Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khuất Mạnh Hổ không trả lời ngay mà lấy từ trong ngực ra một cái vòng cổ bằng đồng thau, đeo vào cổ con mèo béo. Sau đó cậu ta cắn ngón tay giữa bên phải cho chảy máu, nhỏ máu lên cái vòng cổ.
Giọt máu vừa rơi xuống, con mèo béo rùng mình một cái như bị điện giật, sau đó mềm nhũn ra, nằm im thin thít trong lòng Khuất Mạnh Hổ.
Lúc này Khuất Mạnh Hổ mới nói:
- Vừa bắt được trong rừng đấy. Thấy hay hay nên mang về. Thế nào, đáng yêu không?
Nghe câu hỏi này, Lạc Phú Quý phì cười, rồi cố nén lại.
Tiểu mộc tượng quan sát kỹ con mèo béo một lúc rồi phán:
- Béo nục béo nịch, mặt phị ra, xấu chết.
Con mèo béo như hiểu tiếng người, dù đang yếu ớt nhưng vẫn cố há mồm gào lên với tiểu mộc tượng: "Meo..."
Rõ ràng nó rất không hài lòng với lời nhận xét của cậu.
Khuất Mạnh Hổ cười:
- Tớ lại thấy được đấy chứ. Mang theo bên người, không bắt chuột thì lúc buồn lôi ra trêu cũng vui.
Tiểu mộc tượng không có hứng thú với thú cưng kiểu này. Có lẽ do ám ảnh tuổi thơ đói rét, lúc đói quá cậu còn phải tranh ăn với chó hoang, thậm chí ăn cả xác thối, bắt chuột đồng mà ăn.
Trong mắt cậu, những con vật nhỏ bé này chỉ là thức ăn.
Không quan tâm đến chuyện con mèo nữa, tiểu mộc tượng lấy hai cuốn sách trong ngực ra.
Cuốn dày là "Lỗ Ban Kinh", thực ra không phải một cuốn sách hoàn chỉnh mà là tập hợp nhiều trang rời rạc kẹp trong bìa giấy.
Cuốn còn lại là "Vạn Pháp Quy Tông".
Cậu nói:
- Đây là di vật tôi lấy được trong ngực áo sư phụ...
Khuất Mạnh Hổ nhìn thấy liền bảo:
- Đây là đồ sư phụ để lại cho cậu, cậu cứ giữ lấy, cất cho kỹ!
Lạc Phú Quý cũng nói:
- Đúng vậy. Lỗ Ban giáo tuy đã tan rã nhưng sự truyền thừa vẫn còn. Kẻ đê tiện như Trương Khải Minh đã bôi tro trát trấu vào danh tiếng giáo phái. Cậu nhận được sự truyền thừa này, dù không đứng ra gánh vác trọng trách tái lập Lỗ Ban giáo thì cũng có trách nhiệm vớt vát lại chút danh tiếng cho giáo phái...
Đây là bí điển của Lỗ Ban giáo, thứ mà người thường cầu còn không được, thậm chí Trương Khải Minh còn vì nó mà phát điên.
Nhưng cả Khuất Mạnh Hổ lẫn Lạc Phú Quý đều tỏ ra cao thượng.
Họ hoàn toàn không để tâm.
Tiểu mộc tượng hiểu tâm ý của hai người, không nói nhiều nữa mà cất sách đi.
Nghỉ ngơi lại sức và băng bó vết thương xong, ba người đứng dậy, mò mẫm quay lại lối vào mộ Miêu Vương.
Người làng Long Võ, bao gồm cả Bảo Lan và Ngô Bán Tiên vẫn đang đợi ở đó.
Họ không dám dây vào làng Long Võ, nhưng đối phó với Ngô Bán Tiên thì dư sức.
Hơn nữa ở chốn rừng sâu núi thẳm này, nếu Ngô Bán Tiên có mệnh hệ gì thì chưa chắc đã ai tìm thấy xác, mà có tìm thấy cũng chẳng biết ai giết.
Nếu thanh toán được món nợ này ngay trong núi là tốt nhất.
Tuy nhiên, khi ba người mò mẫm tìm đường quay lại lối vào ban đầu thì phát hiện nơi này đã thay đổi hoàn toàn. Đầm nước biến mất, vách núi sụp xuống, vùi lấp tất cả thành một đống đổ nát hoang tàn...
Giữa đống cây đổ đá rơi ngổn ngang không thấy bóng dáng ai cả.
Những người ở lại đây hoặc là thấy biến đã bỏ chạy trước, hoặc là đã bị chôn vùi dưới đống đổ nát kia.
Nhưng ba người suy đoán khả năng đầu tiên cao hơn.
Lối vào dù sao cũng không nằm sâu dưới lòng đất, vẫn có thời gian để phản ứng.
Thấy cảnh tượng này, Lạc Phú Quý thở dài:
- Mộ Miêu Vương này e là vĩnh viễn không còn ngày thấy ánh mặt trời nữa rồi.
Tiểu mộc tượng nghe vậy bất giác nhìn người đàn ông này.
Tuy Lạc Phú Quý ăn mặc như người Miêu nhưng thực chất anh là người Hán.
Có điều bao năm sống ở trại Miêu đã khiến anh thấm nhuần cốt cách của một chàng trai Miêu thực thụ.
Anh đang cảm khái điều gì?
Tiểu mộc tượng không biết. Lúc này Khuất Mạnh Hổ nhờ Lạc Phú Quý tìm xem có ai sống sót không, hoặc xem có tìm thấy Ngô Bán Tiên không.
Với bản lĩnh của Lạc Phú Quý, chuyện này dễ như trở bàn tay. Anh lập tức thả Hồng Phong Cổ và gọi Đàn Nhi Xà ra.
Chẳng bao lâu sau, anh chỉ về phía bắc:
- Tìm thấy rồi. Ở sườn núi bên kia có một toán người, chúng ta qua đó xem sao...
Tìm được dấu vết, cả nhóm không chần chừ, lập tức lên đường.
Lúc này màn đêm dày đặc, đã quá nửa đêm. Đường núi khó đi, tiểu mộc tượng lại bị thương, sức vóc không bằng hai người kia nên mấy lần suýt ngã lăn xuống dốc. May mà có Khuất Mạnh Hổ đi trước dẫn đường, Lạc Phú Quý đi sau bọc lót nên không xảy ra chuyện gì.
Riêng con mèo mướp béo ú kia vào rừng như cá gặp nước, di chuyển nhẹ nhàng thoăn thoắt.
Được Khuất Mạnh Hổ đeo vòng cổ và làm phép, nó không bỏ chạy mà cứ lởn vởn quanh ba người. Mỗi lần tiểu mộc tượng trượt chân suýt ngã là nó lại nhảy ra bên cạnh.
Tất nhiên, đừng hiểu lầm là nó đến giúp đỡ. Nó nhe răng kêu "meo meo" như đang cười nhạo cậu vậy.