Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Sư… sư phụ?
Đúng lúc đó, từ sau một bức tượng đá trong góc, một người bước ra.
Kẻ đó không ai khác chính là sư phụ của Hổ Bức.
Lão gù Trương Khải Minh.
…
Trương Khải Minh vừa lộ diện, gã Hổ Bức hung hãn là thế liền sợ hãi đến mức run lẩy bẩy. Hắn quỳ rạp xuống đất, vừa khóc vừa giải thích:
- Sư phụ, sư phụ, người nghe con giải thích, con… con…
Hắn lắp bắp không thành tiếng. Trương Khải Minh chẳng thèm nghe, phất mạnh tay áo một cái.
Á…
Hổ Bức rú lên thảm thiết, toàn thân co giật dữ dội.
Ngay sau đó, quần áo trên người hắn phồng lên, biến thành một cái bao tải lớn bọc kín người hắn lại. Từ bên trong vọng ra những tiếng kêu la thê lương khủng khiếp, như thể bên trong đang diễn ra chuyện gì đáng sợ lắm, hoặc hắn đang phải chịu cực hình không giống con người.
Hổ Bức gào lên:
- Sư phụ tha mạng, con không dám nữa đâu! Cầu xin sư phụ tha cho con con đường sống… Á…
Tiểu mộc tượng đứng ngay bên cạnh, ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc bốc ra từ cái bao tải, đoán là Hổ Bức sợ đến vãi cả ra quần rồi.
Cậu có cảm giác bên trong bao tải như có hai người đang vật lộn, trong lòng sợ hãi tột độ nhưng không dám đến gần xem, chỉ biết lùi xa ra.
Trước những lời van xin thảm thiết của Hổ Bức, Trương Khải Minh mặt lạnh như tiền, bỏ ngoài tai.
Hắn chậm rãi bước đến trước bàn thờ, mặc kệ cái bao tải đang quằn quại dưới chân và tiểu mộc tượng đang run như cầy sấy bên cạnh. Ngước nhìn bức tượng tổ sư khổng lồ một lúc, rồi hắn lấy ra ba nén hương từ đâu đó.
Châm lửa, vái ba vái, cắm hương vào lư, sau đó hắn mới quay lại hỏi tiểu mộc tượng:
- Người làng Long Võ đâu?
Khí thế của lão già gù lưng khiến tiểu mộc tượng không dám giở trò, thành thật trả lời:
- Vẫn ở bên ngoài, chưa vào được…
Nghe tiểu mộc tượng kể lại sơ qua tình hình, Trương Khải Minh cau mày, không bình luận gì mà ngẩng đầu nhìn quanh một lượt rồi nói:
- Mày nhìn xem, có thấy nơi này giống như một kỳ tích không?
Một điện đá khổng lồ thế này, lại nằm sâu trong lòng núi, để xây dựng được chắc chắn phải tốn kém không biết bao nhiêu nhân lực vật lực. Mà đây lại là công trình của Lỗ Ban giáo – một giáo phái bàng môn tả đạo không quyền không thế, chứ không phải danh môn chính phái.
Ngẫm kỹ lại thì quả thực không dễ dàng chút nào.
Tiểu mộc tượng gật đầu: "Đúng vậy."
Trương Khải Minh nhắm mắt hít sâu một hơi, nhưng có lẽ ngửi thấy mùi hôi thối từ Hổ Bức nên lại từ từ thở ra.
Hắn bước sang một bên, nói với tiểu mộc tượng:
- Sư phụ mày được truyền thừa nhưng lại cam chịu sống cuộc đời tầm thường, vô vị, hoàn toàn không để tâm đến việc kế thừa Lỗ Ban giáo. Còn tao, cả đời này bôn ba vất vả chỉ vì sự phục hưng của giáo phái. Mày nói xem, nếu tổ sư trên trời có linh thiêng thì sẽ công nhận ai hơn?
Tiểu mộc tượng không dám đắc tội lão già có vẻ điên khùng này, cũng không muốn nói dối, đành cúi đầu đáp:
- Tôi không phải tổ sư, sao dám đoán ý ngài?
Trương Khải Minh nhìn chằm chằm cậu một lúc rồi bật cười:
- Nhìn mặt mà bắt hình dong, mày cũng không thật thà lắm đâu.
Tiểu mộc tượng cười khổ: "Sao sư thúc lại nói thế?"
- Haizz…
Trương Khải Minh thở dài thườn thượt, rồi nói:
- Nói thật lòng, tao ghen tị với sư phụ mày lắm. Rõ ràng cái gì tao cũng hơn ông ấy, nhưng sư phụ lại cứ thiên vị ông ấy, truyền y bát cho ông ấy. Mà đệ tử ông ấy thu nhận cũng giỏi hơn mấy đứa đồ đệ bất tài của tao nhiều. Nghĩ đến đây tao thấy trong lòng khó chịu lắm…
Tiểu mộc tượng không biết lão già này định giở trò gì, nhưng thấy vẻ điên cuồng của lão, đành vắt óc tìm lời an ủi:
- Sư thúc, lời không thể nói như vậy…
Chưa kịp nói hết câu, Trương Khải Minh đã cười lớn ngắt lời:
- Không cần an ủi tao. Tao không hơi đâu đi so đo với người chết.
Hả?
Tiểu mộc tượng sững sờ, rồi hét lên:
- Ông nói cái gì?
Trương Khải Minh không trả lời, đi đến trước một cây cột đá cách đó ba trượng bên trái, chỉ tay lên trên bảo:
- Mày nhìn xem đó là cái gì?
Tiểu mộc tượng ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ một cái liếc mắt, cậu cảm thấy máu toàn thân dồn hết lên não.
Đó là một cái xác.
Một cái xác bị treo trên cột đá, hai chân buông thõng, hai tay xuôi theo người, đầu nghẹo sang một bên, lưỡi thè dài đến ngực.
Bên hông cái xác dắt một cái tẩu thuốc dài.
Đó chính là sư phụ Lỗ Đại của cậu.
Người đã cưu mang cậu khi cậu chỉ là một đứa trẻ lang thang chết đói bên đường, mười mấy năm qua luôn che chở, truyền nghề cho cậu.
Người thân thiết nhất của cậu trên thế giới này.
Thậm chí là bầu trời của cậu.
Và khoảnh khắc này, bầu trời ấy…
Đã sụp đổ.
Trước mắt tiểu mộc tượng tối sầm lại. Cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực, cậu vứt bỏ vẻ nhu nhược thường ngày, lao vút tới chửi bới Trương Khải Minh: