Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chà, thù dai gớm.
Đồ hẹp hòi.
Con mèo béo làm tiểu mộc tượng ức chế, mấy lần muốn tẩn cho nó một trận.
Ba người bám theo chừng hơn một giờ thì đuổi kịp. Sở dĩ đuổi kịp là do đối phương dừng lại nghỉ ngơi, đốt lửa trại ở một bãi đất trống trong rừng.
Ba người không dám đến gần, quan sát từ xa thì nhận ra đó chính là đám người làng Long Võ.
Không chỉ có những người canh gác bên ngoài mà còn có cả những người đã vào trong mộ, ví dụ như Long Nhất Côn và gã Du Xuyên lùn mặt mũi be bét máu thịt. Hai gã này vẫn còn sống.
Trời mới biết bọn họ thoát ra bằng cách nào.
Nhưng có người may mắn thì cũng có kẻ xui xẻo. Lúc đi đội ngũ hùng hậu gần ba mươi người, giờ nhìn lại chỉ còn chưa đến mười lăm người.
Nghĩa là tổn thất gần một nửa nhân sự.
Thực tế, mười mấy người sống sót cũng chẳng lành lặn gì. Mấy người nằm trên cáng thương làm vội, rên hừ hừ, không biết có gãy tay gãy chân gì không.
Tổn thất nặng nề.
Quan sát một lúc, Khuất Mạnh Hổ hỏi Lạc Phú Quý:
- Có thấy Ngô Bán Tiên không?
Lạc Phú Quý lắc đầu: "Không."
Hai người đều tinh mắt, đã khẳng định không thấy thì chắc chắn lão già đó không có trong đám người này.
Lão đi đâu rồi?
Khuất Mạnh Hổ tính toán:
- Có mấy khả năng. Thứ nhất, làng Long Võ lần này thiệt hại nặng nề, Du Xuyên lùn kể lại sự tình, bọn họ giận cá chém thớt, băm vằm Ngô Bán Tiên luôn rồi. Thứ hai, Ngô Bán Tiên thấy biến, chuồn trước hoặc đã hội họp với Trương Khải Minh...
Lạc Phú Quý nói:
- Nếu là khả năng đầu thì đỡ tốn sức. Còn nếu là khả năng sau thì phiền phức đấy.
Tiểu mộc tượng hỏi: "Làm thế nào bây giờ?"
Lạc Phú Quý trầm ngâm một lát rồi nói:
- Tôi sẽ lùng sục quanh đây xem sao. Nếu không thấy thì chúng ta đến nhà lão mai phục, xem lão có mò về không.
Khuất Mạnh Hổ gật đầu:
- Giờ cũng chỉ còn cách đó thôi.
Rừng sâu núi thẳm thế này, tìm người chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Nghĩ kỹ thì cũng chỉ có cách đó là khả thi nhất.
Nửa đêm về sáng, Lạc Phú Quý bận rộn thi triển thủ đoạn tìm kiếm khắp vùng xung quanh nhưng không thấy tung tích Ngô Bán Tiên. Ba người bàn bạc quyết định ra khỏi núi trước, đến Tam Đạo Khảm mai phục ở sào huyệt của lão.
Lần này lão đến đây là do tình thế bắt buộc, xong việc nếu còn sống chắc chắn sẽ quay về nhà.
Ba người một mèo đi đến sáng sớm hôm sau thì tới thảo đường ở ranh giới giữa Tam Đạo Khảm và xã Đông Hà. Thảo đường có suối chảy trước cửa, lưng tựa rừng trúc xanh ngát. Tuy không có ruộng lúa nhưng địa thế "tựa sơn hướng thủy" rất đẹp.
Lão già Ngô Bán Tiên này quả không hổ danh thầy phong thủy, chọn đất rất khéo.
Ba người nấp trong rừng trúc quan sát thảo đường, thấy bên trong vắng tanh. Đừng nói Ngô Bán Tiên, ngay cả gã người hầu câm cũng không thấy đâu.
Theo dõi cần nhất là kiên nhẫn. Nhưng ba người đã vất vả suốt đêm, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi rã rời nên chia nhau ra canh gác luân phiên.
Riêng con mèo mướp béo thì tìm được ổ rơm đánh một giấc ngon lành.
Tiểu mộc tượng canh buổi sáng rồi lăn ra ngủ. Đang mơ màng thì bị lay dậy, cậu vội vàng hỏi có chuyện gì.
Khuất Mạnh Hổ báo có động tĩnh.
Nhưng động tĩnh không phải do Ngô Bán Tiên mà là mấy khinh công sĩ làng Long Võ tìm đến. Đám người này ăn mặc rất nổi bật, cởi trần, đi giày vải đen. Họ sục sạo khắp thảo đường, không tìm thấy người liền đập phá một trận rồi bỏ đi.
Lại tiếp tục chờ đợi. Đến chập tối vẫn không thấy tăm hơi Ngô Bán Tiên đâu. Ngược lại, từ phía thị trấn Tam Đạo Khảm xa xa bốc lên cột khói đen kịt.
Khuất Mạnh Hổ nheo mắt nhìn một lúc rồi hỏi tiểu mộc tượng:
- Chỗ bốc khói kia có phải nhà họ Lưu không?
Tiểu mộc tượng nhìn theo, kinh hãi thốt lên: "Đúng rồi."
…
Dù tiểu mộc tượng không mấy thiện cảm với nhà họ Lưu, nhưng Nhị thiếu gia Lưu Tri Nghĩa có tình bạn đồng môn với Khuất Mạnh Hổ, lại thêm tiểu thư Lưu Tiểu Nha cũng vài lần giúp đỡ cậu.
Vì vậy, thấy nhà họ Lưu gặp hỏa hoạn, họ nhất định phải đến xem sao.
Quyết định xong, Khuất Mạnh Hổ và tiểu mộc tượng tức tốc chạy về phía Tam Đạo Khảm, để lại Lạc Phú Quý cùng con mèo mướp béo đang ngủ say như chết ở lại canh chừng Ngô Bán Tiên.
Với bản lĩnh của Lạc lão ca, chỉ cần Ngô Bán Tiên không đi cùng Trương Khải Minh thì chắc chắn sẽ bị tóm gọn.
Thảo đường cách thị trấn Tam Đạo Khảm một quãng đường. Khi tiểu mộc tượng và Khuất Mạnh Hổ đến đầu phía đông thị trấn, khói đen cuồn cuộn bốc lên, lửa cháy rực nửa bầu trời.
Thời đó kiến trúc ở Tương Tây đa phần là nhà gỗ, lửa bén lên là lan rất nhanh, hung dữ vô cùng.
Cũng may nhà họ Lưu là đại hộ trong vùng, nhà cao cửa rộng, sân vườn thênh thang, cách biệt với xung quanh nên chưa cháy lan sang nhà hàng xóm.