Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Khuất Mạnh Hổ lao đi trước, đến trước cổng nhà họ Lưu thấy cảnh tượng hỗn loạn. Cậu ta đang thắc mắc sao không có ai cứu hỏa thì bỗng từ trong cổng lao ra hai người, mặt mũi lấm lem tro bụi đen sì.

Nhìn kỹ thì ra là bạn học Lưu Tri Nghĩa, theo sau là cô em gái Lưu Tiểu Nha.

Phía sau hai anh em là một người hầu nhà họ Lưu, vừa chạy vừa hét:

- Thiếu gia chạy mau, ở đây tôi cản chúng...

Phập...

Lời chưa dứt, người hầu đã bị một nhát dao đâm thấu ngực, ngã gục xuống đất.

Một gã bịt mặt mặc đồ đen hung hãn đuổi theo. Lưu Tiểu Nha sợ quá trượt chân ngã sóng soài. Gã bịt mặt đuổi kịp, giơ dao chém xuống đầu cô bé, sát khí đằng đằng.

Thật tàn độc!

Thấy vậy, Khuất Mạnh Hổ và tiểu mộc tượng lập tức xông lên, chia làm hai cánh tả hữu. Khuất Mạnh Hổ tung cước đá trúng cổ tay gã bịt mặt, còn tiểu mộc tượng lao tới cứu Lưu Tiểu Nha.

Cậu kéo cô bé đang hoảng loạn ra xa bảy tám mét. Lưu Tri Nghĩa lúc này mới hoàn hồn, chạy lại đỡ lấy em gái.

Tiểu mộc tượng thấy hắn mặt cắt không còn giọt máu, hỏi:

- Rốt cuộc là chuyện gì? Kẻ kia là ai?

Vị Nhị thiếu gia nhà họ Lưu đi học tận Bắc Bình, lúc này đây chẳng còn chút phong thái nào của người từng trải. Hắn quần áo xộc xệch, chân nọ giày chân kia đất, khoác hờ chiếc áo lụa bị cháy xém một mảng, còn dính cả vết máu.

Hắn hoảng loạn đến mức tiểu mộc tượng hỏi lần thứ hai mới ấp úng đáp:

- Thổ... thổ phỉ, thổ phỉ ở khe Vọng Lương...

Thổ phỉ ư?

Tiểu mộc tượng quay đầu nhìn lại, thấy gã áo đen vừa định giết người giao đấu với Khuất Mạnh Hổ hai chiêu, thấy không lại bèn chạy ngược vào trong sân nhà họ Lưu.

Khuất Mạnh Hổ định đuổi theo thì thấy trên tường rào có người ló đầu ra, tay giơ lên, ánh lửa lóe sáng.

Đoàng, đoàng...

Hai tiếng súng vang lên dập tắt ý định truy kích của Khuất Mạnh Hổ. Cậu chàng mặt tròn nhanh nhẹn lăn vòng, tìm chỗ ẩn nấp tránh mấy phát đạn tiếp theo.

Sau đó cậu ta bò rạp xuống đất mấy mét, nấp sau gốc cây hòe lớn.

Tiếng súng nổ làm Lưu Tri Nghĩa sợ chết khiếp, kéo em gái chạy thục mạng về phía sau.

Đối phương có súng thì không thể liều mạng được. Súng đạn vô tình, trúng một phát thì dù có võ nghệ cao cường đến mấy cũng đi đời nhà ma.

Tiểu mộc tượng theo sư phụ hành tẩu giang hồ, tuy kiến thức không bằng Khuất Mạnh Hổ nhưng cũng hiểu đạo lý này. Cậu lập tức tìm chỗ ẩn nấp, sau đó thò đầu ra tìm Khuất Mạnh Hổ, sợ người anh em trúng đạn.

May mà Khuất Mạnh Hổ thân pháp linh hoạt, nhảy nhót vài cái đã nấp kỹ dưới mái hiên gần đó, rồi lách qua một góc khuất, thoát khỏi tầm ngắm của tay súng trên tường.

Tiểu mộc tượng quay đầu nhìn lên tường, thấy tay súng kia cũng đang nhìn về phía mình, lại giơ tay lên.

Cậu vội thụt đầu xuống. Chỉ nghe "pằng" một tiếng, viên đạn rít gió sượt qua ngay trên đỉnh đầu.

Chỉ chệch một chút xíu thôi.

Gã này đúng là thiện xạ.

Tiểu mộc tượng lạnh gáy, không dám ló đầu ra nữa, nằm im thin thít. Một lát sau, nghe tiếng huýt sáo, rồi tiếng người gọi nhau í ới...

Đợi thêm một lúc, cậu ngẩng đầu lên thì thấy tên bắn tỉa trên tường đã biến mất.

Đang ngó nghiêng thì Khuất Mạnh Hổ xuất hiện sau lưng, nói:

- Bọn chúng chạy rồi.

Chạy rồi?

Tiểu mộc tượng thở phào:

- Lúc nãy tôi nghe Nhị thiếu gia nhà họ Lưu bảo là thổ phỉ khe Vọng Lương.

Khuất Mạnh Hổ bật cười:

- Thổ phỉ? Thổ phỉ mà có thân thủ và súng pháp chuẩn như thế ư?

- Không phải à?

Tiểu mộc tượng ngơ ngác:

- Thế là ai?

Khuất Mạnh Hổ không trả lời, hỏi lại:

- Tri Nghĩa đâu rồi?

Tiểu mộc tượng chỉ về phía con phố:

- Chạy đằng kia kìa.

Vừa nói dứt lời thì từ phía phố có mấy người chạy tới. Dẫn đầu là Hồ bảo trưởng của vùng này cùng hai tùy tùng.

Theo sau là Nhị thiếu gia Lưu Tri Nghĩa.

Lần này hắn đã chỉnh trang lại y phục, không còn vẻ thảm hại như lúc nãy.

Chạy đến chỗ rẽ, Lưu Tri Nghĩa thấy Khuất Mạnh Hổ liền hỏi:

- Lão Bát, lão Bát, trong đó thế nào rồi?

Khuất Mạnh Hổ đáp:

- Vừa nãy nghe tiếng huýt sáo, chắc là rút lui rồi.

Nghe vậy, Lưu Tri Nghĩa thở phào, rồi mắt đỏ hoe, nắm chặt nắm đấm, gào khóc:

- Lũ thổ phỉ trời đánh! Cha tôi, mẹ tôi, còn cả em trai tôi... bao nhiêu người nhà tôi bị chúng giết sạch rồi, ác độc quá...

Hắn càng nói càng đau lòng, nghẹn ngào run rẩy cả người.

Khuất Mạnh Hổ đặt tay lên vai hắn, trầm giọng nói:

- Tri Nghĩa, bình tĩnh lại nào. Rốt cuộc chuyện là thế nào, kể cho tôi nghe.

Trong lúc đó, Hồ bảo trưởng biết thổ phỉ đã chạy nên không lo lắng nữa, dẫn người đi vào trong xem xét. Còn Lưu Tri Nghĩa ôm đầu đau đớn.

Hắn khóc lóc kể:

- Tôi cũng không biết nữa. Bọn chúng cứ thế xông vào giết người phóng hỏa, hung hãn lắm. Lúc đó tôi với em gái Tiểu Nha đang ở chái nhà, thấy không ổn nên trốn đi, may mà thoát chết. Sau đó chúng giết người khắp nơi, còn lục lọi đồ đạc. Chúng tôi sợ bị bắt nên không dám ở lại, liều mạng chạy ra... Lão Bát, Khuất huynh, nếu không có cậu đến kịp thì chắc tôi cũng chết rồi...