Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bản thân cương kình của La Hán Quyền vốn dĩ đã cực kỳ bá đạo, thông qua quá trình luyện khí của La Hán Công, sự dũng mãnh ấy lại được nhân lên gấp bội.

Giống như một thanh đao sắt, trải qua ngàn vạn lần búa nện rèn giũa, một khi đánh tan mọi tạp chất bên trong, lưỡi đao ắt sẽ vô cùng sắc bén. Thứ cương khí ấy, thuận theo dòng chảy thời gian lại càng thêm tinh duệ. Đến lúc vận hành nội công, thậm chí cường đại tới mức khiến kinh mạch cũng chẳng gánh vác nổi.

Quá đỗi dũng mãnh, quá mức cường hoành.

Ban đầu, Lý Tố xém chút nữa tưởng mình đã luyện sai đường, vội vàng phanh gấp, không dám tiếp tục quán tưởng. Thậm chí hắn còn ngừng luyện La Hán Quyền mất mấy ngày, chẳng buồn dung nạp thêm nội lực nữa.

Cũng bởi vậy mà mấy ngày liền hắn liên tục tụng kinh niệm Phật, một lòng tin rằng Phật pháp của mình chưa đủ thâm sâu, sát khí của công pháp quá nặng, nhưng lẩm bẩm chán chê rồi mới nhận ra cái trò này chẳng có tác dụng quái gì sất.

Đứng trước hậu quả này, Lý Tố thực sự rối rắm. Mình luyện sai thật rồi sao?

Hắn rất muốn tìm người hỏi cho ra nhẽ, à không, phải nói là tìm Thiên Minh hòa thượng để tra hỏi xem có phải lão đã chơi xỏ hắn hay không? Thứ công pháp chết dẫm này rốt cuộc có người luyện được không vậy?

Sau một thời gian gắng gượng, Lý Tố cảm thấy không thể cứ mãi bế tắc như thế. Mặc dù từ lúc đả thông chu thiên, nội lực của hắn vẫn luôn không ngừng tự sinh sôi, nhưng nếu so sánh với tốc độ tu luyện trước đây, quả là một trời một vực. Đã quá quen với việc tiến cảnh một năm bằng tận mười chín năm tu tập, nay bị kéo tuột xuống tốc độ người thường, quả thực cảm giác đó khó chịu muốn điên lên.

Phải biết rằng toàn bộ những gì hắn đang làm đều là vì tương lai trở lại thế giới thực, làm sao có thể cứ thế dậm chân tại chỗ được?

Hơn thế nữa, điều trí mạng nhất là dù nội lực chỉ gia tăng tự nhiên, mỗi khi dòng khí luân chuyển, hắn lại có cảm giác như bị vô số chiếc kim đâm vào da thịt, đến mức ăn ngủ không yên. Cứ thử nghĩ xem, đổi lại là ai bị trói chung với Dung ma ma, hở chút là bị đâm kim vào người thì chịu cho thấu?

Cho nên, ước chừng một tháng sau, Lý Tố quyết định đến tìm Thiên Minh hòa thượng.

Nhìn thấy bộ dạng của Lý Tố, Thiên Minh hòa thượng lập tức điều chỉnh lại tâm thái lo được lo mất suốt một tháng qua của mình. Cũng đúng thôi, A La Hán Thần Công ngàn năm qua số người luyện thành chỉ đếm trên đầu ngón tay, trăm năm gần đây lại càng bặt vô âm tín, đến lão còn kẹt cứng ngoài cửa cơ mà. Trang công La Hán Quyền của Lý Tố dù đánh khá tốt, nhưng lão đây cũng nào có kém? Vậy mà động đến La Hán Công cũng bị kìm kẹp tới mức chẳng rẽ nổi nửa bước đấy thôi.

Cũng tốt.

Dứt khoát từ bỏ ý niệm này đi. A La Hán Thần Công coi như khép lại từ đây. Dù có phần nực cười khi mà đường đường là La Hán Đường lại chẳng có mống nào biết môn thần công này, nhưng cũng hết cách, không thể bảo người xưa quá thông minh, chỉ trách công pháp cổ đại chưa chắc đã phù hợp với cách thức tu hành hiện đại. Rốt cuộc thì lễ nghi phép tắc thời xưa đến nay cơ bản cũng đã bãi bỏ cả rồi.

Về chuyện phương trượng dặn dò lần trước, đành tiến cử Huyền Trừng qua đó vậy. Thằng nhóc này ngộ tính không tồi. Khoan nói đến Kim Cương Chưởng, riêng Đại Lực Kim Cương Chưởng của gã cũng đã có chút hỏa hầu rồi. À đúng rồi, còn cả Huyền Từ nữa, tốc độ tiến bộ khá phết, Đại Lực Kim Cương Chưởng cũng đã nhập môn. Với hai nhóc tì này, nếu gượng ép nói là đủ chống đỡ cả một bầu trời thì hơi lố, nhưng đem ra làm bộ mặt cho môn phái thì cũng coi như lấp được chỗ trống.

Dù sao võ công nhà Phật không giống những loại tà công đi đường tắt, nó chú trọng cái lý lẽ "gừng càng già càng cay", không đúng sao?

Càng suy nghĩ, Thiên Minh hòa thượng càng cảm thấy tâm hồn mình bình yên, tựa hồ vừa thăng hoa đến cảnh giới siêu phàm nhập thánh. Rất tốt, lát nữa đi tụng kinh, không chừng hôm nay lại ngộ ra chân lý mới. Cứ nghĩ như thế, lão thấy tâm tư rực rỡ hẳn lên.

Trách thì trách sư huynh. Rõ ràng bản ý của lão chỉ là đến báo cáo một tiếng, đâu có tâm tư gì đặc biệt. Cùng lắm chỉ ôm một tia kỳ vọng nho nhỏ, tò mò xem Lý Tố có thể gặt hái được chút thành tựu nào hay không. Ấy thế mà sư huynh cứ thao thao bất tuyệt, hại lão xáo trộn cả thiền tâm. Lát nữa lão nhất định phải qua đó đàm đạo với sư huynh mới được. Thiếu Lâm Tự là chốn cửa Phật, sao có thể giống cái đám giang hồ đầy rẫy sát khí oán niệm kia? Người ta có câu "tha cường do tha cường, minh nguyệt chiếu đại giang", lùi một bước biển rộng trời cao. Bon chen làm gì? Võ công Thiếu Lâm dễ luyện thế chắc? Cứ giữ cái tâm thái bình hòa là tốt nhất, muốn luyện thì luyện, không hiểu thiền lý, không thấu Phật tâm mà đâm đầu vào luyện chỉ có nước tẩu hỏa nhập ma. Chỉ cần canh gác nghiêm ngặt mấy môn tâm pháp trấn phái là đủ, những cái khác có hề gì? Ngay cả A La Hán Thần Công, lão nạp tu ba mươi năm ròng rã còn đang loanh quanh ngoài cửa kia kìa.

Nhìn dáng vẻ thấp thỏm lo âu của Lý Tố, lão hòa thượng bỗng nổi hứng muốn giáo huấn vài câu. Độ khó của A La Hán Thần Công lão đã nói rõ rồi, đừng nói ba năm với năm năm không sờ thấy cửa, sợ rằng đến cái bóng còn chẳng thấy.