Đi Săn Tiên Ma

Chương 5. Đoạt Lương Thực (2).

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chương 5: Đoạt Lương Thực (2).

Nhờ vậy mà nơi này vẫn xem như sản vật phong phú, từ rau cỏ, quả dại cho đến khoai rừng đều chẳng khó tìm.

“Bà nó nhìn xem này!”

Lục Thanh Sơn mở bó củi khô ra, bên trong giấu một con gà rừng. Con gà béo mầm, chắc cũng phải được cân rưỡi.

“Ông nó giỏi quá, săn được cả gà rừng cơ đấy. Hôm nay phải nấu cho Ngôn Nhi tẩm bổ một bữa mới được.”

Vương Thúy mừng rỡ ra mặt, còn cái bụng của Lục Ngôn thì cũng chẳng chút tiền đồ mà réo lên ùng ục.

“Bà nó đem gà đi làm sạch đi, nhớ cẩn thận đừng để ai thấy. Ta đi chặt ít cành cây mục về đây.”

Lục Thanh Sơn dặn dò xong xuôi liền xách dao đi ngay.

Một lát sau, ông vác về một bó cành lá xanh mướt, đem rải kín xung quanh bếp. Đây vốn là một loại cây lạ, tỏa ra mùi hăng nồng rất đặc trưng, dùng để át mùi thịt hầm cực kỳ hiệu quả.

Trong thôn giờ người ta còn chẳng đủ gạo lứt mà ăn, nếu để họ biết nhà mình có gà rừng thì thế nào cũng nảy sinh đố kỵ, không khéo còn xảy ra chuyện trộm cắp, cứ cẩn thận vẫn hơn.

Đợi đến khi trời tối hẳn, Vương Thúy mới đem nửa con gà hầm chung với khoai rừng. Mùi thơm nồng đậm bốc lên khiến Lục Ngôn không kìm được mà nuốt nước miếng ừng ực.

“Ngôn Nhi, con ăn nhiều vào. Ông nó cũng ăn đi để mai còn lấy sức vào núi.”

Cơm chín, Vương Thúy múc cho Lục Ngôn và Lục Thanh Sơn mỗi người một bát đầy thịt gà, còn phần mình bà chỉ múc một bát nhỏ, chủ yếu là khoai rừng độn vào.

“Mẹ, cái đùi gà này mẹ ăn đi, nhiều quá con ăn không hết đâu.” Lục Ngôn định gắp đùi gà sang bát của Vương Thúy.

Hắn biết ban ngày bà làm lụng ngoài đồng vất vả lắm, cả nhà chỉ có hắn là chưa đỡ đần được việc gì. Chẳng qua vì hắn mới ốm dậy, người còn yếu nên chưa thể phụ giúp được bao nhiêu.

“Con vừa khỏi bệnh, cần phải ăn để lấy lại sức. Mẹ ăn thế này là đủ rồi.” Vương Thúy đẩy chiếc đùi gà trở lại.

“Ngôn Nhi cứ ăn đi con. Cha ở trong núi cũng ăn lót dạ quả dại rồi, không đói đâu. Để cha chia bớt thịt cho mẹ con là được.”

Lục Thanh Sơn cũng gắp mấy miếng thịt gà từ bát mình sang bát của vợ. Lục Ngôn không lay chuyển được cha mẹ, chỉ đành cắm cúi ăn thật ngon lành.

Hắn thầm suy nghĩ phải mau chóng khỏe lại để gánh vác việc nhà cùng cha mẹ. 

Đây là bữa cơm ngon nhất mà Lục Ngôn từng được ăn kể từ khi đặt chân đến thế giới này.

Đêm đó, thôn làng rất yên tĩnh, không xảy ra chuyện gì lạ.

Sáng hôm sau, Lục Thanh Sơn tiếp tục vào núi săn bắn, hái quả dại, còn Vương Thúy vẫn ra đồng làm đất.

Gia đình mụ Ngưu vẫn bặt vô âm tín, cứ như thể đã bốc hơi khỏi thế gian vậy.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt một cái đã mười ngày trôi qua.

Mười ngày này thôn Kháo Sơn rất bình lặng, không có biến cố gì đặc biệt. 

Sự bất an trong lòng Lục Ngôn cũng theo đó mà vơi bớt phần nào.

Lục Thanh Sơn không phải ngày nào cũng săn được đồ tốt, nhưng cứ cách hai ba hôm lại mang về được một con thú nhỏ, khi thì gà rừng, lúc lại thỏ hoang...

Nhờ có thịt cá bồi bổ, sức khỏe của Lục Ngôn hồi phục trông thấy. 

Sau mười ngày, hắn đã hoàn toàn khỏe mạnh, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Lúc này, Lục Ngôn bắt đầu nảy ra ý định muốn theo cha học nghề săn bắn.

Ở cái thế giới này, muốn sống sót thì không thể không có một cái nghề lận lưng. 

Chưa luyện võ được thì học đi săn cũng là một lựa chọn không tồi.

Đi săn không chỉ là kiếm cái ăn mà còn bao hàm cả thuật bắn tên, cốt yếu là để tự bảo vệ mình những lúc ngặt nghèo. 

Trên đường lưu vong, đã không ít lần Lục Thanh Sơn dựa vào cây cung săn mà răn đe được những kẻ có ý đồ xấu xa.

Sáng hôm đó vừa ăn cơm xong, Lục Ngôn định mở lời thì bỗng nghe thấy tiếng khóc than vang lên từ phía không xa.

“Hình như là tiếng của Hải tỷ.”

“Có chuyện gì thế nhỉ?”

“Ra xem thử xem.”

Lục Thanh Sơn vớ lấy cây cung săn rồi đẩy cửa bước ra, Lục Ngôn cùng Vương Thúy cũng vội vàng theo chân.

Nhà Hải tỷ nằm ngay sát vách, chỉ cách chừng mười mét. 

Vừa đến trước cổng, họ đã thấy mấy gã đại hán từ trong nhà Hải tỷ bước ra, tay xách nách mang mấy cái bao tải lặc lè, nhìn qua là biết bên trong đựng đầy lương thực.

“Làm ơn làm phước để lại cho mẹ con ta con đường sống với, các người lấy sạch thế này thì nhà ta biết trông cậy vào đâu đây?”

Người phụ nữ ấy gào khóc thảm thiết, chạy đuổi theo nài nỉ.

“Cút! Còn kêu nữa là ta đánh gãy chân!”

Một gã đại hán vung tay tát thẳng vào mặt Hải tỷ, khiến cô lảo đảo ngã nhào xuống đất, nửa bên mặt sưng vù lên tức thì.

“Mẹ ơi, mẹ có sao không? Hu hu...”

Một đứa bé gái chừng bảy tám tuổi, người ngợm gầy gò, nhỏ thó chạy ra ôm chặt lấy cánh tay mẹ mà khóc nấc lên trong bất lực.

“Lại là bọn chúng!”

Lục Ngôn nghiến răng căm phẫn.

Mấy tên này hắn chẳng lạ lẫm gì, chúng vốn là lũ vô lại, cường đạo khét tiếng tàn ác ngay từ lúc còn trên đường chạy nạn.

Ba tên này lần lượt là Ngô Triều Phong, Lý Thạch và Lý Mộc.

Nghe đâu cả ba từng làm môn đồ trong võ quán vài năm, tuy chẳng học hành đến nơi đến chốn nhưng sức vóc cũng hơn hẳn người thường.

Đặc biệt là tên cầm đầu Ngô Triều Phong, hắn khỏe như trâu mộng, quyền pháp lại sắc bén, hạng ba bốn gã lực điền cũng khó lòng áp sát được hắn.

Suốt dọc đường lưu vong, bọn chúng vốn tính ham ăn biếng làm, chẳng bao giờ chịu tự thân vận động tìm cái ăn. 

Hễ thấy ai kiếm được miếng gì là chúng lại ra tay cướp bóc, trắng trợn cướp đoạt của người khác.

Không ít kẻ đã bị chúng cướp sạch lương thực để rồi phải uất ức chết đói dọc đường.

Bọn chúng cũng từng nhăm nhe định cướp đồ của nhà Lục Ngôn, nhưng cuối cùng bị Lục Thanh Sơn giương cung đe dọa nên mới hậm hực rút lui.

Hiện giờ, rõ ràng là chỗ lương thực được phát đã bị bọn chúng ngốn sạch nhẵn, nên lại bắt đầu giở thói cũ, nhắm vào miếng cơm manh áo của những kẻ khốn cùng khác.

Ngô Triều Phong cũng đã nhìn thấy ba người nhà Lục Ngôn.

Hắn vươn đầu lưỡi liếm môi, trong mắt lóe lên tia ác ý đậm đặc, rồi nghênh ngang sải bước tiến về phía họ.

“Ngôn Nhi, lùi lại phía sau!”

Lục Thanh Sơn dang tay che chắn cho con trai, một tay nắm chặt cây cung săn, tư thế sẵn sàng đón địch.