Đạo Sĩ Cuối Cùng (Bản dịch)

Chương 31. Những câu chuyện mở màn cho những câu chuyện 31

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lão Vương cười ha hả, đặt đũa xuống, kể cho Trà Văn Bân nghe về một chuyến khảo cổ năm xưa. Chuyện là năm đó tại Quý Châu có một ngôi mộ lớn thời Tây Hán bị trộm, Hà Lão dẫn đội tiến hành khai quật để cứu vãn di vật. Bên trong đã bị bọn trộm mộ lục lọi tan hoang, may mắn là ở nhĩ thất (phòng phụ) bên cạnh phát hiện không ít vò rượu, miệng vò vẫn được niêm phong kỹ càng, bị đất vùi lấp hoàn toàn. Tổng cộng họ chuyển ra được hơn một trăm cái vò lớn.

Ban đầu số vò này định chuyển về bảo tàng để làm sạch, nhưng trong quá trình vận chuyển, do sơ suất nên làm vỡ mất một vò. Một mùi hương rượu nồng nàn lập tức tỏa ra tứ phía, khiến mấy người tửu lượng kém say ngất ngây ngay tại chỗ. Hà Lão chấm ngón tay nếm thử, phát hiện ra là rượu, trong vò này thế mà lại chứa rượu.

Đêm hôm đó mang về bảo tàng, ông lại cẩn thận mở niêm phong một vò khác, lập tức mùi rượu thơm lừng tràn ngập cả căn phòng. Đừng nói uống một ngụm, chỉ cần ngửi thôi cũng đủ khiến người ta lâng lâng như tiên. Đây là rượu ủ từ hai ngàn năm trước đấy! Qua giám định kỹ thuật, đa số các vò chỉ còn lại chưa đầy một phần ba lượng chất lỏng, có thể nói là tinh túy của tinh túy, đúng chuẩn quỳnh tương ngọc dịch.

Sau này số rượu đó đều bị nhà nước thu hồi, có lẽ mấy vị tai to mặt lớn nào đó đã có diễm phúc được thưởng thức. Hà Lão cũng là người mê rượu, nên đã lén giấu đi một vò. Khi kiểm kê phát hiện thiếu mất một vò, điều tra mãi không ra, cuối cùng quy cho Hà Lão tội thiếu trách nhiệm, bị giáng chức đày xuống Chiết Giang, nơi lúc bấy giờ còn khá nghèo nàn, làm một nhân viên quản lý bảo tàng quèn.

Vò rượu hơn hai ngàn năm tuổi này, bản thân Hà Lão cũng chẳng nỡ uống một giọt, lại sợ cấp trên phát hiện. Hôm nay Trà Văn Bân đến, ông coi như "chơi lớn", mang thứ bảo vật quốc gia này ra chiêu đãi, đủ thấy ông tôn trọng Trà Văn Bân đến mức nào.

Nghe xong câu chuyện, Trà Văn Bân cũng kinh ngạc nhìn ly rượu trên tay. Hà Lão định rót thêm cho anh một chén nữa, Trà Văn Bân từ chối không được đành nhận. Hai chén rượu vào bụng, ba người đàn ông ngày thường tửu lượng khá tốt thế mà lại gục ngay tại bàn. Đến khi nhân viên phục vụ dọn quán mới phát hiện bàn khách này đã say bí tỉ, đủ thấy rượu này mạnh đến mức nào.

Mãi đến trưa hôm sau, ba người mới lần lượt tỉnh lại trong phòng khách sạn, vừa hồi tưởng dư vị bữa rượu tối qua, vừa tấm tắc khen ngợi độ mạnh của rượu. Thu dọn xong xuôi, cả nhóm kéo nhau về nhà Hà Lão.

Hà Lão này không chỉ là nhà khảo cổ học mà còn là một nhà huyền học. Đến nhà ông, Trà Văn Bân nhận ra cách bài trí trong nhà đều tuân theo phong thủy Kinh Dịch, trong lòng lại thêm vài phần nể trọng Hà Lão.

Câu chuyện của ba người lại quay về đoạn văn tự bí ẩn kia. Hà Lão lấy ra bản vẽ tay đoạn văn tự đó, chỉ vào những ký hiệu bên trên nói rằng, đây có lẽ là chữ viết của vùng Miêu Cương cổ đại, ghi chép về một cuốn kỳ thư. Còn cuốn sách đó ở đâu thì đoạn văn tự này không nói rõ.

Trà Văn Bân hỏi Hà Lão và Lão Vương có từng phát hiện di tích Đạo gia đặc biệt nào ở nơi khác không. Hà Lão lắc đầu bảo, loại này người ngoài nghề không hiểu, dù có phát hiện ra cũng rất dễ bị coi là văn vật bình thường rồi xử lý qua loa. Thứ nhất là tôn giáo ở Trung Quốc vốn dĩ khá phức tạp, thứ hai là thời Cách mạng Văn hóa phá hủy quá nhiều thứ, rất nhiều di sản tổ tông truyền lại đến đời chúng ta đã bị đứt đoạn bảy tám phần. Muốn tìm cuốn sách này, e rằng vẫn phải dựa vào chữ "Duyên".

Lão Vương đề nghị vào bảo tàng tra cứu hồ sơ xem có từng xuất hiện loại văn tự tương tự không, Hà Lão gật đầu đồng ý.

Mấy ngày đó, Trà Văn Bân ở lại nhà Hà Lão. Ông già mừng ra mặt, trong nhà chỉ có hai ông bà, con cái đều đã thành gia lập thất ở riêng, nên Trà Văn Bân đến khiến nhà cửa vui vẻ hẳn lên. Đêm nào ông cũng cùng Trà Văn Bân nghiên cứu lịch sử Đạo gia. Lão Vương cũng tan làm là chạy tót sang điểm danh đúng giờ. Ba người trò chuyện tâm đầu ý hợp vô cùng. Bà xã Hà Lão làm vài món nhắm quê nhà, ba người đàn ông cứ thế uống rượu đàm đạo.

Những ngày tháng thảnh thơi ấy kéo dài được một tuần.

Phu nhân của Hà Lão họ Vương. Bà Vương có bảy anh chị em, bà là thứ năm, năm nay cũng đã sáu mươi lăm tuổi, ngày thường sức khỏe dẻo dai, không ốm đau bệnh tật gì. Một tuần sau khi Trà Văn Bân đến, có tin báo cha già của bà Vương qua đời.

Cha bà Vương đã chín mươi tuổi, theo lẽ thường thì ra đi cũng là chuyện bình thường, tuổi già sức yếu, coi như chết già (hỉ tang). Thế là Hà Lão đưa bà Vương về quê chịu tang. Trà Văn Bân ở nhờ nhà người ta cả tuần, ngày nào cũng được cơm bưng nước rót thịnh soạn, cũng thấy ngại, bèn tính đi cùng về xem sao, làm một lễ siêu độ nho nhỏ cho cụ ông coi như báo đáp ân tình của Hà Lão.