Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ặc…

Bị bóp cổ, tiểu mộc tượng thiếu oxy não, mắt tối sầm, lịm đi.

Chỉ vài giây nữa là cậu về chầu ông bà thì gã khổng lồ đá đang lững thững bước đi bỗng dừng lại, thốt lên một tiếng "Ồ", rồi quay đầu lại.

Đôi mắt nó mở ra, hốc mắt trống rỗng lóe lên ánh đỏ.

Nó cúi xuống, đưa tay nhấc bổng con quái vật Lỗ Đại lên.

Rắc…

Nó bóp nhẹ một cái, Lỗ Đại mềm nhũn như con rối đứt dây, ngũ quan hiện ra nhưng toàn thân rũ xuống, bất động.

Bóp nát Lỗ Đại xong, tượng đá đưa ngón tay sần sùi chạm nhẹ vào người tiểu mộc tượng.

Nó có vẻ tò mò.

Tiểu mộc tượng bị ngón tay thô ráp chạm vào thấy nhồn nhột, đồng thời cảm nhận một luồng sức mạnh khổng lồ truyền vào người, chạy dọc kinh mạch, qua đan điền rồi biến mất. Cậu nằm im thin thít như con kiến dưới chân người khổng lồ, phó mặc cho số phận.

May thay, tượng đá chỉ sờ hai cái rồi đứng dậy, quay người định bỏ đi.

Đi được vài bước, sắp đến vách đá thì Trương Khải Minh lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát, hét lớn:

- Tổ sư, con giúp người gỡ bỏ phong ấn, chẳng lẽ người không có chút ban thưởng nào sao?

Tượng đá dừng lại, quay đầu nhìn.

Lúc này tiểu mộc tượng mới hoàn hồn quan sát kỹ. Khi đến gần vách đá, tượng đá đã nhỏ đi nhiều.

Vốn cao hơn hai trượng, giờ chỉ còn mười hai thước (khoảng 4 mét).

Lúc này trông nó sinh động và giống người hơn nhiều. Nó nhìn chằm chằm Trương Khải Minh lấm lem bụi đất, ánh đỏ trong hốc mắt lập lòe.

Vài giây sau, nó lắc đầu:

- Tâm ngươi bất chính, quá tà ác, chỉ vì bản thân mình, ta không cần cảm ơn ngươi.

Nói xong nó định đi tiếp. Trương Khải Minh như ăn gan hùm mật gấu, cố chấp nói:

- Con không phải tâm bất chính, chỉ là quá cố chấp thôi. Con muốn phục hưng Lỗ Ban giáo, muốn khôi phục vinh quang ngày xưa, có gì sai sao?

Khuôn mặt cứng đờ của tượng đá giật giật, rồi nói:

- Liên quan quái gì đến ta?

Sau đó nó quay người, đấm một cú thủng vách núi, gầm lên giận dữ:

- Chuyện toan tính vụn vặt của Lỗ Ban giáo liên quan quái gì đến Hồng Liên Lão Tổ ta?

Rầm!

Nó húc đổ vách núi, ầm ầm bước ra ngoài.

Hồng Liên Lão Tổ?

Tiểu mộc tượng ngẩn người. Trương Khải Minh nghe xong cũng sững sờ, rồi quỳ sụp xuống đất gào lên uất ức:

- Hồng Liên Lão Tổ? Con súc sinh nhà ngươi, không những nuốt trọn điển tịch bí tàng của thánh điện Lỗ Ban, hưởng lợi đủ đường, giờ lại phủi tay bỏ đi… Ta hận! Nếu ta sinh sớm vài trăm năm thì kẻ ngông cuồng ngày hôm nay chắc chắn không phải là ngươi…

Lão càng nói càng hận, mắt đỏ ngầu. Liếc thấy tiểu mộc tượng đang đi về phía xác Lỗ Đại, nhớ lại cảnh tượng đá tỏ vẻ ưu ái cậu ban nãy, cơn giận bốc lên ngùn ngụt.

Cái khó ló cái ác, đầu óc nóng bừng, lão quên hết tất cả, lao vút về phía tiểu mộc tượng.

Tiểu mộc tượng nhìn cái xác bất động của sư phụ, lòng đau như cắt.

Người đàn ông gầy gò ấy đã từng chống đỡ cả bầu trời cho cậu.

Giờ đây, ông vĩnh viễn rời xa cậu rồi.

Đang đau buồn khôn xiết, bỗng thấy bóng người lao tới. Theo phản xạ cậu né sang một bên, nhưng không ngờ Trương Khải Minh còn nhanh hơn cả Hổ Bức. Chỉ vài chiêu, lão đã quật ngã tiểu mộc tượng xuống đất, đè nghiến lên người cậu.

Lão già gù lưng điên cuồng chửi bới:

- Ông đây không được lợi thì chúng mày cũng đừng hòng sống yên…

Lão giơ nắm đấm lên, nhìn khuôn mặt non choẹt của tiểu mộc tượng càng thêm tức tối.

Giết nó!

Trương Khải Minh gào thét trong lòng, sát ý ngập tràn.

Trong cơn giận dữ, lão dồn hết sức lực vào cánh tay phải, đấm thẳng vào mặt tiểu mộc tượng.

Lão tự tin cú đấm này sẽ đập nát hộp sọ cứng đầu của thằng nhãi ranh, trút hết cơn giận trong lòng.

Nhưng nắm đấm giáng xuống được một nửa thì khựng lại.

Bởi vì có một bàn tay đã đỡ lấy nó.

Và bên cạnh vang lên một giọng nói lười biếng:

- Muốn giết anh em tao, đã hỏi qua ý kiến Tiểu Bát Ca này chưa?

Trương Khải Minh lúc này mới nhận ra bên cạnh mình có thêm hai người.

Người đỡ nắm đấm của lão là một thanh niên mặt tròn. Phía sau cậu ta, một chàng trai người Miêu mặc áo xanh đang lao về phía lão như một con mãnh thú.

Gã trai Miêu tuy trông gầy gò hơn Hổ Bức, nhưng cơ thể ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Trong khoảnh khắc hắn lao tới, Trương Khải Minh cảm thấy như bị một con mãnh hổ nhắm trúng, sẵn sàng xé xác mình nuốt chửng.

Hung hãn!

Lão dĩ nhiên nhận ra hai người này. Họ là bạn của thằng sư điệt hờ, những kẻ mà lão định tính kế trước đó.

Chỉ là, họ vào đây bằng cách nào?

Thánh điện Lỗ Ban bí mật đến thế, ngay cả đám người làng Long Võ bám đuôi còn chưa tìm thấy, vậy mà hai kẻ nửa đường bỏ chạy này lại xuất hiện ở đây?

Trương Khải Minh choáng váng, chưa kịp phản ứng.

Theo phản xạ, lão dồn sức đè nắm đấm xuống, nhưng phát hiện tên thanh niên mặt tròn tuy trẻ tuổi mà sức lực không vừa, nhất thời không thể áp đảo được.