Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hầu hạ xong "tiểu tổ tông", Mao Bình Lễ gọi tiểu mộc tượng ăn cơm.
Cậu ra mũi thuyền, thấy một cái bàn nhỏ bày bốn món mặn một món canh: trứng xào, gan lợn xông khói, dưa muối, đậu nành luộc, canh cá nấu đậu phụ rắc rau mùi. Cơm gạo lức trộn khoai lang, lại có cả rượu. Bữa ăn vô cùng thịnh soạn, nhìn là muốn ăn ngay.
Ngồi cùng bàn, ngoài ông chủ Mao còn có hai thương nhân buôn lâm sản (hai chiếc thuyền này chở phần lớn hàng của họ) và tiểu mộc tượng.
Các thủy thủ khác ăn ở đuôi thuyền, không được ngồi bàn.
Tiểu mộc tượng được ưu ái một phần nhờ Lạc Phú Quý gửi gắm, một phần nhờ tài nghệ sửa chữa buổi chiều khiến Mao Bình Lễ rất hài lòng nên tiếp đãi nhiệt tình.
Trước đây đi theo sư phụ, tiểu mộc tượng chỉ được ăn ở đuôi thuyền, chưa bao giờ được ngồi mâm trên.
Giờ Lỗ Đại mất rồi, cậu tự mình bươn chải, lại được coi trọng như một nhân vật có vai vế, trong lòng thấy là lạ. Nhưng cậu hiểu mình phải trưởng thành dần, như lời Khuất Mạnh Hổ nói là phải "ra dáng con người", nên dù không quen cũng phải kiên nhẫn học hỏi.
Mao Bình Lễ biết tiểu mộc tượng tính tình trầm lặng nên chỉ hỏi han vài câu xã giao rồi quay sang trò chuyện với hai thương nhân kia.
Hai người này đi nam về bắc nhiều, kiến thức rộng rãi, kể chuyện đặc sản vùng miền, phong tục tập quán Tây Nam rất thú vị. Thời gian trôi qua lúc nào không hay.
Tiểu mộc tượng ngồi nghe, không uống rượu nhưng ăn rất khỏe. Cậu đang tuổi ăn tuổi lớn, mọi người cũng không để ý.
Hơn nữa nghe chuyện của họ, cậu cũng mở mang thêm nhiều điều.
Hai ngày tiếp theo, tiểu mộc tượng tiếp tục giúp sửa chữa thuyền bè. Mao Bình Lễ rất hài lòng về cậu. Còn con mèo béo Hổ Bì thì mấy lần định nhân lúc thuyền cập bến để trốn đi. Có lần nó thừa cơ tiểu mộc tượng không để ý, chạy tót lên bãi sông định chuồn.
Nhưng chạy vào rừng chưa được bao lâu, nó lại lủi thủi mò về.
Khuất Mạnh Hổ dám gửi nó cho tiểu mộc tượng đương nhiên đã có sự chuẩn bị. Ngoài cây sáo đồng, cái vòng cổ trên cổ con súc sinh này cũng có tác dụng đặc biệt, khiến nó không thể đi xa.
Lần này, con mèo béo đành chấp nhận số phận, quay lại thuyền tìm một chỗ nằm, gần như không nhúc nhích.
Sửa chữa xong xuôi, tiểu mộc tượng rảnh rỗi.
Thời gian trên thuyền khá nhàm chán. Ngoài việc nghe Mao Bình Lễ giảng giải về quy tắc đi thuyền, địa lý sông nước, cậu tìm một chỗ ngồi nghiên cứu hai cuốn sách lấy được từ người sư phụ.
Gọi là hai cuốn nhưng thực ra là bốn tập, gộp lại thành "Lỗ Ban Toàn Kinh".
"Lỗ Ban Toàn Kinh" chia làm Thượng bộ, Hạ bộ, Trung bộ (Tiền truyện Hậu giáo) và Vạn Pháp Quy Tông. Thượng bộ là các phép nguyền rủa, trấn áp, yểm bùa hại người, gọi là "Yếm". Hạ bộ là cách hóa giải, cầu phúc, gọi là "Thắng".
Tiểu mộc tượng đã học Hạ bộ về phá giải, còn lại chưa xem bao giờ.
Giờ có toàn bộ bí kíp trong tay, cậu quyết tâm nghiên cứu kỹ lưỡng.
Thực ra vừa lên thuyền cậu đã ngứa ngáy chân tay muốn xem ngay, nhưng nhớ lời sư phụ dặn làm gì cũng không được nóng vội, phải từng bước một.
Nên cậu mới giúp Bài giáo sửa thuyền để tạo thiện cảm trước.
Thượng bộ nói về Yếm thuật, tiểu mộc tượng không hứng thú lắm, xem qua loa rồi bỏ qua. Sau đó cậu xem Hạ bộ. Phần lớn nội dung trong đó sư phụ đã dạy, nhưng cũng có một số điều mới mẻ. Cậu đọc kỹ, so sánh với trí nhớ, thấy rất thú vị.
Tiểu mộc tượng biết chữ nhờ sư phụ dạy dỗ bao năm nay nên đọc không khó khăn gì.
Hạ bộ xem nhanh vì đã biết, tiếp theo là Trung bộ.
Trung bộ hay còn gọi là "Tiền truyện Hậu giáo", kể về nguồn gốc Lỗ Ban giáo và các giáo lý. Trong đó gán ghép tổ sư là Công Thâu Ban thời Chiến Quốc, rồi nhắc đến mấy vị phương sĩ đạo nhân có tiếng thời Đông Hán, thậm chí cả Lam Thải Hòa trong Bát Tiên...
Tóm lại là thêu dệt đủ thứ truyền thuyết ly kỳ.
Những thứ này chủ yếu để truyền đạo, thu nạp tín đồ, phần lớn là hư cấu, không có giá trị thực tế. Nếu Trương Khải Minh vớ được thì coi như báu vật, nhưng với tiểu mộc tượng thì chẳng có tác dụng mấy.
Tuy nhiên trong đó cũng kể một số điển cố, truyền thuyết và chi tiết về tiên cảnh, động phủ khá thú vị.
Cuối cùng, tiểu mộc tượng chú ý đến cuốn sách riêng lẻ kia.
"Vạn Pháp Quy Tông".
Nếu những phần trước là bàng môn tả đạo thì cuốn sách này chính là tinh hoa của Lỗ Ban giáo.
Bởi vì nó dạy về phương pháp tu hành.
Tu hành là gì?
Nho giáo luyện tâm dưỡng tính, Đạo giáo tọa vong hợp đạo, Phật giáo giới niệm giác Phật, các tôn giáo khác dùng cầu nguyện, niệm lực để giao tiếp thần linh, Vu giáo Sa man tin vạn vật hữu linh, còn tà ma thì hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt...
Nhưng dù là học thuyết hay lưu phái nào cũng đều nhắc đến "Đạo".
Đạo là bí ẩn lớn nhất mà mọi sinh vật, kể cả con người, phải đối mặt. Chỉ khi con người có ý thức hợp nhất với Đạo, chứng ngộ mình và thần là một thì bí ẩn mới được hé lộ hoặc hoàn thành. Còn thần là sự hợp nhất của Đấng Tạo Hóa và thế giới tạo vật, trong sự tồn tại vô hạn đồng thời bao hàm và siêu việt cả hai.