Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chương 6: Đạo Thư (1).
Ngô Triều Phong dừng bước cách đó mười bước chân, ha ha cười nói: “Lục Thanh Sơn, đừng có căng thẳng thế, ta chỉ tiện đường đi ngang qua thôi.”
Dứt lời, hắn nghênh ngang dẫn theo Lý Thạch và Lý Mộc rời đi.
“Mẹ con nhà Hải tỷ khốn khổ quá.”
Vương Thúy khẽ thở dài một tiếng.
Chút lương thực mượn tạm bị cướp mất, từ giờ họ chỉ biết trông chờ vào rau dại quả rừng để cầm hơi.
Chờ đến khi mùa đông tràn về, cây cỏ héo úa chết khô, lúc đó muốn tìm cái ăn lại càng khó khăn hơn gấp bội.
Trượng phu của Hải tỷ là Ngô Hải vốn đang đi làm thuê ở ngoài, nhưng dù ông ta có ở nhà đi chăng nữa, e rằng cũng chẳng ngăn nổi đám người hung tợn của Ngô Triều Phong.
Nhìn hai mẹ con Hải tỷ đang ôm nhau khóc thút thít, Lục Ngôn thầm thở dài.
Hắn chỉ có thể đứng đó đồng tình, chứ bảo lấy lương thực ra giúp đỡ là chuyện không thể, bởi chính nhà hắn cũng đang bữa đói bữa no.
Cái thế đạo chết tiệt này.
“Mấy ngày tới, ta sẽ không vào rừng săn bắn nữa.” Lục Thanh Sơn trầm giọng nói.
Nhà ông vốn đã có xích mích với đám Ngô Triều Phong, nếu ông vào núi, trong nhà không có người đủ sức răn đe, lỡ bọn chúng kéo đến cướp lương thì hai mẹ con Vương Thúy và Lục Ngôn sao mà cản nổi.
“Cha, con muốn theo cha học săn bắn.” Lục Ngôn bất chợt lên tiếng.
“Được, mấy ngày này cha sẽ ở nhà chỉ dạy cho con.”
Lục Thanh Sơn hơi trầm ngâm rồi gật đầu đồng ý ngay khiến Lục Ngôn không khỏi ngạc nhiên.
Trong trí nhớ của nguyên chủ, trước đây Lục Thanh Sơn chưa từng dạy hắn săn bắn, chỉ một mực muốn hắn đọc sách để sau này thi lấy công danh.
Nhưng ngẫm lại cũng phải, thế đạo ngày càng loạn lạc, địa vị của kẻ sĩ ngày một thấp kém, chẳng còn đất dụng võ.
Trải qua hơn một tháng lưu vong khổ cực, việc Lục Thanh Sơn thay đổi ý định cũng là lẽ thường tình.
“Săn bắn gồm có tài bắn cung, đặt bẫy và truy dấu vết, trong đó quan trọng nhất vẫn là cung thuật. Thế nên cha sẽ dạy con bắn cung trước. Con cứ đợi đó, để cha đi làm cho con một cây cung.”
Lục Thanh Sơn là một thợ săn lão luyện hơn mười năm, việc chế tạo một cây cung săn bình thường chẳng có gì khó khăn. Ông lấy gỗ sồi làm cánh cung, dùng vỏ mây cứng dai kéo tơ ngâm tẩm làm dây, mũi tên thì vót trực tiếp từ tre trúc.
Đến sáng ngày hôm sau, một cây cung săn mới tinh đã hoàn thành.
“Ngôn Nhi, đi theo cha.”
Lục Thanh Sơn dẫn Lục Ngôn đến một rừng trúc nhỏ cách thôn không xa.
Trên một thân trúc đã treo sẵn tấm bia làm bằng gỗ tròn.
Giữa tấm bia được tước bằng phẳng là một điểm đen tô bằng than củi, xung quanh vẽ chín vòng tròn lớn nhỏ khác nhau, đánh dấu từ một đến chín.
“Bắn cung, trước tiên thân thủ phải vững, vai và tay phải giữ cho bằng...”
Lục Thanh Sơn bắt đầu giảng giải các yếu điểm của cung thuật, Lục Ngôn nghiêm túc lắng nghe không sót chữ nào.
“Nhìn cho kỹ đây.”
Nói đoạn, Lục Thanh Sơn đứng cách tấm bia mười trượng, giương cung cài tên.
Chỉ nghe một tiếng vèo, mũi tên tựa tia chớp xé gió bay ra, cắm phập ngay giữa hồng tâm.
“Ngôn Nhi, con thử xem.”
“Vâng!”
Lục Ngôn cầm lấy cây cung mới, rút một mũi tên trúc đứng vào vị trí cũ.
Trong đầu hắn nỗ lực hồi tưởng lại những lời cha vừa dạy, sau đó kéo cung, buông tên.
Vèo một tiếng, mũi tên bay lệch khỏi tấm bia cả vài thước.
Lục Ngôn đỏ bừng mặt vì lúng túng, nhưng ngay sau đó lại khẽ ồ lên một tiếng, lộ rõ vẻ kinh ngạc. Bởi ngay khoảnh khắc mũi tên rời dây, cuốn sách trong đầu hắn đột nhiên hiện ra, tỏa ra một tia sáng nhàn nhạt.
Đây là chuyện chưa từng xảy ra. Hắn cố gắng tập trung tinh thần để giao tiếp với cuốn sách nhưng nó lại không hề có phản ứng gì thêm.
“Chẳng lẽ chuyện này có liên quan đến việc bắn tên?” Lục Ngôn thầm suy đoán.
Thấy con trai đứng ngẩn ngơ, Lục Thanh Sơn lại tưởng hắn vì bắn trượt mà nản lòng, liền lên tiếng an ủi: “Ngôn Nhi, lần đầu bắn tên mà bị lệch cũng là chuyện thường. Năm đó khi cha mới học còn kém hơn con nhiều. Cứ luyện tập nhiều là sẽ ổn thôi. Có điều, động tác vừa rồi của con còn vài chỗ chưa đúng...”
Lục Thanh Sơn tỉ mỉ sửa lại tư thế cho Lục Ngôn. Hắn lại tiếp tục giương cung cài tên, bắn ra mũi thứ hai.
Lúc này đây, hắn chú ý thấy mỗi khi mình bắn tên, cuốn sách trong đầu quả nhiên lại hiện ra, khẽ lóe sáng một chút.
Quả nhiên là vì bắn tên, không phải ảo giác.
Lục Ngôn hăng hái hẳn lên, không ngừng luyện tập. Đương nhiên, đại bộ phận tên trúc đều bay lệch khỏi bia, nhưng thi thoảng vận khí tốt cũng có mũi trúng đích.
Mỗi khi tên rời dây, cuốn sách cổ ấy lại lấp lánh như đang hưởng ứng.
Cứ thế luyện tập đến tận giữa trưa, đến khi hai cánh tay đau nhức rã rời, hắn mới dừng lại về nhà ăn cơm.
Cơm nước xong xuôi, chỉ nghỉ ngơi một chút, Lục Ngôn lại lao ngay ra rừng trúc.
Ngày thứ hai.
“Ngôn Nhi, học bắn cung thì dễ nhưng để thành thục thì khó, những kiến thức cơ bản con đã nắm chắc cả rồi, cốt yếu sau này vẫn là ở chỗ khổ luyện. Cứ kiên trì rồi cũng đến ngày tinh thông, đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa. Hôm nay cha không kèm con nữa, con cứ tự mình rèn luyện là được.”
Lục Thanh Sơn dặn dò xong liền để mặc hắn tự xoay xở.
Cánh rừng trúc này nằm ngay sát bìa thôn, cũng chẳng lo Lục Ngôn gặp phải nguy hiểm gì.
“Vâng, thưa cha!”
Lục Ngôn phấn khích cầm cung trúc, chạy vội vào rừng trúc tiếp tục rèn luyện.
Vèo! Vèo! Vèo!
Hết lần này đến lần khác, hắn miệt mài luyện tập đến quên cả thời gian.
Khi mặt trời đã lên tới đỉnh đầu.
Phập!
Mũi tên găm thẳng vào bia, vững chãi nằm ngay vòng số chín.
“Ba mũi liên tiếp trúng bia rồi!”
Lục Ngôn lộ rõ vẻ tươi cười, công sức bỏ ra rốt cuộc cũng gặt hái được chút thành quả.
Đúng lúc này, cuốn sách trong đầu bỗng xảy ra biến hóa cực lớn.
Nó tỏa ra luồng hào quang chói mắt, sinh ra một lực hút mãnh liệt lôi kéo ý thức của Lục Ngôn vào trong.
Lục Ngôn cảm thấy trước mắt tối sầm lại, tâm trí chìm dần vào hư vô.
Ngay sau đó, hắn thấy mình đang đứng giữa một vùng không gian mênh mông vô định.
Phía trước, một cuốn sách cổ xưa đang lơ lửng giữa không trung, tỏa ra vầng hào quang bắt mắt.
“Đây là trong đầu mình sao? Hay là không gian ý thức?” Lục Ngôn thầm đoán.
Hóa ra thứ tiến vào đây không phải thân thể, mà chỉ là thần thức của hắn.
Ngay lập tức, sự chú ý của Lục Ngôn bị cuốn sách kia thu hút hoàn toàn.
Cuốn sách trông rất cũ kỹ, chất liệu chẳng phải kim loại cũng chẳng phải ngọc thạch, bên trên có những đường nét uốn lượn như văn tự cổ không ngừng biến ảo.
Thứ ánh sáng rực rỡ kia chính là phát ra từ những dòng cổ tự này.
Dần dần, hào quang dịu xuống, trên bìa sách hiện lên hai chữ cổ phác.
Đạo Thư.