Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lưỡng Nghi này là hai nghi nào? Thiên và Địa! Tứ Tượng do Lưỡng Nghi sinh ra chính là bốn cỗ quan tài đồng thau khắc Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ. Tứ Tượng này lại tương ứng với Bát Quái Đồ vốn được xếp bằng xương trắng dưới đáy đầm! Thiết kế này cuối cùng đã giúp anh hiểu ra công dụng của bốn cỗ quan tài đồng thau trong làng!
Nơi này tổng cộng có chín cỗ quan tài đồng thau: trong làng bốn cỗ, trên vách đá đỉnh hang bốn cỗ, ở đây còn đặt một cỗ lớn nhất. Chín cỗ này từ đâu mà ra? Chính là phù hợp với Đạo gia Bát Quái sinh Cửu Cung. Bát Quái diễn sinh bên dưới lại sinh ra chín cỗ quan tài này thành Cửu Cung. Mục đích cuối cùng chỉ có một: Quay về cái ban đầu của ban đầu - Viên Cấp! Mọi thứ ở đây bổ trợ cho nhau, thiếu một thứ cũng không được. Đại trận này do cao nhân nào xây dựng? Nếu không phải Trà Văn Bân phá vỡ Bát Quái xương trắng trước, không biết chừng sẽ xảy ra chuyện kinh thiên động địa gì. Bây giờ còn một trận nữa chưa giải, đó chính là Ngũ Hành!
Bát Quái và Ngũ Hành là căn bản sáng lập của Đạo gia! Trong năm cỗ quan tài bên dưới:
Cỗ quan tài chứa Kim Tơ Nam Mộc tượng trưng cho Mộc. Đồng thời Thanh Long trong Tứ Tượng thuộc phương Đông, phương Đông trong phương vị thuộc Mộc!
Cỗ quan tài phía Tây chứa một "cây trúc" vàng, vàng trong ngũ hành thuộc Kim. Đồng thời Bạch Hổ trong Tứ Tượng thuộc phương Tây, phương Tây trong phương vị cũng thuộc Kim! (Trong bản gốc tác giả viết Huyền Vũ thuộc Tây là nhầm lẫn, Bạch Hổ mới thuộc Tây và hành Kim).
Cỗ quan tài phía Nam chứa đá đánh lửa, cỏ khô và than củi, những thứ này tự nhiên là vật lấy lửa. Chu Tước là tinh hoa của lửa, trong Tứ Tượng thuộc phương Nam, phương Nam trong phương vị thuộc Hỏa!
Cỗ quan tài phía Bắc bên trong là gì tuy chưa thấy, nhưng khắc hình Huyền Vũ. Huyền Vũ trong Tứ Tượng thuộc phương Bắc, là Thủy Thần, phương Bắc trong phương vị cũng thuộc Thủy!
Cỗ quan tài đồng thau màu vàng kim ở giữa được coi là trung tâm của mọi đại trận, tượng trưng cho quyền lực vô thượng. Đất trong quan tài này ngũ hành tự nhiên thuộc Thổ! Thổ trong ngũ hành là sự tồn tại đặc biệt nhất, bởi nó là trạng thái trung gian giữa bốn tượng kia, nên được đặt ở vị trí trung tâm!
Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ là Ngũ Hành; Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ không chỉ là Tứ Tượng mà còn là Nhị Thập Thất Tinh Tú!
…
Đây rốt cuộc là nơi nào? Những thứ ẩn chứa bên trong khiến Trà Văn Bân nhất thời cảm thấy hoang mang. Tuy một phần của đại trận này đã bị phá vỡ, nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Chỉ cần Tứ Tượng vẫn còn, Bát Quái sinh ra là điều tất yếu. Anh lại dời sự chú ý về phía cỗ quan tài đồng thau phía Bắc vẫn chưa được mở. Tiếng kim loại ma sát "kẹt, kẹt, kẹt" ngày càng dồn dập, sợi xích sắt vẫn đang nỗ lực kéo căng. Tảng đá lớn lung lay trên đỉnh vách đá xem chừng không chống đỡ được bao lâu nữa. Nếu cỗ quan tài này mở ra, chuyện gì sẽ xảy ra? Hiện tại đối với câu hỏi này, Trà Văn Bân hoàn toàn mù tịt. Rõ ràng tồn tại những nguy hiểm chưa biết trước, ba nén hương tắt ngấm đã báo hiệu rằng nơi này không chào đón khách lạ. Vậy tại sao không nhân lúc cỗ quan tài chưa mở mà tháo chạy khỏi nơi thị phi này?
Trà Văn Bân quay người lại hét lớn: "Siêu Tử, Trác Hùng huynh đệ, hai người lập tức cõng hai người kia theo tôi chạy ra ngoài, nhanh lên! Thời gian dành cho chúng ta có lẽ không còn nhiều nữa đâu."
Hai người kia nghe vậy thì chạy nhanh hơn thỏ. Ai mà muốn ở lại cái nơi quỷ quái này đối diện với đống quan tài kỳ quặc chứ? Hai người vừa lăn vừa bò cõng Lão Vương và Lãnh Di Nhiên chạy đến bên cạnh Trà Văn Bân.
Siêu Tử hỏi: "Anh Văn Bân? Chúng ta ra đường nào?"
Trà Văn Bân chỉ vào khúc cua phía trước: "Đường nào đến thì đi đường đó về!" Tuy giờ không còn những đống xương cản đường, nhưng mặt đất đầy đá vụn cũng chẳng dễ đi chút nào, nhất là khi hai người còn phải cõng thêm đồng đội đang hôn mê, chỉ sợ sẩy chân kẹt vào khe đá. Có mấy tảng đá lớn còn phải nhảy qua, so với tốc độ lúc vào thì giờ đã chậm hơn rất nhiều.
Trà Văn Bân đi trước mở đường, thỉnh thoảng phải dừng lại đợi họ. Mỗi lần dừng lại anh đều không quên nhìn lên những biến động trên đỉnh vách đá, vừa hối thúc tốc độ di chuyển, vừa dặn dò họ cẩn thận. Nơi này không chỉ đá ngổn ngang mà còn tối đen như mực. Dù có đèn pha chiến thuật nhưng làm sao so được với ánh sáng tự nhiên bên ngoài, luôn tồn tại những điểm mù.
Họ sắp rời khỏi khu vực đầm nước, trước mặt chính là tảng đá khổng lồ rơi xuống lúc nãy. Chỉ cần leo qua tảng đá này, rẽ một cái là đến được đáy giếng cổ. Trà Văn Bân leo lên trước, quay lại kéo Trác Hùng đang cõng Lão Vương. Anh thấy đỉnh vách đá cách đó không xa đã bắt đầu rơi đá vụn liên tục. Trác Hùng cộng thêm Lão Vương béo ục ịch nặng tới ba trăm cân, tảng đá này cao hai mét, dù Trác Hùng thân thủ tốt nhưng lúc này không có chỗ mượn lực, thử mấy lần đều không lên được. Siêu Tử nghe tiếng đá lăn phía sau ngày càng lớn, biết tình hình không ổn, bị kẹt lại giữa đường thế này thì chỉ biết trố mắt nhìn.