Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Không phải lão yếu hơn cậu ta, mà là lực bộc phát trong khoảnh khắc chưa đủ để tạo thế áp đảo.

Lão bật người nhảy lùi lại, tung cước đá về phía gã trai Miêu đang lao tới.

Bịch!

Đối phương đấm trả một quyền. Trương Khải Minh lập tức cảm thấy sức mạnh của gã trai Miêu này còn khủng khiếp hơn cả tên mặt tròn.

Nếu hai tên này liên thủ, nhất thời lão chưa chắc đã chiếm được thượng phong.

Nếu bức tượng đá trong thánh điện Lỗ Ban chưa bỏ đi, Trương Khải Minh chắc chắn sẽ không bỏ qua. Nhưng giờ lão biết mọi lợi ích trong điện đều đã bị Liên Hoa Lão Tổ chiếm hết, thánh điện này giờ chỉ như gân gà, ăn thì vô vị, bỏ thì tiếc. Hơn nữa đám người làng Long Võ cũng có thể ập đến bất cứ lúc nào…

Nghĩ vậy, Trương Khải Minh bình tĩnh lại, không ham chiến nữa. Lão vừa đánh vừa lùi về phía bàn thờ trong điện.

Nhưng gã trai Miêu kia cứ bám riết lấy lão như dòi trong xương, như kẻ thù giết cha, khiến lão vừa tức vừa bực.

Sau vài hiệp giao đấu, Trương Khải Minh quyết định bỏ mặc tất cả, chạy biến về hướng khác.

Trương Khải Minh rút lui, gã trai Miêu - tức Lạc Phú Quý - không đuổi theo mà quay lại hỏi tiểu mộc tượng đang được Khuất Mạnh Hổ đỡ dậy:

- Cậu không sao chứ?

Tiểu mộc tượng tưởng mình chết chắc, không ngờ Khuất Mạnh Hổ và Lạc Phú Quý lại xuất hiện đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc cứu mạng mình. Cậu không tin nổi, thẫn thờ nói:

- Tôi… không phải đang mơ đấy chứ?

Vào hang động này, cậu bị thương khắp người, bộ dạng thảm hại vô cùng.

Nhưng nhờ tuổi trẻ sức dài, lại có cơ thể cường tráng nên không bị thương vào chỗ hiểm, không đáng ngại lắm.

Khuất Mạnh Hổ đã kiểm tra sơ qua cho cậu, cười nhe răng:

- Nghe cậu nói câu này là biết ngoài cái đầu ra thì mọi thứ vẫn ổn.

Tiểu mộc tượng hoàn hồn, hỏi:

- Sao hai người lại ở đây?

Lạc Phú Quý nhìn Khuất Mạnh Hổ. Khuất Mạnh Hổ cười giải thích:

- Nói ra cậu đừng trách anh em không trượng nghĩa nhé. Con bé Bảo Lan kia vừa xuất hiện, tôi và Lạc lão đại đã thấy có vấn đề. Sau đó Lạc lão đại kéo cô ta ra ngoài thử vài lần, xác định chúng ta bị gài bẫy. Chúng tôi bàn bạc, tôi quyết định tương kế tựu kế, dụ rắn khỏi hang. Nhưng sợ đánh rắn động cỏ nên không nói cho cậu biết…

Lạc Phú Quý bổ sung:

- Thật ra về sau chúng tôi vẫn thả Hồng Phong Cổ bám theo. Chỉ không ngờ xuống mộ địa hình phức tạp quá, suýt chút nữa lạc đường. May mà sau đó vách núi bị phá vỡ, chúng tôi lần theo lối đó mới đến kịp. May mà cậu không sao, chứ không chúng tôi ân hận cả đời mất.

Tiểu mộc tượng không ngốc, nghe giải thích vài câu, lại nhớ đến lời dặn dò của Khuất Mạnh Hổ trước đó, cậu hiểu ra đại khái sự tình.

Cậu không phải người hẹp hòi, biết họ giấu mình là để diễn cho đạt.

Thực tế, với tính cách và sự từng trải của cậu, nếu biết trước sự việc thì chưa chắc đã qua mắt được con bé Bảo Lan ranh ma quỷ quyệt kia.

Quan trọng nhất là hai người họ đã đến kịp lúc, cứ như thần binh trên trời rơi xuống.

Ơn cứu mạng này khiến mọi ấm ức trong lòng tiểu mộc tượng tan biến sạch sẽ.

Có lẽ đây là ý trời.

Giải thích xong, hai người hỏi han tiểu mộc tượng. Cậu kể sơ qua sự tình, rồi ánh mắt lại hướng về thi thể Lỗ Đại nằm cách đó không xa.

Khuất Mạnh Hổ lúc này mới chú ý đến cái xác, quan sát một lúc rồi hít sâu một hơi:

- Đây… là sư phụ cậu à?

Cậu ta dĩ nhiên biết mặt Lỗ Đại, nhưng bộ dạng hiện tại của ông quá đáng sợ, thay đổi quá nhiều khiến cậu ta không dám chắc.

Tiểu mộc tượng đau lòng gật đầu, đi đến ngồi xổm bên cạnh sư phụ.

Lúc này Lỗ Đại không còn vẻ hung dữ của ma vật nữa. Tiểu mộc tượng xác định ông sẽ không vùng dậy tấn công nữa mới dám đặt ông nằm thẳng lại, đưa tay vuốt ve khuôn mặt ông.

Bàn tay tiểu mộc tượng lướt qua trán, mắt, mũi và môi Lỗ Đại…

Không còn chút hơi thở nào.

Tay cậu run rẩy, cả người cũng run lên theo.

Không ai hiểu được nỗi đau trong lòng cậu.

Đây là người thầy dạy nghề, là ân nhân cứu mạng, ở một mức độ nào đó còn thay thế hình ảnh người cha trong lòng cậu. Thậm chí có thể nói Lỗ Đại chính là cả thế giới của cậu.

Giờ đây, bầu trời che mưa chắn gió cho cậu đã không còn nữa.

Lạc Phú Quý và Khuất Mạnh Hổ đứng bên cạnh im lặng.

Họ rất muốn an ủi người anh em đang chìm trong đau khổ tột cùng, nhưng cuối cùng không thốt nên lời.

Vì thấu hiểu nên im lặng.

Một lúc lâu sau, tiếng ầm ầm từ xa vọng lại. Tiểu mộc tượng cũng dần thoát khỏi cơn bi thương.

Cậu quỳ trước thi thể Lỗ Đại, đưa tay lấy cái tẩu thuốc đồng bên hông ông. Sau đó cậu nhìn vào ngực áo ông, linh tính mách bảo điều gì đó, cậu đưa tay vào và lấy ra một phong thư cùng hai cuốn sách.

Trên phong bì viết sáu chữ: "Thập Tam ngô nhi thân khải" (Con trai Thập Tam tự tay mở).