Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng nói chuyện được một lúc, sắc mặt Lưu Tri Nghĩa bỗng tái nhợt.

Ngô đoàn trưởng hỏi hắn có phải không khỏe không, Lưu Tri Nghĩa đáp có lẽ do nhớ lại thảm cảnh đêm qua nên trong lòng khó chịu.

Khi được hỏi về dự định, Lưu Tri Nghĩa nói ở đây không sống nổi nữa, định lên tỉnh thành nương nhờ anh cả.

Ngô đoàn trưởng nhiệt tình đề nghị, bảo thời buổi loạn lạc, nếu hắn và Tiểu Nha đi đường gặp chuyện gì thì hắn không biết ăn nói sao với Đại thiếu gia.

Vì thế hắn đề nghị cử hai binh sĩ hộ tống hai anh em lên tỉnh.

Theo lý thì sự sắp xếp này rất chu đáo, Lưu Tri Nghĩa phải đồng ý ngay mới phải. Nào ngờ Nhị thiếu gia lại tỏ ra rất hiểu chuyện, nhất quyết từ chối, bảo không dám làm phiền việc công, sợ anh cả biết chuyện sẽ trách mắng...

Ngô đoàn trưởng hết lòng muốn giúp nhưng Lưu Tri Nghĩa cứ một mực từ chối.

Hết cách, hắn đành thở dài:

- Vẫn nghe danh Tri Nhân huynh đệ (anh cả Lưu Tri Nghĩa) liêm khiết chí công, không ngờ quả đúng như vậy.

Hắn không ép nữa, nói chuyện thêm vài câu với Lưu Tri Nghĩa rồi đi tìm Hồ bảo trưởng và cảnh sát Lâm Nhất Dân.

Đợi mọi người đi hết, Khuất Mạnh Hổ hỏi Lưu Tri Nghĩa:

- Giờ loạn lạc khắp nơi, đường xá nhiều trộm cướp, có người hộ tống thì tốt quá còn gì, sao cậu lại từ chối?

Hiểu tính bạn, thấy Lưu Tri Nghĩa từ chối quyết liệt như vậy, Khuất Mạnh Hổ biết chắc chắn có uẩn khúc.

Và chắc chắn không phải lý do hắn vừa nói.

Mọi người tản đi hết, chỉ còn lại ba người. Được hỏi đến, Lưu Tri Nghĩa há miệng định nói rồi lại thôi, liếc nhìn tiểu mộc tượng.

Quả nhiên có chuyện.

Khuất Mạnh Hổ tinh ý hiểu ngay, nói:

- Thập Tam là anh em vào sinh ra tử với tôi, tuyệt đối tin được.

Lưu Tri Nghĩa lúc này nhà tan cửa nát, lòng dạ rối bời, người tin cậy được chẳng có mấy. Khuất Mạnh Hổ có tiếng tăm ở Bắc Bình, lại vừa cứu mạng anh em hắn hôm qua.

Nghĩ đi nghĩ lại, trong tình thế nguy cấp này cũng chỉ có thể dựa vào người bạn này.

Nghĩ vậy, hắn hạ giọng nói:

- Tôi nhìn gã phó quan bên cạnh Ngô đoàn trưởng cứ thấy quen quen. Vừa nãy mới nhớ ra, trong đám người giết người phóng hỏa nhà tôi đêm qua, có một tên dáng người giống hệt hắn...

Nghe vậy, Khuất Mạnh Hổ hít sâu một hơi, hỏi nhỏ: "Cậu nói thật chứ?"

Lưu Tri Nghĩa ôm đầu:

- Chuyện liên quan đến tính mạng của tôi, sao dám đùa?

Khuất Mạnh Hổ thở dài:

- Nếu vậy thì cậu thực sự không thể ở lại đây được nữa rồi.

Lưu Tri Nghĩa gật đầu:

- Phải. Nếu đám người đêm qua, ngoài tên Trương Khải Minh cậu nói, còn có cả thuộc hạ của Ngô đoàn trưởng thì anh em tôi đang gặp nguy hiểm cực lớn. Bọn họ rất có thể sẽ quay lại giết người diệt khẩu.

Đã dám làm chuyện tày trời như vậy thì giết người diệt khẩu cũng là chuyện thường tình.

Khuất Mạnh Hổ hỏi: "Cậu định thế nào?"

Lưu Tri Nghĩa đáp:

- Ban đầu tôi định lo liệu hậu sự cho người nhà xong mới đi. Nhưng giờ không được rồi. Tôi muốn đi càng sớm càng tốt, đến tỉnh thành tìm anh cả rồi để anh ấy về lo liệu.

Hắn vốn là thư sinh, sống trong tháp ngà, gặp biến cố lớn chỉ biết nghĩ đến người anh cả làm quan binh.

Khuất Mạnh Hổ suy nghĩ một lát rồi nói:

- Được. Cậu cứ nói với bên ngoài là mình không lo liệu được việc lớn, phải để anh cả về chủ trì. Chuyện ở đây cứ nhờ họ hàng, tộc trưởng lo liệu tạm, cậu và em gái đi báo tin. Nhưng trên đường đi bọn chúng có thể sẽ ra tay... Thế này đi, tôi sẽ hộ tống hai anh em cậu đến tỉnh thành, tận tay giao cho anh cậu.

Nghe lời hứa của bạn, Lưu Tri Nghĩa nắm chặt tay Khuất Mạnh Hổ, rưng rưng nước mắt:

- Lão Bát, người ta gọi cậu là Tái Mạnh Thường, trước tôi không hiểu, nay gặp hoạn nạn mới biết danh bất hư truyền.

Khuất Mạnh Hổ cười xòa: "Hây dà, chuyện nhỏ ấy mà, khách sáo làm gì."

Bàn bạc xong, Lưu Tri Nghĩa quay lại quỳ cùng cô em gái Lưu Tiểu Nha đang ngơ ngác, tiếp tục khóc lóc.

Khuất Mạnh Hổ thấy xung quanh không có ai mới nói với tiểu mộc tượng:

- Không ai ngờ sư thúc cậu lại dám quay lại cướp nhà họ Lưu. Nếu hắn thực sự câu kết với Ngô đoàn trưởng thì cậu đang gặp nguy hiểm đấy. Hơn nữa Ngô Bán Tiên chắc chắn sẽ lặn mất tăm. Vì thế không chỉ Lưu Tri Nghĩa phải đi, cậu cũng phải lánh nạn một thời gian.

Cái chết của sư phụ Lỗ Đại, nếu muốn truy cứu thì cả Trương Khải Minh và Ngô Bán Tiên đều không thoát tội.

Nhưng giờ bọn chúng cấu kết với quan binh, người giang hồ không đấu lại được súng đạn, nên trước mắt phải tránh đi đã.

Tiểu mộc tượng hỏi: "Tôi đi cùng cậu à?"

Khuất Mạnh Hổ lắc đầu:

- Không cần, cậu đi cùng chúng tôi mục tiêu quá lớn. Chi bằng cậu đi riêng, tôi sẽ thu hút sự chú ý của bọn chúng. Thập Tam, tình hình giờ phức tạp lắm, không có lợi cho cậu đâu. Cậu cứ đến Du Thành lánh nạn trước. Món nợ này, đợi tôi xong việc sẽ cùng cậu tính sổ, được không?