Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dần dần việc làm ăn phát đạt, anh ta lại sống sung túc hơn mấy sư huynh đệ bám trụ quê nhà.
Mao Bình Lễ hiện giờ có bảy tám chiếc thuyền gỗ lớn. Mấy hôm nay nước hơi cạn nên ít người chạy tuyến Tây Nam. Nhưng họ đến rất đúng lúc, giờ Thân ba khắc chiều nay (khoảng 4 giờ chiều) có hai chiếc thuyền xuất bến.
Tuy nhiều thuyền nhưng ông chủ Mao Bình Lễ vẫn đích thân đi theo áp tải mỗi chuyến hàng.
Lạc Phú Quý và Mao Bình Lễ quan hệ rất tốt. Nghe Lạc Phú Quý nhờ vả, ông chủ Mao đồng ý ngay tắp lự, cam đoan sẽ đưa tiểu mộc tượng đến bến Triều Thiên Môn ở Du Thành an toàn.
Được lời hứa chắc chắn, Lạc Phú Quý mới yên tâm từ biệt tiểu mộc tượng.
Anh dặn tiểu mộc tượng bất cứ lúc nào rảnh rỗi cứ đến Đôn Trại Miêu Cổ ở dòng Thanh Thủy Giang tìm anh, anh sẽ luôn chào đón.
Tiểu mộc tượng từ biệt Lạc Phú Quý, rồi hướng về phía nơi sư phụ bỏ mình vái ba vái.
Lần này ra đi, không biết ngày nào trở lại.
Lạc Phú Quý đi rồi, Mao Bình Lễ sắp xếp cho tiểu mộc tượng ở thuyền đầu. Chỗ này rộng rãi, trong khoang thuyền còn có chỗ ngủ.
Thuyền sau chỉ để lại bốn người làm, còn lại chất đầy hàng hóa.
Trước khi xuất phát, ông chủ Mao cùng hơn mười thủy thủ vừa là người làm thuê vừa là đệ tử Bài giáo làm lễ cúng Hà Bá. Nào thắp nến dâng hương, nào nhảy múa làm phép, náo nhiệt một hồi rồi mới lên thuyền, thổi tù và nhổ neo.
Lên thuyền, ông chủ Mao bận rộn chỉ huy. Mãi lúc sau rảnh rỗi, anh ta mới đến bắt chuyện với tiểu mộc tượng.
Anh ta là dân giang hồ lão luyện, đến thăm dò tiểu mộc tượng. Nhưng trước khi đi Lạc Phú Quý đã dặn dò kỹ lưỡng, nên khi bắt chuyện thấy tiểu mộc tượng không phải dân giang hồ, anh ta chỉ coi cậu là khách đi nhờ, không hỏi han gì thêm.
Anh ta không hứng thú với tiểu mộc tượng mà lại tò mò về con mèo mướp béo lười biếng bên cạnh cậu.
Dù sao giống mèo này cũng hiếm gặp.
Hổ Bì bị tiếng sáo hành hạ lúc nãy vẫn chưa hoàn hồn, tỏ vẻ lạnh lùng, không thèm để ý đến ai, tìm một góc nằm im thin thít.
Tiểu mộc tượng cũng chẳng hiểu gì về con súc sinh này nên Mao Bình Lễ hỏi gì cũng lắc đầu quầy quậy.
Nhưng cậu là người lanh lợi, dù có Lạc Phú Quý bảo lãnh cũng không muốn ăn không ngồi rồi. Trò chuyện vài câu, cậu chủ động bảo mình là thợ mộc, nếu cần sửa chữa gì cứ bảo, cậu làm giúp.
Thuyền gỗ đi lại trên sông nước quanh năm, hỏng hóc là chuyện thường. Người Bài giáo giỏi trét mạch, sửa vỏ thuyền nhưng đồ mộc trên thuyền thì tay nghề kém hơn.
Nghe tiểu mộc tượng nói vậy, Mao Bình Lễ mừng rỡ, bảo cậu làm thử xem sao.
Tiểu mộc tượng nói là làm, lôi đồ nghề ra sửa chữa.
Tay nghề mộc của cậu thì khỏi phải bàn, vừa ra tay đã khiến mọi người trên thuyền phục sát đất.
Suốt từ chiều đến tối, tiểu mộc tượng bận rộn tối mắt tối mũi, không có thời gian để ý đến con mèo Hổ Bì. Con súc sinh này ban đầu giả vờ ngủ, một lúc sau thấy không ai để ý liền lén lút bò dậy, ngó nghiêng xung quanh, nhìn xuống dòng sông, suy nghĩ rất lâu rồi lại nằm xuống.
Nó... say sóng.
…
Hổ Bì không chỉ say sóng, mà còn sợ nước.
Tiểu mộc tượng bận rộn cả buổi chiều, đến tối mới được nghỉ ngơi. Khi quay lại tìm con mèo béo, cậu thấy nó nằm rũ rượi bên mạn thuyền, nôn thốc nôn tháo, cả người mềm nhũn như cọng bún.
Nếu cái đuôi không thỉnh thoảng giật giật, tiểu mộc tượng đã tưởng nó chầu trời rồi.
Dù không ưa gì con mèo béo này, nhưng đã hứa với Khuất Mạnh Hổ nên tiểu mộc tượng vẫn đến xem xét. Cậu xoa bóp, cho nó uống nước, nhưng con súc sinh này chỉ trợn ngược mắt, nằm im bất động.
Chẳng lẽ bị say nắng?
Tiểu mộc tượng hoảng hốt, túm lấy da cổ con mèo, nhúng nó xuống sông cho mát.
Cậu không rành mấy chuyện này, cứ nghĩ ngâm nước là tỉnh lại.
Thực ra nếu bị say nắng thật mà làm thế thì nguy to.
Nhưng không ngờ "chó ngáp phải ruồi", vừa bị nhúng xuống nước, con mèo béo lập tức xù lông, giãy giụa kịch liệt như sắp chết đuối.
Ngay sau đó, nó lấy lại sức sống, tung người nhảy vọt lên thuyền.
Tiểu mộc tượng mừng rỡ vì cứu được con mèo, nào ngờ Hổ Bì quay lại nhe nanh múa vuốt, kêu gào ầm ĩ về phía cậu.
Rõ ràng nó đang tức điên lên. Đôi mắt vàng rực của nó tràn ngập sự phẫn nộ.
Thấy con mèo béo cào cấu mạn thuyền chuẩn bị lao vào cắn xé mình, tiểu mộc tượng vội vàng rút cây sáo đồng ra.
Hổ Bì: "Meo..."
Vẫn là tiếng mèo kêu, nhưng lần này nghe nịnh nọt hơn hẳn.
Rõ ràng nó không muốn nếm mùi đau khổ lần nữa. Hai tiếng dài một tiếng ngắn quả thực quá đáng sợ.
Thấy nó ngoan ngoãn trở lại, tiểu mộc tượng thở phào. Đúng lúc đó thuyền dọn cơm, cậu đi xin một ít cháo khoai lang và cơm gạo lức đặt trước mặt con mèo.
Ăn hay không tùy mày.
Một thủy thủ Bài giáo thấy con mèo béo dễ thương nên cho thêm hai con cá khô nhỏ.