Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ông ta khiêm tốn vài câu rồi càng đắc ý dẫn đoàn người đi vào trong, giới thiệu những chỗ mình tâm đắc nhất.
Đoàn người định rời đi thì ông Tây bỗng dừng lại bên cạnh Cam Mặc.
Ông ta ngắm nghía những khung cửa sổ chạm khắc hoa văn tinh xảo của tiểu mộc tượng, cầm lên một cái xem xét rồi thốt lên đầy kinh ngạc:
- Very good...
Cam Mặc thấy ông ta la hét om sòm bèn dừng tay. Cô nữ sinh mỉm cười nói với cậu:
- Chào anh, ngài Gangrel bảo tôi nói với anh rằng khung cửa sổ anh chạm khắc quả là một tác phẩm nghệ thuật. Ông ấy hết lời khen ngợi tay nghề của anh, bảo rằng chỉ riêng những khung cửa sổ này thôi cũng đủ để đem đi triển lãm Vạn Quốc ở Paris rồi...
Tiểu mộc tượng nghe lùng bùng lỗ tai, chẳng hiểu mấy từ cô gái nói là gì, nhưng biết người ta khen mình nên khiêm tốn đáp:
- Tay nghề của tôi cũng thường thôi, không có gì đáng nói cả.
Đây chỉ là những khung cửa sổ chạm khắc bình thường, cậu còn chưa dùng đến kỹ thuật Rìu Lỗ Ban, thật không hiểu ông Tây to xác này kinh ngạc cái nỗi gì.
Đúng là người Tây, chưa thấy sự đời bao giờ.
Cô nữ sinh dịch lại lời Cam Mặc. Ông Gangrel giơ ngón tay cái lên, thốt:
- Oh my God, magic...
Cam Mặc không vui:
- Sao lại chửi người thế? (Cậu nghe nhầm "magic" thành "mạ kê cẩu" - chửi chó gà).
Cô nữ sinh bật cười lộ hàm răng trắng bóng, giải thích:
- Không phải chửi anh đâu, đó là tiếng nước ngoài, ý là kinh ngạc lắm, bảo là quá thần kỳ.
Cam Mặc nghe vậy mới thôi.
Ông Tây ngắm nghía một hồi, tấm tắc khen ngợi. Trương Thủy Ngư muốn thể hiện với ông chủ nên dẫn mọi người đi tiếp, không nán lại lâu.
Đợi họ đi khuất, Vương Nhị ỉu xìu lúc nãy lại hớn hở nói với Cam Mặc:
- Chà, Cam ca, cậu phát tài rồi nhé. Đến người Tây cũng khen ngợi tay nghề cậu, nhỡ ông ấy ưng ý đưa cậu ra nước ngoài thì chẳng phải đổi đời sao?
Cam Mặc nghe vậy cũng thấy xao xuyến. Nghe Khuất Mạnh Hổ kể chuyện, cậu cũng khá tò mò về những nơi như Âu Châu.
Nhưng nghĩ lại, Khuất Mạnh Hổ dặn cậu ở lại Du Thành đợi, làm sao cậu đi được?
Cậu cười đáp:
- Người Tây chưa thấy tay nghề người mình bao giờ nên ngạc nhiên thôi, thấy nhiều rồi thì cũng thường thôi.
Bác thợ mộc già tên La Nhị Ca xen vào:
- Tôi làm nghề này bao năm rồi chưa thấy ai khéo tay như cậu em đây. Lão Trương được ông chủ khen, chẳng phải công lớn thuộc về cậu em sao? Lão ta chẳng nhắc gì đến cậu, thật không tử tế chút nào...
Mọi người nhao nhao hùa theo bất bình thay cho Cam Mặc. Ngược lại Cam Mặc cười xòa bảo không sao.
Cậu ở đây làm kiếm tiền chứ không cần danh tiếng.
Mọi người bàn tán một hồi, Vương Nhị lại chép miệng:
- Phải rồi, các cậu thấy cô nữ sinh lúc nãy không? Ái chà, đúng là dân có học, nhìn cái bắp chân trắng nõn nà cứ như bôi phấn ấy, cho tôi sờ một cái chắc tôi sướng cả năm...
Mọi người cười hô hố.
Một gã thợ mộc mắt hí châm chọc:
- Vương Nhị mày đúng là đồ ngốc, có tiền là tót vào lầu xanh. Mày mà để tiền cho mẹ mày giữ thì có khi cưới được vợ, tha hồ mà sờ.
Vương Nhị bĩu môi:
- Gái quê thô kệch làm sao bằng mấy em lầu xanh phong tình vạn chủng? Còn cô nữ sinh này...
Hắn đang thao thao bất tuyệt những lời thô tục thì La Nhị Ca vội bịt mồm hắn lại, thì thầm:
- Mày im đi, muốn chết à? Cô bé đó là con gái rượu của ông chủ Tô Tam gia đấy. Mày nói năng linh tinh để người ta nghe thấy thì bị đánh gãy chân đuổi đi, không lấy được đồng xu tiền công nào đâu...
Vương Nhị hít sâu một hơi:
- Thật không đấy? La Nhị Ca, sao bác biết?
Hắn bán tín bán nghi. La Nhị Ca bĩu môi:
- Mày tin hay không thì tùy.
Vương Nhị cứng họng. Đúng lúc đó, cô nữ sinh vừa bị bàn tán lại được cai thầu dẫn quay lại.
Bị La Nhị Ca dọa, Vương Nhị cúi gằm mặt xuống đất, những người khác cũng im thin thít.
Cô nữ sinh không để ý đến người khác, đi thẳng đến trước mặt tiểu mộc tượng, nhìn cậu rồi hỏi:
- Anh tên Cam Mặc?
Tiểu mộc tượng ngẩng đầu: "Phải."
Cô hỏi tiếp:
- Con mèo mướp nằm trên tường kia nghe nói là của anh nuôi?
Tiểu mộc tượng gật đầu: "Đúng thế."
Cậu thầm nghĩ con súc sinh kia lại gây họa gì rồi. Nào ngờ cô nữ sinh thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay. Cai thầu đưa cho cô hai đồng đại dương. Cô cười nói:
- Ngài Gangrel nhìn trúng con mèo của anh, thích lắm nên muốn mua về nuôi. Hai đồng đại dương này là tiền đền bù cho anh...
Nói xong, cô không đợi Cam Mặc trả lời, quay lưng bỏ đi.
Tiểu mộc tượng: "???"
…
Cô nữ sinh nói đi là đi, bỏ lại tiểu mộc tượng Cam Mặc một mình ngơ ngác.
Cai thầu dúi hai đồng đại dương vào tay Cam Mặc, hớn hở nói:
- Cậu đúng là tốt số, gặp được quý nhân. Con mèo nhặt được mà cũng lọt vào mắt xanh của ông Tây. Cầm tiền đi, nhanh lên!