đây là mật đạo Tàng Chuyết do tổ sư để lại, phía trước có một phòng đá nữa, chúng ta xuống xem tình hình thế nào đã.

Hổ Bức có lẽ nghĩ tiểu mộc tượng không thoát khỏi tay mình được nên chỉ cảnh cáo vài câu rồi buông cậu ra.

Hai người lần lượt bò ra khỏi đường hầm. Vừa đứng vững thì lại có người bò ra theo.

Người đó là Trương Khải Minh.

Ba người đứng trong phòng đá. Tiểu mộc tượng châm lại đèn dầu, quan sát xung quanh. Không gian ở đây chật hẹp hơn nhiều. Trong căn phòng nhỏ chất đống đủ thứ đồ đạc: đồ sắt, đồ gỗ mục nát, dây thừng... Nhìn kỹ thì toàn là dụng cụ của thợ thủ công.

Những thứ này khiến ba người đứng trong phòng cảm thấy khá chật chội.

Trương Khải Minh không nhắc gì đến chuyện xảy ra bên kia mà chăm chú kiểm tra những món đồ vật đã nằm ở đây không biết bao nhiêu năm. Sau đó hắn xúc động nói:

- Đây chính là nơi ẩn náu của vị tiền bối Lỗ Ban giáo năm xưa.

Rồi hắn phát hiện một dấu tay còn khá mới trên một cái hòm gỗ.

Trương Khải Minh quan sát một lúc rồi ngẩng lên nói với tiểu mộc tượng:

- Sư phụ mày đã tới đây.

Dấu tay đó chỉ có bốn ngón. Sư phụ Lỗ Đại của tiểu mộc tượng tay trái chỉ có bốn ngón.

Hơi thở tiểu mộc tượng trở nên dồn dập nhưng cậu không nói gì.

Trương Khải Minh tiếp tục lục lọi, tìm thấy cơ quan phía sau một bức tượng đá vỡ. Đúng lúc đó, từ phía đường hầm vọng ra tiếng Du Xuyên lùn:

- Trương tiên sinh, Trương tiên sinh, các người ở trong đó à?

Rõ ràng trong lúc hỗn loạn, người làng Long Võ cũng tìm thấy cửa bí mật và đuổi theo.

Trương Khải Minh không trả lời mà vặn cơ quan. Bức tường sau tượng đá mở ra một cửa bí mật khác. Hắn chỉ tay vào tiểu mộc tượng, lạnh lùng ra lệnh:

- Đi, vào trong.

Tiểu mộc tượng không dám trái lời, cắm đầu đi vào. Khi cậu đi vào đường hầm hẹp được vài mét thì nghe tiếng "cạch" phía sau.

Quay lại nhìn, cậu thấy Hổ Bức và Trương Khải Minh đều đã vào trong, nhưng cánh cửa bí mật đã đóng lại.

Rõ ràng Trương Khải Minh không định đưa đám người làng Long Võ đi cùng nữa.

Hắn muốn tự mình hành động.

- Đi!

Hổ Bức thúc mạnh mũi dao nhọn vào lưng tiểu mộc tượng, bắt cậu đi tiếp.

Hung thần vẫn hoàn hung thần.

Tiểu mộc tượng đành tiếp tục bước đi. Đây là một đường hầm ngoằn ngoèo và chật hẹp, lúc cao lúc thấp. Có chỗ phải bò rạp xuống nhích từng tí một, có chỗ đi khom lưng. Khoảng một khắc sau, trước mắt bỗng nhiên rộng mở.