Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vậy nếu người đứng trong bức tranh này là Xi Vưu, thì người ở trong vòng trắng kia chẳng phải là Hoàng Đế sao? Vậy bức tranh này miêu tả cái gì? Đây chẳng phải là trận Trác Lộc trong truyền thuyết sao!

Trà Văn Bân nhìn ý nghĩa trên vách đá, lập tức suy ra tầng ý nghĩa này. Hoàng Đế, Viêm Đế và Xi Vưu là ba vị thủy tổ cổ xưa nhất của Trung Hoa, để lại những bức bích họa như thế này trong thời đại đầy rẫy thần thoại truyền thuyết đó cũng chẳng có gì lạ. Xem xong, Trà Văn Bân lại cẩn trọng tiến bước, quả nhiên phía trước lại xuất hiện bức bích họa thứ ba.

Bức bích họa này vẫn ở cùng bối cảnh với bức trước. Vật nhọn kia giờ đã biến thành một ngọn núi lớn, chọc thẳng lên trời. Trên đỉnh núi có một người dáng vẻ phụ nữ tay cầm một sợi dây trắng, đầu dưới nối với đỉnh núi. Các nhân vật trong núi cũng thay đổi, bắt đầu xuất hiện một số loài động vật. Một người xông lên phía trước, sau lưng là đủ loại gấu (hùng), gấu chó (bi), sói (lang), báo (báo), điêu (điêu), rồng (long), cú (hào)... nhưng những con vật này đều được nhân cách hóa, tay cầm binh khí bắt đầu giao chiến với Xi Vưu bên ngoài. Trà Văn Bân xem xong, biết đây vẫn là mô tả trận chiến Trác Lộc, kể về đoạn Hoàng Đế dẫn dắt các bộ lạc lấy vật tổ là thú (đồ đằng) đại chiến Xi Vưu. Còn người phụ nữ trên trời kia lại khơi dậy sự hứng thú của Trà Văn Bân. Tương truyền Hoàng Đế được thiên thần giúp đỡ, chẳng lẽ người phụ nữ này chính là thiên thần? Vậy sợi dây trắng trong tay bà ta là cái gì?

Ngay khi Trà Văn Bân đang suy nghĩ, anh bỗng phát hiện ra vấn đề lớn nhất. Vật nhọn kia, lúc này đã biến thành một ngọn núi lớn! Anh lùi lại vài bước, trong lòng chấn động! Trời ơi, ngọn núi này chẳng phải là Kỳ Phong Sơn ẩn hiện trong mây mù mà ban ngày anh nhìn thấy sao? Chuyện này giải thích thế nào đây? Bởi vì ai cũng biết trận chiến này sở dĩ gọi là trận Trác Lộc, là vì chiến trường cổ của nó luôn được truyền tụng là ở huyện Trác, Hà Bắc ngày nay. Tứ Xuyên và Hà Bắc cách nhau mười vạn tám ngàn dặm, tại sao ở đây lại mô tả là ở Kỳ Phong Sơn!

Mang theo vô vàn nghi vấn, Trà Văn Bân tiếp tục đi về phía trước. Bỗng nhiên, một đầm nước lớn hiện ra chắn ngang đường. Nước trong dòng sông ngầm lạnh thấu xương, đèn pha rọi vào bốc lên hơi lạnh lẽo. Nghĩ bụng lát nữa có lẽ phải lội nước qua, anh bèn ném tay nải sang một bên, ngồi bệt xuống đất, chuẩn bị cởi giày. Ngay lúc đó, một giọng nói đột ngột vang lên: "Anh Văn Bân, đừng xuống nước!"

Trà Văn Bân gần như theo phản xạ rụt ngay cái chân sắp bước xuống đầm lại. Chẳng phải là giọng cô bé kia sao? Cô ấy ở đây ư? Lần theo hướng phát ra tiếng nói, Trà Văn Bân giơ phắt đèn pha lên. Tiếng nói vọng ra từ một góc đối diện, nhưng ánh đèn quét qua chỉ thấy toàn là đá và đá. Rõ ràng vừa rồi anh nghe thấy rành rành, tiếng gọi "anh Văn Bân" đó không phải cô ấy gọi thì còn ai vào đây?

Trà Văn Bân hướng về phía đó gọi lớn: "Lãnh cô nương, là cô phải không? Hai người đang ở đâu?"

"Em ở đây, anh Văn Bân, anh nghĩ cách qua đây cứu em với! Chú Vương sắp không xong rồi." Giọng nói truyền tới, gần như đã nức nở. Lần này thì anh nghe rõ mồn một. Lần theo hướng đó nhìn lại một lượt, cuối cùng anh cũng phát hiện trên vách đá đối diện có một khe hở, trong khe có một cánh tay cầm chiếc áo trắng đang vẫy vẫy. Trà Văn Bân liếc mắt nhận ra ngay, đó chẳng phải là áo của Lão Vương sao?

Thấy vậy là tốt rồi, cuối cùng cũng tìm được người. Trà Văn Bân vừa xỏ giày vào vừa hét lớn: "Cô đừng vội, cứ ở yên đó, tôi qua ngay đây!" Trà Văn Bân ngó chừng, mình và bên kia cách nhau một cái đầm nước, không lội xuống cũng không được, nếu không thì qua kiểu gì. Nghĩ vậy anh lại cởi giày ra. Vừa định xuống nước thì cô bé bên kia lại hét lên: "Anh Văn Bân, đừng xuống nước, dưới nước có thứ gì đó!"

Có thứ gì đó? Trà Văn Bân rọi đèn pha quét thẳng xuống đầm nước, cảnh tượng trước mắt khiến anh cũng phải hít vào một hơi khí lạnh. Đầm nước này sâu chừng bốn năm mét, nước rất trong, dưới ánh đèn có thể nhìn thấy đáy. Chỉ có điều dưới đáy không phải là cát sỏi thường thấy, mà là từng lớp từng lớp xương trắng, rải kín cả vùng nước rộng chừng nửa sân bóng đá. Trà Văn Bân lia đèn, dưới làn nước dập dềnh, những bộ xương trắng cũng đung đưa theo. Không đếm xuể có bao nhiêu bộ xương, phía xa chỉ thấy một màu trắng lóa, còn ngay dưới chân thì nhìn rõ mồn một: Toàn là xương người!

Ánh đèn quét qua, anh còn phát hiện thêm một thứ nữa. Ngay chính giữa đầm nước có một tảng đá ngầm lớn, rộng chừng năm mét vuông, bên trên đặt một cỗ quan tài đồng thau. Tổng cộng có năm sợi xích sắt khổng lồ từ trên đỉnh hang động buông thẳng xuống, lần lượt nối vào bốn góc và chính giữa quan tài. Nhìn kỹ hơn, phía trên quan tài còn có hai sợi xích nhỏ hơn buộc chặt, hai đầu thả thẳng xuống nước. Trên cỗ quan tài này bám đầy ốc nhỏ, lan sang cả những sợi xích, bò lên tận đỉnh, chi chít dày đặc, trông kinh tởm vô cùng. Chẳng lẽ cô bé bảo mình đừng xuống nước là vì những cỗ quan tài và đống xương cốt này? Làm sao cô ấy phát hiện ra được nhỉ?