Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nó hoàn toàn không nghe thấy tiếng gọi của tiểu mộc tượng, vươn tay tóm lấy cậu quăng mạnh sang một bên.
Rầm!
Lưng tiểu mộc tượng đập mạnh vào cột đá, mắt tối sầm, suýt ngất đi.
…
Tiểu mộc tượng cảm thấy trời đất quay cuồng, suýt ngất đi. Khi tỉnh lại, cậu thấy sau gáy nóng rát, không đau lắm nhưng sờ vào thấy đầy máu.
Đây có phải là sư phụ cậu không?
Trong ký ức của tiểu mộc tượng, sư phụ Lỗ Đại tuy nghiêm khắc, thậm chí đôi khi còn dùng roi vọt, nhưng ra tay luôn có chừng mực, tuyệt đối không bao giờ tàn nhẫn như thế này.
Cậu nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, khó nhọc bò dậy nhìn theo. "Sư phụ" đang đuổi đánh Trương Khải Minh.
Chỉ có điều, sư phụ đã không còn là người mà cậu quen thuộc nữa. Dáng người ông như sụp xuống, thấp hơn một chút, trông ục ịch và chậm chạp, động tác cũng không còn nhanh nhẹn dứt khoát mà cứng nhắc như một cỗ máy gỗ.
Cảm giác không giống người sống chút nào.
Và khi nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của ông, cậu càng kinh hãi: Người không mặt?
Đúng vậy, trời ơi! Khuôn mặt đó không có ngũ quan, như bị phủ một tấm vải trắng lấm tấm máu. Phần rìa khuôn mặt và cổ mọc đầy lông đen vàng cứng như lông nhím, trông vô cùng đáng sợ. Bàn tay ông cũng đầy lông lá, móng vuốt sắc nhọn như móng thú chứ không còn là bàn tay người nữa.
Sư phụ là thợ thủ công, móng tay lúc nào cũng cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ cơ mà.
Sao lại thành ra thế này?
Nhìn Trương Khải Minh bị đuổi chạy trối chết, tiểu mộc tượng không hề thấy hả hê mà ngược lại dâng lên nỗi sợ hãi tột độ.
Theo sư phụ bôn ba mười mấy năm, cậu cũng từng thấy nhiều chuyện lạ, thậm chí cả thuật đuổi xác thần bí của vùng Tương Tây.
Nhưng bộ dạng quái dị này của sư phụ thì cậu mới thấy lần đầu.
Đây là cương thi ư?
Hay là thi thể sư phụ bị ai đó yểm bùa?
Trong lúc tiểu mộc tượng còn đang hoang mang thì Trương Khải Minh đã bị đuổi đến kiệt sức. Lão quay ngoắt lại, ném một thẻ tre về phía Lỗ Đại đầy lông lá.
Thẻ tre bay ra tỏa ánh vàng kim, như được phù phép, nhưng khi chạm vào người Lỗ Đại thì bật ra, vô tác dụng.
Nhân cơ hội đó, Lỗ Đại chồm lên đè Trương Khải Minh xuống đất.
Trương Khải Minh bị đè ngã, rú lên như lợn bị chọc tiết. Nhưng gừng càng già càng cay, lão vặn người đá Lỗ Đại văng ra, rồi lao thẳng về phía tiểu mộc tượng.
Tiểu mộc tượng ngớ người. Khi Trương Khải Minh chạy đến gần rồi bất ngờ ngoặt sang hướng khác, cậu mới nhận ra Lỗ Đại đang lao tới ngay sau lưng lão.
Lúc này, Lỗ Đại đã mất hết ý thức, chỉ còn là một con quái vật hung hãn.
Đương nhiên nó không nhận ra thiếu niên trước mặt là đồ đệ của mình.
Gào…
Cổ họng nó phát ra tiếng gầm như dã thú rồi vồ lấy tiểu mộc tượng.
Tiểu mộc tượng luống cuống né tránh. Nhờ mười mấy năm luyện tập và sức trẻ, cậu nhanh nhẹn tránh được cú vồ chết người. Chạy được vài bước, cảm thấy không ổn, cậu bèn chạy vòng quanh cột đá để cắt đuôi con quái vật đầy lông lá.
Chạy được hai vòng, tiểu mộc tượng nhận ra con quái vật tuy hung hãn và khỏe mạnh nhưng không phải không có điểm yếu.
Điểm yếu lớn nhất của nó là một vật chết, không linh hoạt.
Nếu chạy thẳng, tốc độ của nó nhanh khủng khiếp. Nhưng nếu chạy vòng vèo, nó trở nên vụng về, giúp cậu có thời gian thở.
Vừa thở vừa tìm Trương Khải Minh, cậu thấy lão già gù lưng đã nhảy lên đầu bức tượng tổ sư.
Hộp đá trong tay tượng trống không nhưng lão vẫn chưa từ bỏ, định tìm tiếp.
Nhờ tiểu mộc tượng cầm chân con quái vật Lỗ Đại, lão có không gian thoải mái để hành động.
Tiểu mộc tượng tức điên người nhưng đành bất lực. Con quái vật sau lưng cứ bám riết không tha, mắt đỏ ngầu hau háu nhìn cậu, không cho cậu một giây nghỉ ngơi.
Không biết đã chạy bao nhiêu vòng, tiểu mộc tượng nóng bừng, mồ hôi đầm đìa.
Con quái vật Lỗ Đại thì như không biết mệt, cứ thế truy đuổi.
Lúc tiểu mộc tượng sắp kiệt sức thì nghe tiếng Trương Khải Minh kêu "Ái chà" rồi rơi từ trên đầu tượng xuống. Cùng rơi xuống với lão là một lá bùa vàng khổng lồ dài chừng năm thước.
Lá bùa vừa rơi xuống liền tan thành trăm mảnh như bướm bay.
Ngay sau đó, một âm thanh khủng khiếp vang lên, giọng nói tang thương vọng khắp đại điện: "Chung linh dục tú phát tường địa, Thiên tạo địa hóa nhất tượng nhân. Yêu gian đái đắc thuần cương phủ, Yếu chước Thiềm Cung đệ nhất chi…" (Đất lành hun đúc khí thiêng, Trời sinh đất dưỡng một người thợ. Lưng đeo rìu thép sáng ngời, Quyết chặt cành quế đầu tiên trên cung trăng...)
Ầm ầm ầm…
Bức tượng đá cao hai trượng tỏa ra luồng thanh khí mờ ảo, rũ sạch bụi đất, bước ra khỏi bệ đá, sải bước về phía trước.
Nó… sống lại ư?
Tiểu mộc tượng đang bị truy đuổi trối chết, thấy cảnh tượng này cũng sững sờ dừng bước.
Cậu ngước nhìn lên như đang chứng kiến phép màu.
Bịch!
Vừa dừng lại, cậu lập tức bị Lỗ Đại vồ ngã sấp mặt. Đôi bàn tay lông lá như móng vuốt thú của Lỗ Đại bóp chặt cổ cậu.