Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ba cảnh sát cười nhìn Giản Phàm chờ đợi, đội điều tra hình sự chính thức đưa ra lời mời với hai hiệp cảnh vô danh tham gia đại hội mừng công, đây là chuyện phá lệ, sáng nay gặp Tiêu Thành Cương, thằng bé đó nhảy cẫng lên.
Có điều họ lại lần nữa bất ngờ, Giản Phàm mắt đảo tròn nhìn ba người, hỏi:
- Có tiền thưởng không?
- À ...
Tần Cao Phong không nghĩ lại gặp được câu hỏi như thế, quay sang Sử Tĩnh Viện:
- Tiểu Sử, có tiền thưởng không?
- Chuyện này ... hình như ... chắc là ... có!
Sử Tĩnh Viện ấp úng, vẻ mặt cổ quái:
Vốn tưởng chàng trai trẻ này sẽ hí hửng không thôi, sau đó một tràng cảm tạ lãnh đạo, cảm tạ đảng, ai ngờ trong mắt không có lãnh đạo, chỉ có nhân dân tệ.
- Tôi hiểu rồi, nói cho cùng là chỉ lừa bách tính thôi, không đi ...
Giảm Phàm có cảm giác giống bị trêu đùa, tức giận từ chối:
- Đi tới đó nhận cái cờ gấm về, khẳng định không phải của tôi, mà là công lao tập thể, lúc đó ngay cả lộ phí cũng không biết có được thanh toán không, mất tiền mất công đổi lấy mấy lời khen chót lưỡi sao, chửi thì chửi thật, thưởng thì thưởng giả, tôi đâu có bệnh. Không đi, ai thích đi thì đi.
Ba vị cảnh sát đưa mặt nhìn nhau, hôm nay đúng là gặp phải quái nhân rồi, mặt lúc đỏ lúc trắng không biết nói sao. Chuyện này quả thực như Giản Phàm suy đoán, thưởng công cấp ba cho tập thể, chính là đồn công an Thành Quan, còn hai người Giản Phàm, Tiêu Thanh Cương chỉ là đại biểu cho huyện tham dự đại hội. Tần Cao Phong ít nhiều cũng hiểu, huyện không cánh nào thỉnh công hai hiệp cảnh, dùng cách này an ủi họ.
- Cậu thật là, vinh dự của tập thể, cậu cũng có một phần mà.
Tần Cao Phong bị Giản Phàm làm lòng có chút phiền muộn, chuyện thể chế là vậy, đâu có cách nào:
- Tôi không có thiện cảm với tập thể, tập thể cũng đâu có thiện cảm với tôi, bao gồm chú hai tôi. Đội trưởng Tần, anh đặt mình vào vị trí của tôi đi, mặc cảnh phục không có số hiệu, quần áo thì làm bằng vải rẻ tiền nhăn nheo anh có muốn đứng cạnh cả một đám cảnh sát uy phong không? Tôi không đi bêu mặt đâu... Mọi người đợi chút, thiếu chút nữa quên, nồi còn để trên bếp.
Giản Phàm thấy sắc mặt ba người kia khó coi, đứng dậy bỏ đi, người khác kiếm cớ đi vệ sinh, y thì có chiêu mượn nồi.
- Đứng lại.
Một tiếng quát lanh lảnh làm Giản Phàm sợ rùng mình một cái, chân không dám nhúc nhích nửa phần, quay đầu lại chỉ thấy nữ cảnh sát xinh đẹp kia đã đứng lên.
- Giản Phàm, cậu ấm ức cũng được, có thành kiến với cảnh sát cũng được, nhưng tôi tin cậu có cảm giác chính nghĩa, nếu không đã chẳng nửa đêm truy đuổi tội phạm, trong vụ án 11.8 có năm nghi phạm trong quá trình gây án nổ súng bắn hai bảo vệ, một người bị trọng thương mà qua đời, đây là vụ án nghiêm trọng chưa từng có tiền lệ trong khu vực quản lý của chúng tôi. Khi tỉnh thành công bố truy nã, có một cảnh sát bị thương, đã thành tảng đá đè nặng trong lòng cả đội, giờ vụ án được phá, tuy các cậu vô ý, nhưng làm chuyện chúng tôi không làm được. Đáng tiếc cấp bậc của chúng tôi không đủ, chức vụ cũng thấp, không có năng lực cho cậu vinh dự và phần thưởng nên có. Nhưng chúng tôi thay mặt toàn bộ anh em trong đội, biểu thị tôn kính và cảm tạ.
Tần Cao Phong và cảnh sát còn lại cũng đứng lên:
- Tiểu Sử nói rất đúng, vào lúc nguy nan cậu dám đứng ra, xứng đáng có chúng tôi tôn kính, bất kể cậu có là cảnh sát hay không, xin tiếp nhận sự tôn kính của chúng tôi. Nghiêm, chúng tôi đại biểu đại đội điều tra hình sự sổ một, kính lễ.
Tuy chỉ có ba người, nhưng mặt nghiêm trang, đứng thẳng người, đối diện với ánh mắt ngỡ ngàng của Giản Phàm, chính thức kính lễ.
Cái này quá long trọng rồi, đã bao giờ Giản Phàm được người khác tôn trọng như vậy, luống cuống chân tay không biết làm sao, có chút xấu hổ, bình thường bị đám cảnh sát trong đồn quát tháo sai bảo, giờ nhận đại lễ như vậy, không quen chút nào.
Còn chưa kịp hồi tỉnh thì Tần Cao Phong cao lớn sừng sững như thiết tháp đặt hai bàn tay to lớn lên bả vai có phần mảnh khảnh của Giản Phàm:
- Chín giờ sáng thứ hai tuần sau, đại đội hình cảnh một số 189 đường Ngũ Nhất, toàn đội đợi cậu tới, lộ phí tôi chi trả.
Nói xong không rườm rà, ba người chào lần nữa rồi đi xuống lầu, rời quán ăn.
Cái này, cái này ... mặc cho thường ngày mồm mép xẻo thịt người không thấy máu, tự nhận mặt dày vô độ, lúc này Giản Phàm cảm động nghẹn họng ... Mấy câu nói thậm chí khiến y hổ thẹn vì giác ngộ quá thấp, không đáng nhận kính lễ, mức độ nhân cách quá thấp, thực sự là thấp tới đỏ mặt.
Đến khi tỉnh lại chạy như bay xuống lầu thì chiếc xe cảnh sát đã đi xa.
Chuyện xảy ra quá đột nhiên, Giản Phảm xấu hổ xong thì thấy lâng lâng, tuy quá trình có gập ghềnh, nhưng dầu sao có một kết quả tốt. Đoán chừng sẽ không có phần thưởng, giấy khen cá nhân, có điều vinh dự thì nhận rồi, chạy như bay vào trong, như đứa trẻ con reo lên:
- Cha, cha, cha ! ... Nhìn xem này, cha xem đi, con của cha thành anh hùng được lên báo nội bộ của hệ thống công an rồi đấy ...
- Hả, thế sao?
Giản Trung Thật xoay người quá nhanh thiếu chút nữa thì ngã, vừa mới cầm tờ giấy chưa kịp đọc gì thì đã bị Giản Phàm cướp lại, sau đó chạy mất:
- Con đi đâu?
- Cha, cha chưa cần xem vội, con mang đi cho mẹ xem ... Con ba ba kia con ướp rồi, cha cho lên đun nhé, lát nữa con và mẹ tới cùng ăn! Nếu Lỵ Lỵ ở nhà thì tốt quá, xem nó dám cười anh nó nữa không?
Dứt lời thì người cũng mất hút.
- Ôi, cái thằng bé này.
Giản Trung Thật lắc đầu, lòng ấm áp:
.... ....
Chiếc xe cảnh sát chạy băng băng trên đường quốc lộ, lái xe Tiểu Quách phá vỡ trầm mặc, nói với Tần Cao Phong ở ghế phụ:
- Đội trưởng, anh nói xem bọn trẻ bây giờ làm sao thế, sáng nay gặp Thành Cương, rõ ràng là một con nghiện internet, nói chuyện chỉ sợ chúng ta không biết hắn giác ngộ cao, nói tới cả chống khủng bố. Còn chú nhóc Giản Phàm này là đầu bếp, sợ chúng ta không biết mình giác ngộ thấp, mở miệng ra là đòi tiền thưởng ... Ha ha ha ... Thú vị.
Sử Tĩnh Viện ở phía sau tiếp lời:
- Tiểu Quách, cậu thì được bao tuổi mà bảo người ta là trẻ con, tôi thấy Giản Phàm nói rất thật, bây giờ chẳng phải đều nhìn vào tiền sao? Chúng ta cũng thế, không có tiền, không có kinh phí phá án, bao vụ án phải gác lại. Nếu lần này không có hai người họ, chẳng biết bao giờ mới kết án được.
- Mèo mù vớ phải cá rán.
Tiểu Quách chép miệng:
- Tiểu Sử, có phạt hiện gì không?
Tần Cao Phong hỏi, bọn họ vốn có việc vì thuận đường mới đi một chuyến:
- Vâng, vốn là có, bây giờ tôi có chút hoài nghi ... Hệ thống tổ hợp mô phỏng hình ảnh người vừa mới khởi đầu, thầy chỉ đạo của tôi nói, hệ thống không phải vạn năng, cho dù tỉ lệ trùng khớp đạt tới 100%, nhưng nếu không lưu ý, chưa chắc đã phát hiện, huống hồ chúng ta chưa đạt tới tỉ lệ này. Tôi muốn thu thập chút kinh nghiệm, trải qua sự kiện này, đương sự chớp mắt kích phát ấn tượng, nếu tổng kết kinh nghiệm của họ, sẽ rất hiệu quả sau này điều tra, truy xét ... Nhưng mọi người thấy rồi đấy, Giản Phàm nói toàn cái gì cà rốt củ cải, tám phần là giống Tiểu Quách nói, mèo mù vớ cá rán thôi.
Sử Tĩnh Viện có chút thất vọng:
- Có tài năng hơn người hay không thì chưa nói được, nhưng có một chuyện, chú nhóc đó rất biết tùy cơ ứng biến. Mọi người nghĩ mà xem, khi y phát hiện nghi phạm vào quán, biết đó là hung đồ có súng, trong thời gian ngắn nhất đã lựa chọn cách an toàn chính xác nhất, đánh thuốc. Sau đó trấn định mang thức ăn lên cho nghi phạm mà không hề lộ tẩy, đây không phải chuyện người bình thường có thể làm được, cho dù hai người, khi biết thân phận chúng, liệu có trấn tĩnh được như thế không? Điều đó ít nhất chứng tỏ rằng, tố chất tâm lý của Giản Phàm rất tốt.
Tần Cao Phong rất tán thưởng Giản Phàm:
- Nếu thế tôi cũng có thể giải thích từ góc độ chuyên nghiệp.
Đường xa buồn chán, Sử Tĩnh Viện góp lời:
- Phàm là những đứa học sinh ở trường có thành tích kém, ham chơi phá phách, đều có tố chất tâm lý khác với người thường. Giản Phàm mà anh nói ấy, tôi xem tư liệu rồi, thời tiểu học thì bị đúp, sơ trung không thi lên được cao trung, cao trung không thi lên được đại học, đại học tốt nghiệp vào hiệp cảnh sống qua ngày, giống như y nói, ngày ngày bị chú với mẹ mắng mỏ, loại đó tố chất tâm lý không tốt sao được? Còn có Tiêu Thành Cương, rõ ràng là thứ học sinh có vấn đề, từng học trường võ, đánh nhau như cơm bữa, tố chất tâm lý còn tốt hơn Giản Phàm.
- Ha ha ha ...
Tiểu Quách vỗ vô lăng cười:
- Sao nghe giống Tiểu Sử đang nói anh thế nhỉ?
- Thằng nhãi này, ngay cả đội trưởng cũng dám xỏ lá, muốn tôi cho đi phân luồng giao thông không?
Tần Cao Phong cười ha hả, chẳng giận, hồi nhỏ hắn cũng là học sinh ba hư:
Khi tới Ô Long thì tâm lý nặng nề, giờ toàn bộ đã bị ném trên đường, ba người chuyện trò vui vẻ, chẳng bao lâu đã hết đường cao tốc, xe dừng ở cột mốc ghi: Km 174, thành phố Đại Nguyên.