Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lão lập tức cất giọng: "Có phải không cách nào nhập môn được? Khổ nỗi, Huyền Không à, từ trước đến nay lão nạp luôn cho rằng trong lứa đệ tử chữ Huyền, ngươi là người giữ được tâm tư thanh tịnh nhất, giỏi chịu đựng sự cô liêu nhất. Tu luyện La Hán Quyền khác hẳn với các sư huynh đệ khác, bọn họ chăm chú luyện chiêu thức, còn ngươi lại chẳng tranh chẳng giành, dồn mọi tâm huyết vào việc tu thiền, luyện được nền móng, dưỡng được cái thần. Chính vì vậy, vi sư mới quyết định truyền La Hán Công cho ngươi, vì tin rằng ngươi có thể tĩnh tâm tu tập.
Nhưng ngươi nhìn xem, mới qua bao lâu? Chưa đến một tháng đã không nhịn nổi rồi. Kể từ khi môn La Hán Công này ra đời, những vị cao tăng tiền bối từng tu luyện, có ai lại chẳng nếm mật nằm gai? Ngay cả những bậc kỳ tài hiếm có trong lịch sử cũng phải chìm đắm suốt nửa năm trời mới mong nhập môn. Ngươi nay mới luyện chưa được bao lâu, làm sao có thể lĩnh ngộ chân ý trong đó? Thôi bỏ đi, nếu ngươi cảm thấy không thể kiên trì tiếp, vi sư sẽ đổi cho ngươi một pháp môn khác."
Nói đến đây, khuôn mặt lão hòa thượng bộc lộ vẻ thất vọng tràn trề.
Ừm, bài thuyết giáo này khá đấy. Nếu Huyền Không là một kẻ háo thắng, chắc chắn sẽ tiếp tục kiên trì một thời gian. Luyện võ vốn chẳng dễ dàng gì. Có nền móng La Hán Quyền vững chắc, dù tu luyện ba mươi, năm mươi năm cũng không muộn. Đợi đến khi nhẫn nhịn tích lũy đủ bề, tuổi chừng hai ba mươi mới đổi công pháp, thì đến tầm tứ tuần ngũ tuần cá chép hóa rồng, trở thành cao thủ nhất lưu chẳng phải là chuyện viển vông. Dù sao Thiếu Lâm Tự cũng không khuyến khích cái gọi là "thiếu niên thiên tài", mà thiên về việc ba bốn mươi tuổi nhập môn, năm sáu mươi tuổi mới tới đỉnh cao, đến tám chín mươi tuổi mới xưng hùng xưng bá.
Nghĩ lại, hồi trẻ lão cũng coi như rất có chí khí. Dù La Hán Công luyện ba năm ròng chẳng thu được kết quả gì, lão vẫn cố chấp đi hỏi sư phụ, dẫu rằng khi ấy sư phụ mắng lão là đầu đất, một năm không thành thì nên tới tìm rồi, ba năm không thành thì còn cố chấp cái nỗi gì? Rốt cuộc thì việc tu luyện A La Hán Thần Công phụ thuộc hoàn toàn vào ngộ tính. Tuy nhiên, nhờ sự kiên trì đó, tâm trí lão cũng tính là vững vàng, thế nên sau này mới được truyền dạy Niêm Hoa Chỉ.
Nếu tiểu tử này sau khi quay về vẫn có thể kiên trì nửa năm hay một năm nữa, lão cũng có thể suy nghĩ truyền cho hắn một môn tuyệt kỹ.
Lý Tố nghe xong liền sững người, trong lòng có chút khó xử. Đến kỳ tài hiếm có cũng phải mất nửa năm á? Hắn mới có một tháng đã lóc cóc chạy tới đây, thế này có phải là hơi lố rồi không?
Vốn dĩ chuyện đề xuất học La Hán Công đã khiến lão hòa thượng chú ý một phen, giờ mà nói toạc ra là mình tu luyện thành công rồi, khéo lại trở thành tâm điểm dòm ngó mất?
Vậy thì quay về ư?
Về cái đầu nhà ngươi ấy! Mỗi ngày phải chịu đựng cảm giác kim châm tuy không đến mức toi mạng, nhưng việc không thể tiếp tục tu luyện thực sự vô cùng khó chịu. Mỗi lần nhắm mắt lại là bản mặt già nua đầy nếp nhăn của Dung ma ma lại hiện lên, ai mà nuốt trôi cho được?
Do dự một chốc, Lý Tố dứt khoát đưa ra quyết định. Lộ thì lộ. Dù có trâu bò đến đâu, cùng lắm chỉ ngang ngửa Huyền Từ, chắc chắn không thể vượt qua Huyền Trừng được. Dẫu sao thì Đại Lực Kim Cương Chưởng của thằng nhóc đó cũng đã có vài phần hỏa hầu. Đó là võ công tiến giai đấy, kết hợp với Kim Cương Chưởng trước đó, mới một tháng mà luyện được hai môn trước sau, quả thực rất đáng gờm. Có thằng nhóc đó chống đỡ mũi sào, chắc mình cũng không bị soi mói quá đáng đâu.
Thế là Lý Tố cầm than củi lên, viết cẩn thận: "Không phải vậy đâu sư phụ. Đệ tử đã tu luyện thành công La Hán Công rồi. Hôm nay tìm đến ngài là vì đệ tử có một nghi vấn muốn hỏi."
"Thế à? Hóa ra là luyện thành rồi."
Thiên Minh hòa thượng cười híp mắt gật đầu. Thằng ranh này, kiếm cớ rồi chứ gì? Một tháng mà luyện thành? Mơ mộng hão huyền! Ha ha, ta hiểu mà. Nhớ năm xưa, ta cũng từng biện cớ lấp liếm với sư phụ y hệt như thế, quả là nhớ lại một thời thanh xuân cuồng nhiệt. Thôi được rồi, ai mà chẳng từng trẻ người non dạ? Sĩ diện một chút cũng là chuyện thường tình, dẫu cho có hơi ngốc nghếch.
A La Hán Thần Công mà cũng đòi luyện thành? Ngươi tưởng vi sư chưa từng luyện thành môn này thì không biết cảnh giới sau đó ra sao chắc? Những võ công khác thì không dám chắc, nhưng A La Hán Thần Công lại là một ngoại lệ. Một khi luyện thành, nội lực sẽ liên tục bị chèn ép cường hóa, hình thành nên thứ cực cương chi khí. Thứ khí này quá mức dũng mãnh, đến nỗi người tu luyện sẽ có cảm giác đau đớn như hàng ngàn mũi kim châm xẻ thịt, tựa như sắp sửa tẩu hỏa nhập ma vậy.
Nhớ lại cái cớ mình nặn ra năm xưa, lão hòa thượng vẫn còn nhớ như in cái cú gõ đầu đau điếng trời giáng của sư phụ, xém chút nữa khiến lão thành thằng ngốc. Nghĩ đến đây, lão bất giác liếc nhìn cái đầu trọc lốc của Lý Tố. Ừm, cái đầu này trông cũng khá phết, gõ một cái chắc chắn sẽ vui tay lắm đây.
"Ừm, ngươi có thắc mắc gì?" Có quỷ mới tin ngươi nhé thằng ranh, đừng trách vi sư, làm người thì phải trung thực mới được.
Lý Tố đột nhiên rùng mình, cảm thấy hình như có ai đó đang phóng ánh mắt ác ý về phía mình. Hắn ngoái đầu nhìn quanh nhưng chẳng thấy gì khác thường, đành gãi gãi cái đầu trọc lốc rồi viết: "Lúc hành khí đau đớn như kim châm, hơn nữa mỗi lúc một nghiêm trọng. Sư phụ, đệ tử có phải đã luyện sai La Hán Công rồi không?"
Viết đến đây, Lý Tố cũng vô cùng bất đắc dĩ. Nếu vấn đề không nghiêm trọng tới mức như tẩu hỏa nhập ma thế này, hắn nào có muốn phơi bày ra.
Vừa dứt câu...
Bàn tay đang giơ lên cao của Thiên Minh hòa thượng nháy mắt cứng đờ giữa không trung.
"Ngươi nói gì cơ?"
Lý Tố nghi hoặc nhìn bàn tay đang lơ lửng của lão hòa thượng, dù không hiểu mô tê gì nhưng hắn vẫn cặm cụi viết: "Lúc hành khí đau đớn như kim châm, càng lúc càng nghiêm trọng. Sư phụ, đệ tử có phải đã luyện sai La Hán Công rồi không?"
"Xuy~!!!"