Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một lúc lâu sau, tiểu mộc tượng hỏi:
- Những người khác… liệu có chết hết không?
Khuất Mạnh Hổ ngậm một cọng cỏ xanh, nhai nhai, vị cỏ đắng chát lan tỏa trong miệng rồi nhổ toẹt ra, đủng đỉnh đáp:
- Có thể chết, cũng có thể không. Dù sao người ta vẫn bảo "người tốt thường yểu mệnh, kẻ ác sống ngàn năm" mà. Đúng không Lạc lão đại?
Lạc Phú Quý vươn vai lười biếng: "Quả đúng là như thế."
Tiểu mộc tượng hít sâu luồng không khí lạnh lẽo của màn đêm, nhớ lại những chuyện kỳ lạ xảy ra trong ngày, rồi lại nghĩ đến cái chết của sư phụ, trăm mối cảm xúc ngổn ngang không biết bắt đầu từ đâu.
Nhưng dù sao thì cũng còn sống.
Cậu suy nghĩ miên man, cuối cùng quyết định thả lỏng đầu óc, nghĩ rằng sống sót đã là may mắn lớn nhất rồi.
Những chuyện khác, cậu chẳng còn sức đâu mà nghĩ nữa.
Ba người nằm im lặng một lúc lâu. Đột nhiên, Khuất Mạnh Hổ bật dậy, ngửa đầu nhìn chằm chằm lên trời, miệng lẩm bẩm liên hồi, sắc mặt lúc trầm lúc bổng, trông rất kỳ quái.
Lúc này, Lạc Phú Quý cũng cảm thấy có điều bất thường.
Anh nheo mắt quan sát bầu trời đầy sao.
Tiểu mộc tượng thấy lạ, không kìm được hỏi:
- Sao thế?
Khuất Mạnh Hổ chỉ tay về phía chân trời, giọng run run:
- Nhìn kìa, nhìn kìa! Thiên tượng dị động, tử khí tụ phía đông, Ngưu Đẩu xung Thiên Lang, chuôi Đẩu chỉ Đông, Tham Lang đỏ rực. Đây là đại hung! Trời ơi, rốt cuộc là thứ quỷ quái gì mà khiến thiên tượng biến đổi đáng sợ thế này?
Lạc Phú Quý nheo một mắt, mắt kia nhắm lại như đang đo đạc gì đó.
Đợi Khuất Mạnh Hổ nói xong, anh giơ ngón cái và ngón trỏ phải lên đo trời rồi phán:
- Hung tượng xuất thế nằm trong phạm vi trăm dặm quanh đây.
Nói xong, anh đính chính lại:
- Không, có thể còn gần hơn.
Nghe hai người nói, tiểu mộc tượng bỗng có dự cảm chẳng lành.
Cậu hít sâu một hơi:
- Không phải là vừa nãy…
Lúc này Khuất Mạnh Hổ mới sực nhớ ra, hỏi cậu:
- Phải rồi, nãy mải chạy trốn quên không hỏi. Cậu bảo bức tượng đá Lỗ Ban trong thánh điện sống lại, rồi tự mình phá vách núi bỏ đi? Rốt cuộc là chuyện thế nào?
Tiểu mộc tượng đáp:
- Cũng không hẳn là tượng Lỗ Ban. Nó tự xưng là Hồng Liên Lão Tổ. Tôi nghĩ bức tượng đó rất có thể là Hồng Liên Lão Tổ Từ Tam Tuế bị phong ấn.
Sau đó, cậu kể lại lai lịch của Từ Tam Tuế cho hai người nghe.
Vị Từ Tam Tuế này là tiền bối Lỗ Ban giáo được sư phụ Lỗ Đại nhắc đến nhiều nhất, nên tiểu mộc tượng thuộc làu làu như đếm ngón tay.
Nghe xong, Lạc Phú Quý gật gù:
- Hồng Liên Lão Tổ này tôi cũng từng nghe các cụ trong nhà nhắc tới, là một nhân vật lợi hại.
Tiểu mộc tượng kể tiếp chuyện xảy ra sau khi tượng đá sống lại. Khuất Mạnh Hổ ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
- Một kẻ sống lâu năm như thế quả thực là yêu nghiệt. Nhưng nghe cậu kể thì ông ta cũng chưa chắc đã là người xấu. Với cậu mà nói, biết đâu đó lại là một cơ duyên.
Tiểu mộc tượng nhớ lại chuyện vừa rồi, cảm giác như trong mơ, định nói gì đó nhưng lại thôi.
Lạc Phú Quý tiếp lời:
- Chuyện thế gian vốn hỗn độn vô thường, dùng chính tà đúng sai để phân định chỉ là khái niệm của trẻ con thôi…
Ba người tán gẫu một hồi, xác định thiên tượng dị động liên quan đến Hồng Liên Lão Tổ Từ Tam Tuế nên cũng bớt lo lắng. Khuất Mạnh Hổ hỏi tiểu mộc tượng:
- Chuyện đã đến nước này, cậu định tính sao?
Tiểu mộc tượng trước giờ chỉ biết theo sư phụ đi làm thuê kiếm sống. Giờ sư phụ mất rồi, cậu bơ vơ không nơi nương tựa, tương lai đi đâu về đâu quả là vấn đề nan giải.
Suy nghĩ một lúc, cậu không trả lời mà hỏi ngược lại:
- Còn cậu? Cậu định đi đâu?
Nếu là trước đây, có lẽ cậu sẽ tiếp tục sống vất vưởng, tìm việc làm thuê kiếm cơm qua ngày. Nhưng cuộc gặp gỡ với Khuất Mạnh Hổ lần này, từ những câu chuyện về thế giới bên ngoài cậu ta kể đến những trải nghiệm mấy ngày qua, đã tác động mạnh mẽ đến tư tưởng của cậu.
Những chuyện này khiến cậu nghĩ rằng, có lẽ mình nên thay đổi cách sống.
Nhưng trước câu hỏi của tiểu mộc tượng, Khuất Mạnh Hổ ngập ngừng rồi hạ giọng đáp:
- Tớ à… chắc tớ phải đi Điền Nam một chuyến.
Tiểu mộc tượng hỏi: "Cần tớ đi cùng không?"
Khuất Mạnh Hổ lắc đầu:
- Không, tớ có việc riêng cần giải quyết, không tiện đưa cậu theo.
Lời từ chối khá thẳng thừng khiến tiểu mộc tượng hơi ngượng ngùng.
Nhưng sự ngượng ngùng chỉ thoáng qua. Hiểu tính Khuất Mạnh Hổ, cậu biết người anh em này không chê bai gì mình mà chắc chắn có nỗi khổ tâm riêng.
Đã Khuất Mạnh Hổ không muốn nói thì cậu cũng không gặng hỏi.
Tiểu mộc tượng lấy bức thư Lỗ Đại để lại ra, nói:
- Sư phụ tớ có hứa hôn cho tớ với con gái của Cố Tây Thành ở Đại Tuyết Sơn. Tớ định đến đó hỏi xem người ta có chịu gả con gái cho tớ không.
Khuất Mạnh Hổ nghe xong bật cười: "Cậu nghĩ sao?"