Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tiểu mộc tượng hỏi:
- Cậu đưa họ lên tỉnh rồi có quay lại không?
Khuất Mạnh Hổ lắc đầu:
- Anh cả Lưu Tri Nghĩa cũng là quan binh, dân giang hồ như chúng ta tốt nhất đừng dính vào. Hơn nữa tôi cũng có việc... Thập Tam, nói thật với cậu, tôi đi Điền Nam là để tìm kẻ thù. Kẻ đó tôi đã điều tra được từ hai năm trước, rất có thể liên quan đến thảm án diệt môn nhà họ Khuất. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để đi tìm hắn...
Nghe vậy, máu nóng trong người tiểu mộc tượng sôi lên:
- Tôi đi cùng cậu.
Khuất Mạnh Hổ cười:
- Không, tôi đi là để điều tra chứ không phải đánh nhau, tạm thời chưa cần cậu giúp. Hơn nữa... nói thật nhé, chuyến xuống mộ này tôi cũng không phải tay trắng ra về đâu.
Nói xong, cậu ta lấy trong ngực ra một cuốn sách mỏng.
Tiểu mộc tượng nhìn vào bìa sách, thấy năm chữ viết thảo nguệch ngoạc, cậu chỉ đọc được hai chữ.
Một chữ là "Tử", một chữ là "Thiên".
- Tử Thiên... cái gì?
Khuất Mạnh Hổ cười đắc ý:
- Bản chép tay này chính là "Mặc Tử Thiên Cơ Thiên".
Tiểu mộc tượng thở dốc:
- Có "Mặc Tử Thiên Cơ Thiên" thật ư?
Khuất Mạnh Hổ đáp:
- Đương nhiên. Nhưng trong này không dạy tu hành phép thuật gì đâu, mà là những kiến thức về sự vận hành của trời đất và trận pháp của Mặc Tử hoặc hậu nhân của ông ấy. Nhiều đạo lý trong đó sâu sắc lắm. Tôi xem qua một chút, ban đầu thấy khó hiểu như mớ bòng bong, nhưng ngẫm nghĩ lại thấy vô cùng thâm thúy. Có cuốn sách này, tôi tự tin hơn hẳn để đối mặt với kẻ thù, lột trần từng lớp bí mật của vụ thảm án năm xưa, lôi từng kẻ thù ra ánh sáng...
Thấy bạn tự tin như vậy, tiểu mộc tượng im lặng một lúc rồi nói:
- Vẫn câu nói cũ, cần gì cứ nói một tiếng, tôi sẵn sàng vào sinh ra tử, không từ nan.
Khuất Mạnh Hổ nắm lấy tay cậu, cười hì hì:
- Đương nhiên rồi, chuyện bắt lính tráng sao thiếu cậu được. Nhưng chúng ta không phải sinh ly tử biệt đâu. Tôi đi thám thính trước, sau này sẽ tìm cậu... À phải rồi, chuyến đi này của tôi khá trắc trở, mang theo con mèo béo này không tiện, cậu nuôi hộ tôi nhé?
Tiểu mộc tượng khó xử:
- Được thì được thôi, nhưng con mèo này hung dữ lắm, sợ nó không nghe lời tôi.
Khuất Mạnh Hổ bảo:
- Không sao. Con súc sinh này tuy tính khí thất thường, còn hoang dã nhưng không phải không có điểm yếu. Tôi có học thuật dạy mèo, đã yểm bùa vào cái vòng cổ của nó rồi...
Nói xong, cậu ta đưa cho tiểu mộc tượng một cái còi đồng nhỏ bằng ngón tay út:
- Nó mà không nghe lời, cậu cứ thổi cái còi này, hai dài một ngắn. Một lần không được thì thổi hai lần. Nghe tiếng còi này, dù nó là tiểu bá vương rừng xanh hay mãnh hổ ăn thịt người cũng phải ngoan ngoãn nằm im nghe lời.
Tiểu mộc tượng bán tín bán nghi cầm lấy, thổi thử hai lần. Khuất Mạnh Hổ xác nhận đúng điệu rồi cậu mới cất đi.
Cậu hỏi:
- Thế... nó tên là gì?
Khuất Mạnh Hổ ngẫm nghĩ một lát rồi phán:
- Gọi là Hổ Bì (Da hổ) đi.
Tiểu mộc tượng: "..."
…
Hổ Bì... Mèo béo?
Cái tên quái quỷ gì thế này?
Tiểu mộc tượng thầm thắc mắc, nhưng đã là mèo của Khuất Mạnh Hổ thì cậu ta thích đặt tên gì thì đặt.
Hai người nói chuyện thêm vài câu rồi chia tay.
Trước khi đi, Khuất Mạnh Hổ cười đầy ẩn ý:
- Con súc sinh này tính khí thất thường, lắm chuyện lắm, nhưng bản tính vẫn lương thiện, chỉ thiếu giáo dục thôi. Cậu cứ từ từ mà dạy dỗ nó, giống như thuần hóa ngựa chứng ấy. Một khi thuần phục được rồi, biết đâu lại có ích cho cậu đấy.
Khuất Mạnh Hổ đi tìm Lưu Tri Nghĩa, còn tiểu mộc tượng một mình rời thị trấn, đi về phía rừng trúc cạnh thảo đường của Ngô Bán Tiên.
Cậu nhanh chóng tìm thấy Lạc Phú Quý, hỏi thăm thì biết Ngô Bán Tiên vẫn chưa về.
Lão già này không chỉ trốn bọn họ mà còn trốn cả đám khinh công sĩ làng Long Võ. Nếu vậy thì rất có thể lão đã cao chạy xa bay rồi.
Dù sao làng Long Võ cũng là thổ địa ở đây, đắc tội với bọn chúng thì khó sống nổi.
Tiểu mộc tượng kể lại tình hình cho Lạc Phú Quý. Người đàn ông cao lớn nghe xong gật đầu:
- Giờ cũng chỉ còn cách đó thôi. Nhưng tôi phải ở lại canh chừng nhà đồng hương mấy hôm, đề phòng bọn Trương Khải Minh quay lại trả thù nên không thể đưa cậu đi được. Nhưng không sao, tôi có quen một người lái thuyền, có thể đưa cậu đến Du Thành. Anh ta xuất thân từ Bài giáo, rất trượng nghĩa, ghét cái ác như kẻ thù, là người trọng chữ tín.
Nghe nói người đó xuất thân từ Bài giáo, tiểu mộc tượng thở phào nhẹ nhõm.
Cậu cùng Lỗ Đại bôn ba khắp vùng Tây Nam, dĩ nhiên biết Bài giáo, hay còn gọi là Bè giáo, chia làm hai nhánh Sa Bài (bè cát) và Trúc Bài (bè tre). Người trong Bài giáo được gọi là Bài khách, Sa Bài khách hay Bài Cốt lão.
Đây là một chi phái của Chính Nhất Đạo, một dòng đạo giáo cổ xưa của Trung Quốc, do những người dân lao động nghèo khổ tự phát thành lập.