Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Giết sư phụ tao, tao giết cả nhà mày…

Cậu vừa chửi vừa lao tới, nhưng không ngờ trong thân hình gầy gò ốm yếu của lão già gù lưng kia lại ẩn chứa sức mạnh của một con mãnh thú.

Vừa đến gần, cậu đã bị lão tung một cước đá trúng ngực ngã lăn quay. Tiểu mộc tượng đang cơn giận dữ, dù có chút võ công cũng không tránh kịp.

Nhưng cậu không bỏ cuộc, bật dậy lao vào tiếp, rồi lại bị đá ngã.

Cứ thế mấy lần, đến khi sức cùng lực kiệt, toàn thân đau nhức rã rời, cậu mới chịu thôi.

Lúc này, Trương Khải Minh mới chậm rãi nói:

- Mặc dù bao năm nay tao luôn mong lão già đó chết đi cho rảnh nợ, nhưng mày nhìn kỹ lại xem, ông ta chết từ lâu rồi. Tao cũng chỉ đến trước mày một bước thôi, làm sao giết ông ta được?

Nghe vậy, tiểu mộc tượng đang suy sụp dần dần lấy lại lý trí.

Cậu khó nhọc bò dậy, đi đến bên cột đá treo xác sư phụ. Trương Khải Minh đứng im quan sát, không ngăn cản.

Đứng dưới chân cột đá, tiểu mộc tượng ngước nhìn lên. Sư phụ cậu toàn thân tím tái, không còn chút hơi thở nào. Tay chân đen sì, cổ bị kéo dài ra một cách quái dị. Mặt mũi đen thui, lưỡi thè dài thâm tím. Đũng quần bốc mùi xú uế nhưng đã khô, không còn nồng nặc nữa.

Rõ ràng sư phụ cậu đã chết được một thời gian rồi, đúng là không phải do Trương Khải Minh làm.

Vậy nếu không phải Trương Khải Minh thì là ai?

Tiểu mộc tượng cảm thấy trời sụp đất nứt, đầu óc trống rỗng, ngơ ngác. Trương Khải Minh cười khùng khục:

- Trước khi tao và mày vào đây thì ông ta đã chết rồi. Trong cái thánh điện rộng lớn này, ngoài tổ sư ra thì làm gì còn ai. Nghĩa là… người giết ông ta chính là tổ sư đấy, hahaha…

Hắn cười như điên dại, rồi trừng mắt gằn từng tiếng:

- Tổ sư rốt cuộc vẫn không hài lòng về ông ta.

Lúc này cái bao tải bọc Hổ Bức đã im lìm, Trương Khải Minh lại đang lên cơn điên, tiểu mộc tượng theo phản xạ lùi lại phía sau.

Tổ sư không hài lòng về sư phụ?

Tiểu mộc tượng không ngốc, thừa biết Trương Khải Minh đang đánh tráo khái niệm. Cái chết của Lỗ Đại khả năng cao nhất là do ông đi tìm Lỗ Ban Kinh rồi trúng phải cạm bẫy.

Cạm bẫy trong mộ vốn hung hiểm, đã vào thì sống chết có số, không trách được ai.

Nhưng nếu truy nguyên nguồn gốc thì món nợ này vẫn phải tính lên đầu Trương Khải Minh.

Nếu không phải hắn nảy sinh tà tâm, cấu kết với làng Long Võ truy sát sư phụ cậu thì làm sao Lỗ Đại phải chạy vào đây?

Sư phụ cậu chắc chắn đã biết về mộ Miêu Vương từ lâu, sở dĩ bao năm qua không đến là vì không cần thiết.

Ông bị ép vào đường cùng, không còn lựa chọn nào khác.

Lỗ Ban Kinh đối với Trương Khải Minh quan trọng như tính mạng, nhưng với Lỗ Đại, cuộc sống bình yên mới là điều ông thực sự theo đuổi.

Chỉ tiếc là người một lòng mong cầu bình yên cuối cùng lại bỏ mạng nơi này.

Đây là số mệnh sao?

Tiểu mộc tượng nén cơn giận, không dám bộc phát. Cậu nhận ra Trương Khải Minh là một cao thủ thực sự. Dù cậu có luyện đao pháp mười mấy năm, lại được Khuất Mạnh Hổ chỉ điểm thì cũng chưa chắc đã là đối thủ của lão.

Cười chán chê, Trương Khải Minh đi đến trước bàn thờ, hít sâu một hơi rồi vỗ mạnh xuống mặt bàn.

Hét!

Bàn thờ bỗng nứt ra, trồi lên một cái bàn bát quái rộng ba thước.

Trương Khải Minh bước lên bàn bát quái, miệng niệm chú lớn. Từng chữ hắn đọc lên tiểu mộc tượng đều nghe rõ, nhưng ghép lại thì chẳng hiểu gì sất.

Tuy nhiên, cùng với tiếng niệm chú, tiểu mộc tượng thấy cánh tay trái đang buông thõng của bức tượng Lỗ Ban từ từ nâng lên, xòe ra như nâng vật gì đó. Trong lòng bàn tay tượng xuất hiện một cái hộp đá chạm khắc tinh xảo hình các dụng cụ thợ mộc, sống động như thật.

Hơi thở Trương Khải Minh dồn dập, giọng đọc chú cũng nhanh hơn.

Cuối cùng, khi hắn đọc xong chữ cuối cùng, bàn tay đá hạ xuống ngay trước mặt hắn.

Ha, ha, ha…

Ước nguyện bao năm nay giờ sắp thành hiện thực. Dù thâm trầm đến đâu Trương Khải Minh cũng không giấu được sự phấn khích. Hắn nhe răng cười, bước xuống khỏi bàn bát quái, đưa tay định lấy cái hộp đá. Nhưng cái hộp dính liền với bàn tay đá, không nhấc lên được.

Hắn đành phải mở nắp hộp. May là hộp không khóa, mở ra dễ dàng. Nhưng…

Trương Khải Minh trợn tròn mắt, không thể tin vào những gì mình thấy.

Trong hộp trống không.

Chẳng có gì cả.

Chuyện quái gì thế này?

Cảm giác bị trêu đùa khiến hắn tức điên. Hắn quay phắt lại thì cảm thấy một luồng gió lạnh buốt sống lưng thổi tới. Ngay sau đó, cái xác Lỗ Đại đang treo trên cột bỗng rơi "bịch" xuống đất.

Chưa kịp để tiểu mộc tượng và Trương Khải Minh phản ứng, cái xác ấy bỗng bật dậy, đứng thẳng đơ.

- Sư phụ?

Tiểu mộc tượng mừng rỡ reo lên, chạy tới. Nhưng mới được hai bước thì cái xác ngẩng đầu lên. Khuôn mặt trắng bệch, không có ngũ quan, phẳng lì như một tấm bảng trắng, vô cùng kinh dị.