Đi Săn Tiên Ma

Chương 4. Đoạt Lương Thực (1).

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chương 4: Đoạt Lương Thực (1).

Tiếng la hét xé lòng giữa đêm khuya thanh vắng nghe nổi gai ốc vô cùng. Lục Ngôn không khỏi nhớ lại những lời người đàn bà điên nói ban ngày, bất giác rùng mình một cái.

Lúc này, tiếng gào thét lại vang lên, sau vài tiếng liên tiếp thì rơi vào im lặng như tờ.

“Hình như là giọng của người đàn bà điên kia, lại nổi cơn rồi sao?”

Lục Ngôn trầm tư suy nghĩ.

Hắn siết chặt thêm lớp áo, đẩy cửa bước ra phòng khách thì thấy Lục Thanh Sơn và Vương Thúy cũng đã túc trực ở đó từ bao giờ.

Lục Thanh Sơn trông còn vững chãi, còn Vương Thúy thì vẻ mặt không giấu nổi sự lo âu.

Ba người không ai nói với ai câu nào, cứ thế đứng đợi một hồi, nhưng tuyệt nhiên không còn nghe thấy tiếng hét nào nữa.

“Chắc là bà ta lại phát điên thôi, không có việc gì đâu. Ngôn Nhi, con vào ngủ tiếp đi, có chuyện gì cứ gọi cha mẹ.”

Lục Thanh Sơn lên tiếng trấn an.

“Cha, mẹ, hai người cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ.”

Lục Ngôn vâng lời trở về phòng, đóng chặt cửa rồi nằm xuống nhưng vẫn mặc nguyên quần áo, sẵn sàng tư thế để nếu có bất trắc gì xảy ra còn kịp thời ứng phó.

Thế nhưng lần này hắn càng khó đi vào giấc ngủ hơn. Những lời lảm nhảm của người đàn bà kia cứ văng vẳng bên tai không dứt, mãi đến lúc mệt lả không chịu nổi nữa, hắn mới lịm đi.

Một đêm trôi qua không có biến cố gì thêm.

Sáng sớm hôm sau, Lục Thanh Sơn đã vào núi Ngọa Ngưu đi săn. 

Vương Thúy cũng vác cuốc xuống ruộng dọn đất để chuẩn bị trồng khoai, bà dặn Lục Ngôn cứ ở nhà nghỉ ngơi cho lại sức.

Lục Ngôn húp xong bát cháo loãng rồi thong thả dạo quanh thôn, tình cờ thấy mấy ông lão trong xóm đang tụ tập hóng chuyện.

“Thưa các đại thúc, mọi người có biết nhà người phụ nữ tối hôm qua phát điên ở đâu không ạ?” Lục Ngôn tiến lại gần lân la hỏi chuyện.

“Cháu tìm mụ Ngưu hả? Khỏi tìm đi, ta ở ngay sát vách nhà mụ đây này. Đêm qua mụ ta lại lên cơn rồi chạy biệt tích ra khỏi thôn, người nhà mụ đuổi theo tới tận giờ vẫn chưa thấy mặt mũi ai về.” Một lão hán chép miệng nói.

“Cả nhà đều chạy đi hết sao? Không có lấy một người ở lại ạ?”

“Không có!” Lão hán khẳng định chắc nịch.

“Kỳ lạ thật!” Lục Ngôn thầm nhủ.

Thông thường mà nói, dù có phải đuổi theo người điên thì cũng nên để lại một người trông nhà mới phải, sao lại kéo nhau đi sạch cả đêm không về như thế?

Chốn hoang vu này về đêm chẳng hề an toàn, độc trùng dã thú lảng vảng khắp nơi. Trên đường lưu vong, hắn đã tận mắt chứng kiến không ít người bị thú dữ vồ mất, ngay cả bản thân hắn cũng từng suýt bỏ mạng dưới nanh vuốt của một con mãnh thú.

Dù có đuổi kịp hay không thì cũng phải sớm quay về thôn mới đúng, sao lại bặt vô âm tín suốt đêm?

Chẳng lẽ cả nhà đuổi theo ra ngoài rồi đều bị dã thú cắn chết hết? Hay là vì nguyên nhân nào khác?

Môn phiệt Lưu thị.

Lục Ngôn giật mình.

Hôm qua bà ta vừa gào thét trước mặt bàn dân thiên hạ, hôm nay cả nhà đã biến mất không dấu vết, chuyện này trùng hợp đến mức đáng sợ.

Nếu thực sự là do Lưu thị nhúng tay, tại sao họ phải làm vậy?

Vì những lời điên khùng của mụ Ngưu hôm qua sao? 

Chẳng lẽ chỉ vì mấy câu lảm nhảm của một người điên mà chúng phải ra tay tuyệt diệt cả nhà họ sao?

Trái lại, nếu đúng là Lưu thị làm, điều đó chứng minh những lời mụ Ngưu nói hoàn toàn là sự thật.

Nghĩ đến đây, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lục Ngôn.

Những người từng ở trong các ngôi nhà trống này đều đã chết, nhưng không phải chết vì ôn dịch, mà là bị lệ quỷ đòi mạng.

Chuyện lệ quỷ đòi mạng nếu là trước kia thì Lục Ngôn chẳng bao giờ tin, nhưng đến cả việc xuyên không vô lý thế này còn xảy ra được, thì có gì là không thể?

Huống chi thế giới này có cả võ đạo, một loại sức mạnh phi thường, thì việc xuất hiện những thứ quái đản khác cũng là điều dễ hiểu.

“Đại thúc ơi, mụ Ngưu đó trước giờ vẫn điên khùng như thế, hay mới bị gần đây thôi ạ?” Lục Ngôn hít sâu một hơi để bình tĩnh lại rồi hỏi tiếp.

Mấy người đàn ông trong thôn thoáng lộ vẻ gượng gạo, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình thường để che giấu đi.

“Trước đây mụ có điên khùng gì đâu, hiền lành lắm. Khổ nỗi trận ôn dịch vừa rồi cướp mất cả hai đứa con, từ đó mụ mới quẫn trí rồi sinh ra nói nhảm. Thằng bé này, cháu đừng bận tâm làm gì cho mệt người.” Vẫn là lão hán kia lên tiếng.

“Đại thúc, ở đây trước kia thực sự có ôn dịch thật ạ?” Lục Ngôn đột ngột xoáy sâu vào vấn đề.

“Thì dĩ nhiên là thật chứ còn gì nữa, bao nhiêu người quen biết trong thôn đều lần lượt ra đi cả đấy thôi.” Lão hán thở dài một tiếng não nề.

Lục Ngôn lại lân la hỏi thêm vài câu nhưng cũng chẳng thu hoạch được gì hơn.

Dù vậy, linh tính luôn mách bảo hắn có gì đó rất không ổn, chỉ là thông tin nắm giữ quá ít nên chưa thể xâu chuỗi mọi chuyện lại với nhau.

“Tới đâu hay tới đó vậy, cứ đi bước nào tính bước ấy, sau này phải dè chừng hơn mới được.” Lục Ngôn thầm suy tính.

Còn việc dọn khỏi thôn Kháo Sơn lúc này xem ra là chuyện không tưởng.

Cả nhà hắn đều đã đăng ký vào sổ đinh, chính thức là dân của thôn Kháo Sơn. 

Hơn nữa, các thôn xóm lân cận chắc chắn cũng đều đã chật kín người, họ dù có muốn chuyển đi nơi khác cũng sẽ bị người ta từ chối thẳng thừng mà thôi.

Còn về chuyện vào thành Trường Phong thì lại càng xa vời. 

Giá nhà đất trong thành đối với một gia đình chạy nạn như bọn họ chẳng khác nào một con số trên trời.

Sau đó, Lục Ngôn lại lượn quanh thôn một vòng, quan sát thật kỹ lưỡng nhưng vẫn không phát hiện thêm điều gì bất thường.

Mãi đến chạng vạng tối, Lục Thanh Sơn mới từ trong núi trở về, mang theo một giỏ quả dại cùng sáu bảy củ khoai rừng.

Lục Ngôn thử ước lượng, mỗi củ khoai này cũng phải nặng hơn nửa cân chứ chẳng chơi.

Loại khoai rừng này vốn mọc rất nhiều, ở quê cũ của nguyên chủ cũng có, nhưng từ khi thiên tai ập xuống thì đến cả rễ cỏ người ta cũng đào sạch, lấy đâu ra khoai mà ăn.

May mắn là vùng quanh thành Trường Phong chưa bị nạn đói càn quét, dân bản địa vẫn còn lương thực dư dả nên ít khi vào rừng kiếm cái ăn.