Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Động đến chuyện trai gái, tiểu mộc tượng đỏ mặt gãi đầu: "Tớ chịu."
Khuất Mạnh Hổ quay sang Lạc Phú Quý:
- Lạc lão đại, anh thấy thế nào?
Lạc Phú Quý trông thì nghiêm túc nhưng tiếp xúc lâu mới thấy khá thú vị. Nghe Khuất Mạnh Hổ hỏi, anh cười bảo:
- Nếu tôi là Thập Tam lão đệ, tôi sẽ âm thầm nghe ngóng xem cô tiểu thư nhà họ Cố tính nết, nhan sắc ra sao đã. Nếu tài sắc vẹn toàn thì chải chuốt gọn gàng đến cầu hôn. Còn nếu không ưng thì thôi, người sống không thể để nước tiểu làm chết nghẹn. Chuyện vợ con là chuyện cả đời, phải ưng mắt mới được. Dù là sư phụ cũng không quyết định thay mình được, đúng không?
Tiểu mộc tượng đỏ mặt nhưng vẫn cố chấp:
- Nhưng dù sao đó cũng là di nguyện của sư phụ em mà?
Thấy cậu nghiêm túc, Lạc Phú Quý cười xòa: "Tôi chỉ nói thế thôi."
Anh không phải người thích dạy đời.
Khuất Mạnh Hổ hỏi:
- Thế nhỡ Cố tiểu thư không đồng ý, hoặc lão già Cố Tây Thành chê cậu thì sao?
Tiểu mộc tượng gãi đầu:
- Thì tớ quay về đây dập đầu tạ tội với sư phụ, kể cho ông ấy nghe thôi.
Khuất Mạnh Hổ ôm bụng cười ngặt nghẽo khiến tiểu mộc tượng chẳng hiểu ra làm sao.
Khuất Mạnh Hổ chỉ vào Lạc Phú Quý bảo:
- Thập Tam, anh em với nhau tớ nói thẳng đừng mất lòng nhé. Nếu Lạc lão đại đi cầu hôn thì chắc chắn thành công. Cậu biết tại sao không? Vì Lạc lão đại tướng mạo đường hoàng, phong độ ngời ngời, từ khí chất đến cách ăn nói đều xuất sắc, thiếu nữ nào chẳng mê, bố vợ nào chẳng ưng? Còn cậu bây giờ ấy à… không phải bảo cậu kém cỏi, nhưng mặt non choẹt, thiếu sự trải đời, chưa ra dáng đàn ông trụ cột gia đình.
Cậu ta cười đùa nhưng lời khuyên rất chân thành.
Tuy nói khéo nhưng tiểu mộc tượng vẫn hiểu ý. Cậu suy nghĩ một lúc rồi hỏi:
- Vậy tớ phải làm sao?
Khuất Mạnh Hổ nói:
- Lúc trước tớ nghe cậu bảo định đến Du Thành (Trùng Khánh) một thời gian. Tớ thấy ý đó hay đấy. Thứ nhất, ở đây không ở được nữa rồi. Thứ hai, đó là nơi giao thoa đường thủy vùng Tây Nam, vàng thau lẫn lộn, va chạm nhiều. Cậu đến đó lăn lộn một thời gian cho mở mang tầm mắt, rèn giũa tính khí. Đợi tớ xong việc ở Điền Nam sẽ qua tìm cậu, dẫn cậu đi cầu hôn.
Cậu ta rốt cuộc vẫn không yên tâm về người anh em thật thà này.
Tiểu mộc tượng nghe mà ấm lòng: "Cảm ơn, cảm ơn cậu."
Khuất Mạnh Hổ cười:
- Đương nhiên, trước khi đi chúng ta còn phải làm một việc nữa.
Tiểu mộc tượng hỏi: "Việc gì?"
Khuất Mạnh Hổ đáp:
- Con ranh Bảo Lan chọc giận anh em mình, đáng ghét thật, nhưng sau lưng nó có cả làng Long Võ hung hãn chống lưng, dây vào phiền phức lắm nên tạm thời tránh đi. Nhưng Ngô Bán Tiên thì khác. Lão ta cấu kết với Trương Khải Minh hãm hại thầy trò cậu. Có thể nói cái chết của sư phụ cậu cũng có phần trách nhiệm của lão. Trương Khải Minh là rồng qua sông, khó tìm tung tích, nhưng Ngô Bán Tiên là rắn độc địa phương. Đã định đi thì phải tính sổ với lão cho sòng phẳng, không thể để lão già đó yên thân được.
Nhắc đến lão già này, tiểu mộc tượng đầy bụng tức giận, gật đầu lia lịa.
Trước đây cậu còn hy vọng tìm được sư phụ để ông đứng ra giải quyết nên mới nhẫn nhịn. Giờ sư phụ đã mất, cậu lại sắp đi xa, dĩ nhiên chẳng cần kiêng nể gì nữa.
Dù Ngô Bán Tiên có quan hệ với quan chức dân đoàn thì đã sao?
Ân oán giang hồ giải quyết theo luật giang hồ, ở đâu cũng thế thôi.
Hai người đang bàn bạc thì Lạc Phú Quý giơ tay:
- Tính cả tôi một phần nhé.
Tiểu mộc tượng đã giúp đồng hương anh phá giải Yếm Thắng thuật, anh đương nhiên phải đáp lễ, giúp cậu giải quyết vụ này.
Khuất Mạnh Hổ nghe vậy cười híp mắt xoa tay:
- Có Lạc lão đại giúp sức thì chuyện này nắm chắc chín phần mười rồi…
Vừa dứt lời, cái túi phúc bên hông cậu ta bỗng động đậy dữ dội.
Tiểu mộc tượng ngạc nhiên hỏi: "Cái gì thế?"
Khuất Mạnh Hổ cười hề hề:
- Không có gì đâu. Các cậu đợi chút nhé, tớ ra đằng kia giải quyết nỗi buồn cái đã.
Nói xong, cậu ta đứng dậy đi vào rừng.
Chẳng bao lâu sau, từ trong rừng vọng ra tiếng đấm đá huỳnh huỵch và tiếng rên ư ử. Một lát sau, Khuất Mạnh Hổ xách cổ một con mèo mướp màu vàng cam béo ú, da nhăn nheo đi ra.
…
Đây là cái gì?
Tiểu mộc tượng ngẩn người ra. Khuất Mạnh Hổ chỉ đi giải quyết nỗi buồn một lúc mà khi về trong lòng lại ôm thêm một con mèo mướp màu vàng cam lười biếng?
Con mèo này không giống mèo nhà bình thường, nhìn qua có vẻ là giống mèo Tây.
Nhưng con mèo mướp này hung dữ ra phết. Dù bị Khuất Mạnh Hổ ôm chặt cứng trong lòng, nó vẫn nhe nanh múa vuốt, giãy giụa kịch liệt, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu phản đối giận dữ: "Meo, meo, meo..."
Tiểu mộc tượng ngạc nhiên hỏi Khuất Mạnh Hổ:
- Con này ở đâu ra thế?