Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chương 3: Kẻ Điên (3)

Lại còn được chia cả ruộng đất sao?

Mọi người nghe vậy thì mừng rỡ vô cùng, cái cảm giác ớn lạnh trong lòng cũng vơi đi quá nửa.

Riêng việc phải nộp tới năm thành thuế, họ trực tiếp lựa chọn phớt lờ đi luôn.

Giờ đây ai nấy đều sắp chết đói cả rồi, còn ai hơi đâu mà bận tâm đến năm thành thuế chứ. Hơn nữa ở cái thời buổi loạn lạc này, mức thuế năm thành thực sự chẳng tính là cao.

“Tiếp theo, có hai việc cần tuyên bố.”

“Thứ nhất, gia chủ rủ lòng thương xót, cho phép các ngươi được vay lương thực. Mỗi hộ tối đa được ba đấu gạo lứt, lại còn có thể mượn cả hạt giống khoai tây. Thế nhưng sau vụ thu hoạch năm sau, các ngươi phải nộp thêm năm thành xem như tiền lãi. Ai muốn vay thì lần lượt tới đây đăng ký.”

Viên quan quân tiếp tục cao giọng tuyên bố.

Đám đông lập tức rộ lên một hồi xôn xao, ai nấy đều lộ rõ vẻ kích động tột cùng.

Thật chẳng ngờ, bọn họ lại còn được cho vay cả lương thực lẫn hạt giống.

Một đấu tầm mười hai cân rưỡi, ba đấu tính ra là hơn ba mươi bảy cân. Nếu chịu khó hái thêm rau dại, quả rừng hay hạt cỏ... thì cả nhà gắng gượng qua vài tháng chắc chắn không thành vấn đề.

Mà hiện tại đang là mùng tám tháng chín, đúng lúc vào mùa gieo trồng khoai tây, hơn nữa giống này thời gian sinh trưởng rất ngắn, thường chỉ hơn hai tháng là đã có thể dỡ củ. Bây giờ gieo xuống thì đến tháng mười một là có thể thu hoạch rồi.

Chỉ cần cố chống chọi được đến lúc đó, bọn họ chắc chắn có thể sống sót.

“Nhà ta đăng ký.”

“Nhà ta cũng đăng ký.”

Mỗi hộ phái ra một người đại diện, lần lượt tiến lên đăng ký xong xuôi.

“Lát nữa sẽ có lương thực và hạt giống chở tới, giờ ta tuyên bố chuyện thứ hai.”

“Lưu gia cần thêm quân lính để bảo vệ bờ cõi, thế nên lần này muốn tuyển chọn một nhóm trai tráng trẻ tuổi để huấn luyện. Ai từ mười bốn đến hai mươi tuổi đều có thể tham gia, không chỉ được bao ăn bao ở miễn phí, mà còn được truyền thụ võ nghệ, mỗi tháng lại có thêm ba trăm văn tiền tiêu vặt.”

Viên quan quân tiếp tục cao giọng.

Lời này vừa thốt ra đã khiến mắt của không ít người sáng rực lên.

Được ăn cơm không mất tiền, mỗi tháng lại còn có ba trăm văn bỏ túi.

Giữa thời buổi loạn lạc, giá lương thực cứ tăng vọt theo từng năm, hiện giờ giá hoa màu đã rơi vào khoảng hai văn một cân, ba trăm văn là đủ để mua được một trăm năm mươi cân rồi. 

Nếu ăn uống tằn tiện một chút, số lương thực đó đủ cho cả nhà ba miệng ăn cầm cự trong hai tháng trời.

Nhưng quan trọng nhất vẫn chính là cơ hội được học võ.

Ở thế giới này võ nghệ là trên hết, thời buổi loạn lạc lại càng trọng võ khinh văn. Một khi luyện võ thành công là có thể một bước lên mây, trở thành kẻ bề trên, hỏi ai mà không động lòng cho được?

Tuy rằng tòng quân rất hiểm nguy, nhưng dù sao vẫn còn tốt hơn là phải chết đói.

Liên tiếp những tin tức tốt lành đã khiến nỗi bất an mà người đàn bà điên lúc nãy gieo rắc tan biến sạch sành sanh.

Lập tức có không ít trai tráng đủ điều kiện hăng hái tiến lên báo danh.

“Cha, mẹ, con muốn báo danh.” Lục Ngôn nói.

Nửa tháng qua, cộng thêm ký ức từ kiếp trước, Lục Ngôn hiểu rất rõ rằng đã làm kẻ thấp cổ bé họng thì ngay cả một chút khả năng tự vệ hay chống chọi với tai ương cũng không có. 

Sinh mệnh nằm trong tay kẻ mạnh, chỉ cần xảy ra chút biến cố là mất mạng như chơi.

Được sống cuộc đời thứ hai, hắn không muốn lặp lại những ngày tháng như vậy. 

Lục Ngôn muốn học võ, muốn trở thành kẻ mạnh để có đủ năng lực bảo vệ bản thân cùng gia đình, chứ không phải làm miếng thịt trên thớt để người ta tùy ý lột da xẻ thịt.

Thế nhưng, muốn học được võ công nói thì dễ hơn làm. Trừ phi có thiên tư đặc biệt được người ta nhìn trúng, bằng không muốn chạm vào võ học đều phải tốn một khoản tiền lớn để tìm đến các võ quán bái sư.

Nhưng hắn lấy đâu ra tiền? Cứ dựa vào việc làm ruộng thì cả đời cũng chẳng gom đủ học phí luyện võ.

Cơ hội này, hắn không muốn bỏ lỡ.

Hắn không hỏi ý kiến Lục Thanh Sơn cùng Vương Thúy mà trực tiếp đi về phía viên quan quân. 

Lục Ngôn biết rõ trong lòng Lục Thanh Sơn cùng Vương Thúy chắc chắn không muốn để hắn tòng quân.

Lục Thanh Sơn cùng Vương Thúy muốn kéo Lục Ngôn lại nhưng đã muộn, chỉ có thể đứng đó lo lắng suông.

“Thân hình ngươi gầy yếu quá, căn cơ lại bạc nhược, không đủ điều kiện, lui xuống đi.”

Viên quan quân chỉ liếc nhìn Lục Ngôn một cái rồi trực tiếp cự tuyệt.

Lục Ngôn bất đắc dĩ đành phải lui ra, lúc này Lục Thanh Sơn cùng Vương Thúy mới thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng, có tất cả mười hai người đủ điều kiện được ghi tên vào danh sách, lát nữa sẽ cùng quan quân rời đi.

Một canh giờ sau, mấy xe lương thực cùng hạt giống được chở tới, mọi người nô nức kéo đến lĩnh phần của mình.

Sau đó, mỗi hộ được phát một tấm thẻ gỗ có đánh số phòng. Cửa mỗi ngôi nhà trong thôn cũng đều treo số tương ứng, cứ thế mà tìm chỗ vào ở.

Lục Thanh Sơn nhận được thẻ số 36.

Cả nhà mang theo lương thực cùng hạt giống, tìm đến đúng căn nhà số 36.

Ngôi nhà nằm tận rìa thôn, diện tích chẳng đáng bao nhiêu, vách trát đất sét, mái lợp cỏ tranh. Nhà chia làm ba gian, một gian khách nhỏ cùng cái bếp con con.

Trước cửa còn bày sẵn cuốc rỉ, đòn gánh, đôi sọt... cùng đủ loại nông cụ khác, chỉ có điều, chủ nhân cũ của ngôi nhà này thì đã sớm chẳng còn ở đây nữa.

Lục Thanh Sơn cùng Vương Thúy lập tức xắn tay vào quét dọn, Lục Ngôn muốn phụ giúp một tay nhưng lại bị hai người gạt đi. Cha mẹ bảo Lục Ngôn bệnh nặng mới khỏi, cứ lo mà nghỉ ngơi cho khỏe đi đã.

Quét dọn xong xuôi thì trời đã sập tối, Vương Thúy lấy ra một ít gạo lứt, nấu một nồi cháo đặc.

Một nhà ba người quây quần bên cái bàn gỗ, ăn uống một cách ngon lành.

Gạo lứt bên trong còn lẫn cả cám, hương vị vốn rất tệ, nếu là ở kiếp trước thì Lục Ngôn khó mà nuốt trôi, nhưng hiện tại hắn lại thấy nó thơm ngọt vô cùng.

Một bát cháo gạo lứt nóng hổi xuống bụng, cả người hắn ấm áp hẳn lên.

Trong mắt cha mẹ cũng chẳng còn vẻ hoang mang, tuyệt vọng như lúc còn trên đường lưu vong nữa, thay vào đó là niềm hy vọng, là sự mong chờ vào những ngày tháng sắp tới.

Có nhà để ở, có ruộng để cày, lại có cả lương thực cùng hạt giống, bấy nhiêu đó chính là hy vọng.

“Ngôn Nhi, con nghỉ ngơi sớm một chút đi. Sáng mai cha sẽ vào núi săn bắn, kiếm con thỏ hoang về tẩm bổ cho con.” Lục Thanh Sơn bảo.

Đêm về, ánh trăng phủ đầy mái nhà tranh, Lục Ngôn nằm trên giường gỗ, tâm trí rối bời khó lòng chợp mắt.

Lúc thì hắn nghĩ đến cảnh xác chết đói đầy đồng trên đường lưu vong, lúc lại nhớ đến sức mạnh đáng sợ từ cú đâm thương của viên kỵ sĩ kia, rồi lại nghĩ đến người đàn bà điên ban ngày cứ khàn giọng gào thét...

Chẳng hiểu sao, trong lòng hắn luôn có một cảm giác bất an, nó cứ cuộn trào rồi đặc quánh lại như bóng tối đêm khuya vậy.

“Thế giới này rẫy đầy nguy hiểm, ta cần phải có sức mạnh để tự bảo vệ mình mới được. Rốt cuộc quyển sách trong đầu ta là cái gì? Sao mãi mà vẫn không thấy động tĩnh gì thế này?”

Là người xuyên không, Lục Ngôn không phải là không có điểm gì khác thường. 

Ngay ngày đầu tiên tới đây, hắn đã phát hiện trong đầu mình có một quyển sách, chỉ cần tập trung ý nghĩ là nó sẽ hiện ra. Thế nhưng Lục Ngôn đã thử đủ mọi cách mà vẫn chẳng thấy nó có công dụng gì đặc biệt cả.

Thử đi thử lại vẫn không có kết quả, Lục Ngôn đành phải từ bỏ ý định.

Sau một hồi suy nghĩ vẩn vơ đến tâm phiền ý loạn, cơn buồn ngủ cuối cùng cũng kéo tới. Trong lúc mơ màng, Lục Ngôn dần chìm vào giấc ngủ.

Bỗng nhiên, một tiếng thét thê lương xé toạc bầu không khí yên tĩnh của thôn nhỏ giữa đêm khuya. 

Lục Ngôn giật mình, bật người ngồi phắt dậy ở trên giường.