Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Giáo lý cốt lõi của Bài giáo là "ghét ác như cừu, giúp người hết sức, lấy pháp làm gốc, không phụ sư môn". Họ hoạt động mạnh ở vùng núi Tương Tây, Đông Nam và Bắc Quý Châu, thậm chí cả vùng Xuyên Đông. Những người này đốn gỗ đổi gạo, kết gỗ thành bè lớn, thả trôi theo dòng sông xuống hạ lưu buôn bán. Đôi khi họ còn xuôi dòng Trường Giang đến tận hồ Động Đình.
Tổ sư của Bài giáo là pháp sư Trần Tứ Long thời Đường. Tương truyền ông quê ở Tương Âm, không phải tăng cũng chẳng phải đạo, tự sáng lập pháp thuật riêng, hành hiệp trượng nghĩa. Cảm thương nỗi vất vả cực nhọc, mạng sống mong manh của những người thợ bè, ông đã phát đại nguyện cả đời trị thủy hồ Động Đình, dọn sạch đá ngầm, chém giết thủy quái. Ông còn dạy thợ bè đặt trống lớn và chèo lái lên bè gỗ kết bằng dây mây, vừa đánh trống trợ uy trừ tà ma vừa dùng chèo lái hướng đi. Lâu dần hình thành nên một giáo phái.
Tuy nhiên trải qua ngàn năm biến đổi, Bài giáo không có hệ thống ổn định như vận tải đường thủy (Tào vận) nên đã tan rã từ lâu, chỉ còn một số ít thành viên cốt cán vẫn giữ gìn quy củ.
Anh em Bài giáo ở vùng Tương Tây nổi tiếng uy tín nên tiểu mộc tượng mới yên tâm.
Hai người bàn bạc xong, quyết định không lãng phí thời gian nữa. Tiểu mộc tượng đến đánh thức con mèo mướp béo ú đang ngủ say sưa.
Vị "tiểu chủ nhân" này đang ngủ ngon bị làm phiền liền lộ nguyên hình hung dữ.
Nó nhe nanh múa vuốt, miệng kêu "meo meo" phản đối kịch liệt.
Hơn nữa con mèo này rất biết nhìn mặt người. Thấy Khuất Mạnh Hổ không có ở đó, nó càng được thể lấn tới, nhe hai cái răng nanh nhọn hoắt như hổ con, người căng cứng, sẵn sàng vồ lấy tiểu mộc tượng bất cứ lúc nào.
Nói thật, bao năm qua tiểu mộc tượng cũng gặp không ít mèo, từ mèo nhà, mèo hoang đến cả mèo rừng.
Nhưng cậu chưa thấy con mèo nào hung dữ như con này.
Khoảnh khắc nó cong người lên, cậu cảm tưởng như đang đối mặt với một con mãnh hổ ăn thịt người.
Sát khí đằng đằng.
Hừ, định làm phản à?
Nếu không có chỗ dựa, có khi tiểu mộc tượng cũng sợ thật. Nhưng nhớ đến lời dặn của Khuất Mạnh Hổ, cậu mạnh dạn rút cây sáo đồng ngắn giắt bên hông ra, đưa lên miệng thổi.
U... u... u...
Hai dài một ngắn, hai dài một ngắn...
Hừ, Cam Thập Tam ta... à nhầm, Cam Mặc ta không tin không trị được con súc sinh nhà ngươi!
Quả nhiên, mấy món bàng môn tả đạo của Khuất Mạnh Hổ hiệu nghiệm thật. Tiếng sáo vừa cất lên hai lượt, con mèo mướp béo ú đang hung hăng như hổ báo bỗng xìu xuống ngay lập tức.
Nó sợ thật sự, cứ như Tôn Ngộ Không bị niệm chú Kim Cô. Đã thế nó còn mất hết liêm sỉ, nằm rạp xuống chân tiểu mộc tượng, bộ dạng yếu ớt đáng thương.
Không những thế, nó vừa liếm đôi giày vải rách của tiểu mộc tượng vừa vẫy đuôi lia lịa.
Ôi trời, mày là mèo chứ có phải chó đâu.
Vẫy đuôi cái nỗi gì?
Tiểu mộc tượng Cam Mặc đắc ý, hạ sáo xuống hỏi con mèo béo:
- Phục chưa?
Con mèo béo kêu: "Meo..."
Bộ dạng nịnh nọt của nó trái ngược hoàn toàn với vẻ hung dữ lúc trước khiến Lạc Phú Quý đứng bên cạnh không nhịn được cười.
Chàng trai Miêu vốn lạnh lùng phải quay mặt đi, nắm chặt tay, phát ra tiếng cười "phì phì" cố nén.
Anh nhịn cười vất vả quá...
Trấn áp xong con mèo béo, tiểu mộc tượng nhắc lại lời dặn của Khuất Mạnh Hổ:
- Lão Bát bảo mày đi theo tao một thời gian, cậu ấy đi lo công việc, xong sẽ quay lại tìm mày, biết chưa Hổ Bì?
Nghe thấy thế, không biết có phải tiểu mộc tượng hoa mắt không mà con mèo béo có vẻ rất vui mừng, vừa kêu "meo meo" vừa chạy vòng quanh.
Rõ ràng nó chẳng có mấy thiện cảm với "sen" Khuất Mạnh Hổ, người đã bắt nó về.
Chọn "sen" vẫn phải chọn đứa nào trông hiền lành dễ bắt nạt chứ.
Xử lý xong chuyện con mèo Hổ Bì, Lạc Phú Quý và tiểu mộc tượng lên đường.
Họ quay lại huyện lỵ Càn Thành, lấy hòm đồ nghề to tướng của tiểu mộc tượng ở tiệm thuốc, rồi ra bến sông tìm người bạn Bài giáo của Lạc Phú Quý.
Người anh em đó tên là Mao Bình Lễ. Họ "Mao" này khá hiếm. Nghe Lạc Phú Quý kể, tiểu mộc tượng mới biết Mao Bình Lễ vốn là người Lâm An, quê gốc ở Mao Gia Phụ phía tây Tây Hồ. Sau này gia đình gặp nạn, phiêu bạt nhiều nơi mới đến Tương Tây, chứ không phải người bản địa.
Sư phụ của Mao Bình Lễ là Lý Đại Ngốc, chưởng môn Bài giáo ở Càn Thành. Sau khi Lý Đại Ngốc qua đời, các đệ tử chia gia sản, Mao Bình Lễ chỉ được chia cho mấy con thuyền rách.
Anh ta đầu óc linh hoạt, lại từng bôn ba phương Bắc nên không tranh giành địa bàn làm ăn ở Càn Thành với các sư huynh đệ, mà mở tuyến đường thủy đi Du Thành, Giang Dương, Tự Châu vùng Tây Nam.
Tuyến đường thủy này rất phức tạp và khó đi, dọc đường nhiều ghềnh thác hiểm trở.
Nhưng người Bài giáo ăn cơm trên sông nước nên không sợ. Đi vài chuyến thành quen, anh ta khai thông tuyến đường, vận chuyển đặc sản Tương Tây như hạt sen, chè, dầu trà, ớt, vải gai, cam quýt, gà Tương Hoàng, ngỗng Tự Phố, bột hồ, bún... sang Du Thành, Tây Xuyên, rồi lại chở dược liệu, hoa tiêu, rượu lão... của Tây Xuyên về bán.