Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bị nhìn thấu, tiểu mộc tượng không giấu giếm nữa, ngồi xuống đàm đạo với đạo sĩ.

Càng nói chuyện cậu càng phát hiện ra người này rất có bản lĩnh.

Đặc biệt là sự hiểu biết sâu sắc về tu hành. Những vấn đề về đường đi của khí, những khúc mắc mà cậu cảm thấy mơ hồ, khó hiểu, chỉ cần được đạo sĩ điểm qua vài câu là cậu như được vén mây mù nhìn thấy trời xanh, mọi thứ trở nên rõ ràng, dễ hiểu.

Càng nói chuyện, tiểu mộc tượng càng hối hận vì lúc nãy đã từ chối quá vội vàng.

Đạo sĩ này thực sự là cao nhân.

Nhưng da mặt cậu mỏng nên không dám nhắc lại chuyện bái sư. Đạo sĩ cũng không đề cập đến nữa. Chỉ điểm cho cậu xong, ông ta kể cho cậu nghe những chuyện mắt thấy tai nghe trên đường từ Nam Dương lên phía bắc, giúp tiểu mộc tượng mở mang tầm mắt.

Mạc đạo trưởng và tiểu mộc tượng trò chuyện rất nhiều. Hơn nữa khi ăn uống ông ta không kiêng kỵ gì cả, thịt cá ăn tuốt. Dù Đạo giáo chia làm hai phái Toàn Chân và Chính Nhất, phái Toàn Chân ăn chay, không lấy vợ, còn phái Chính Nhất được phép kết hôn và ăn mặn, nhưng người đời thường hiểu lầm đạo sĩ cũng giống hòa thượng, phải giữ giới luật nghiêm ngặt.

Hai thương nhân buôn lâm sản ban đầu còn kính trọng Mạc đạo trưởng, sau thấy vậy thì mất hết lòng tôn kính, cho rằng ông ta là kẻ lừa đảo giang hồ.

Nhưng Mạc đạo sĩ mặc kệ, vẫn cứ ung dung tự tại, ăn xong lại lăn ra ngủ, chẳng quan tâm đến sự đời.

Có người lạ trên thuyền, tiểu mộc tượng không dám lôi Lỗ Ban Kinh ra nghiên cứu nữa, sợ bị người ta nhòm ngó sinh lòng tham.

Tuy nhiên mấy hôm trước cậu đã học thuộc lòng phương pháp tu hành trong "Vạn Pháp Quy Tông" nên việc tu luyện không bị gián đoạn.

Cuộc sống trên sông nước khá tẻ nhạt. Sự xuất hiện của Mạc đạo sĩ chỉ như hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng. Có lẽ vì tiểu mộc tượng không bái sư nên ngoài ngày đầu tiên trò chuyện nhiều, những ngày sau đó cậu ngại không dám làm phiền, đạo sĩ cũng không bàn luận về tu hành với cậu nữa, chỉ gật đầu chào xã giao mỗi khi gặp mặt.

Ngược lại, con mèo béo Hổ Bì thì cứ như mèo cái đến mùa động dục, hở ra là lượn lờ dưới chân Mạc đạo sĩ, nịnh nọt đủ kiểu, trông phát ghét.

Hừ, con súc sinh này...

Tiểu mộc tượng mới tập tu hành, cần không gian yên tĩnh. Con mèo béo đi quấn lấy đạo sĩ, đạo sĩ lại không thấy phiền nên cậu được yên thân, trong lòng thầm mừng.

Thuyền đi ra khỏi nhánh sông, vào sông lớn. Thuyền bè qua lại tấp nập hơn, thi thoảng còn gặp những chiếc tàu hơi nước phương Tây nhả khói đen mù mịt.

Thứ đó chạy nhanh hơn thuyền gỗ chèo tay rất nhiều, lướt trên mặt nước như ngựa phi.

Tiểu mộc tượng biết mình ngày càng gần đích đến.

Một hôm, thuyền ghé vào một thị trấn nhỏ. Mao Bình Lễ dẫn người lên bờ mua nhu yếu phẩm và bán bớt hàng hóa nên dừng lại khá lâu.

Tiểu mộc tượng ở trên thuyền cuồng chân bèn xuống bến đi dạo cho khuây khỏa. Con mèo béo được lên bờ cũng sướng rơn, quên cả thái độ khinh khỉnh với tiểu mộc tượng, chạy lon ton bên cạnh cậu, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Mấy hôm nay nó ra sức nịnh bợ đạo sĩ nhưng ông ta chỉ trêu đùa chứ chẳng có biểu hiện gì đặc biệt.

Điều này làm Hổ Bì nản lòng, hết hứng thú làm "chó liếm".

Trong quán trà nhỏ gần bến tàu chật kín người, tiếng nói cười rôm rả. Thấy vậy, tiểu mộc tượng bước vào gọi một bát trà lớn, ngồi nghe mấy gã phu thuyền "chém gió".

Ngồi nghe một lúc, cậu mới biết lý do quán trà đông đúc như vậy là vì một chuyện.

Cách đây ba mươi dặm đường thủy có một khúc sông nước chảy xiết tên là Hổ Khiêu Giản (khe Hổ Nhảy). Hai bên bờ vách đá dựng đứng, là con đường hiểm trở đi vào đất Thục.

Đi thuyền qua đó rất khó khăn, không chỉ cần người kéo thuyền mà còn hay xảy ra chuyện ma quái.

Chuyện xưa không nói làm gì, nhưng gần đây xuất hiện một con quái vật. Tương truyền đó là thủy quái thành tinh, chuyên ăn tim người để tu luyện. Nó thường rình rập những thuyền bè qua Hổ Khiêu Giản, lợi dụng lúc nước chảy xiết để nhảy lên thuyền hoặc húc lật thuyền...

Tóm lại là dùng đủ mọi thủ đoạn. Trong vòng một tháng qua đã có năm sáu chiếc thuyền gặp nạn, người chết vô số.

Chuyện ầm ĩ đến tai quan chức. Mấy gã lính tráng cầm súng ban đầu không tin, nhưng sau sự việc nghiêm trọng ảnh hưởng đến giao thông đường thủy, hàng hóa ứ đọng, họ mới phái lính đến canh gác.

Kết quả là lính tráng không canh được mà còn bị lôi xuống nước ăn thịt.

Có người tận mắt nhìn thấy con quái vật đó toàn thân ướt sũng, có vảy, nhưng không giống loài cá.

Giờ quan chức bó tay, nghe nói đã đi mời cao nhân trên núi Thanh Thành nhưng chưa thấy tin tức gì. Lòng người hoang mang, nhiều chủ thuyền sợ hãi đành neo thuyền lại đây. Những kẻ to gan dám đi qua thì có người gặp nạn, có người bình an vô sự, nói chung là hên xui.