Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tóm lại, ông chủ đứng sau công trình này cực giàu, vì giàu nên việc làm nhiều vô kể.

Do cần nghiên cứu sách Lỗ Ban, Cam Mặc không ở lán công trường mà thuê nhà trọ ở ngoài. Con mèo béo Hổ Bì phần lớn thời gian đi theo cậu, nhưng chẳng làm gì cả, cứ tìm chỗ nào đó nằm ườn ra phơi nắng.

Ban đầu anh em công nhân cũng tò mò về nó, nhưng thấy con súc sinh này chảnh chọe quá nên cũng chán, chẳng thèm để ý nữa.

Cam Mặc làm ở công trường được hai tháng, tiếng tăm rất tốt. Một hôm, công trường xuất hiện một nhóm người lạ mặt. Dẫn đầu là một gã đàn ông da trắng, mũi cao, mắt xanh.

Tiểu mộc tượng Cam Mặc nhìn qua, thầm nghĩ: Chẳng lẽ đây là người Tây Dương mà Khuất Mạnh Hổ từng nhắc đến?

Du Thành nằm sâu trong nội địa Tây Nam, tuy là đầu mối giao thông thủy bộ quan trọng nhưng người dân hiếm khi thấy người phương Tây với ngoại hình khác lạ. Mấy người thợ mộc đang làm việc xì xào bàn tán. Một người tên Vương Nhị thấy tiểu mộc tượng vẫn bình thản như không, bèn hỏi:

- Cam ca, trông cậu bình tĩnh thế, chắc từng gặp người Tây rồi hả?

Tiểu mộc tượng từng nghe Khuất Mạnh Hổ kể nhiều chuyện về Nam Dương, hiểu biết chút ít về thế giới và người phương Tây nên không ngạc nhiên như mọi người.

Nghe Vương Nhị hỏi, cậu cười đáp:

- Chưa gặp bao giờ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, người Tây với ta cũng giống nhau thôi mà? Cũng hai mắt một mồm, cũng ăn uống ngủ nghỉ, có gì lạ đâu?

Trung Quốc lúc bấy giờ đã chịu nửa giáp nhục nhã. Người phương Tây dùng súng ống phá tan cửa ngõ nhà Thanh, sau đó là đủ loại biến cố, người dân luôn trong tình trạng bị động chịu đòn.

Sự kìm nén lâu ngày sinh ra tâm lý tự ti cực độ, đối với người phương Tây vừa hận vừa sợ, lại có phần kính nể, thậm chí sùng bái.

Nên nghe Cam Mặc nói vậy, Vương Nhị phản bác ngay:

- Sao mà giống được? Tôi nghe bà cô hai tôi kể, người Tây ăn bánh mì trắng tinh, uống sữa bò trắng ngần, đi tàu hỏa phụt khói đen sì, tàu to súng lớn, lợi hại lắm đấy.

Cam Mặc không đáp lại, cúi đầu tiếp tục làm việc.

Mọi người nghe Vương Nhị nói thấy lạ tai, xúm lại hỏi dồn:

- Thật thế á?

Vương Nhị được thể lên mặt:

- Đương nhiên rồi. Con trai bà cô hai tôi, tức là em họ tôi ấy, nó đi học tận Quảng Châu, biết nhiều thứ lắm...

Hắn thao thao bất tuyệt, mọi người xúm lại nghe, chỉ có tiểu mộc tượng vẫn cặm cụi làm việc.

Vương Nhị đang chém gió say sưa thì đốc công đi tới, quát:

- Chém gió cái gì mà chém gió, không lo làm việc đi? Ai chẳng biết bà cô hai nhà mày không thèm nhận họ hàng nghèo kiết xác như mày, nếu không mày đã chẳng phải làm cu li ở đây?

Vương Nhị đỏ mặt tía tai định cãi lại thì thấy ông Tây đi tới, sợ quá cúi gằm mặt xuống làm việc.

Mọi người im lặng, ông Tây đã đi tới trước mặt.

Đi cùng ông ta có bốn năm người. Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên tướng mạo uy nghiêm. Bên cạnh là một thiếu nữ mặc đồng phục học sinh màu xanh lam. Còn tên cai thầu thường ngày hống hách giờ đi tít phía sau.

Tiểu mộc tượng tuy cúi đầu nhưng vẫn liếc trộm thiếu nữ kia vài lần.

Cô gái chừng mười sáu mười bảy tuổi, tóc cắt ngắn ngang tai, áo lam nhạt, váy dài đen, đi giày kiểu cách, lộ ra bắp chân trắng muốt. Kiểu ăn mặc này tiểu mộc tượng ít khi thấy. Đặc biệt đôi mắt cô gái rất có thần, sáng long lanh đầy tự tin, cộng thêm khuôn mặt trái xoan cổ điển, nhìn thế nào cũng thấy đẹp.

Đoàn người đi đến chỗ nhóm thợ mộc của Cam Mặc. Đốc công Trương Thủy Ngư vội bước lên, chắp tay chào người đàn ông trung niên:

- Tô Tam gia.

Tô Tam gia?

Tiểu mộc tượng nghe vậy mới biết đó là ông chủ lớn đứng sau Hội quán Hồ Thương.

Không ngờ hôm nay ông ta lại đích thân đến đây.

Tô Tam gia tâm trạng khá tốt, gật đầu với Trương Thủy Ngư, khen ngợi:

- Trương đại trượng, công trình làm tốt lắm. Vừa nãy đi xem, nhiều chỗ ngay cả ngài Gangrel đến từ Anh Cát Lợi cũng khen không ngớt lời đấy...

Nói xong, ông ta giới thiệu người đàn ông phương Tây là kiến trúc sư Gangrel đến từ nước Anh, tốt nghiệp trường đại học danh tiếng nhất nước Anh, rất giỏi về kiến trúc.

Sau đó, ông ta quay sang giới thiệu với người phương Tây:

- Ngài Gangrel, đây là đốc công của công trường, Trương Thủy Ngư.

Cô nữ sinh bên cạnh lập tức phiên dịch lại.

Ngài Gangrel bắt tay Trương Thủy Ngư nhiệt tình, nói lơ lớ:

- Nỉ hảo, nỉ hảo...

Ông ta nói một tràng tiếng nước ngoài, cô nữ sinh dịch lại:

- Ngài Gangrel nói ông ấy rất thích thẩm mỹ kiến trúc và văn hóa Trung Quốc. Lần này đến đây là để học hỏi, mong Trương đại trượng chỉ giáo nhiều hơn.

Được người phương Tây khen ngợi, Trương Thủy Ngư đỏ mặt tía tai vì sướng, cứ như ăn được nhân sâm quả vậy.

Ông ta cười hề hề:

- Đâu dám, đâu dám. Đây đều là nghề tổ tiên truyền lại, không dám gọi là thanh cao, nhưng cũng có lịch sử lâu đời...