Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhất Trung Ô Long có thể dung nạp tới 3000 học sinh, mà trong trường Nhất Trung, công nhân viên cũng biết rất rõ Giản gia, không phải cái gì khác mà vì Mai Vũ Vận là sinh viên đầu tiên tốt nghiệp đại học hàng hiệu sau khi khôi phục chế độ thi đại học, người đứng đầu môn tiếng anh. Giản Trung Thật là đầu bếp có tiếng của Đệ nhất oa, là nhân vật có tên tuổi trong huyện.
Theo lời đồn của những người hiếu sự, năm xưa Giản Trung Thật dựa vào một thân công phu nấu nướng mà xông pha bên ngoài, sau đó chẳng ai hiểu thế nào mà dẫn về một cô vợ đẹp như hoa như ngọc, không ai có thể tin được cô giáo Mai xinh đẹp giỏi giang như thế, làm sao lại nhìn trúng một đầu bếp ù lỳ chậm chạp!
Nhưng thực tế là vậy đấy, chuyện càng hoang đường càng chân thực, hai người chẳng những là vợ chồng, còn hai mươi mấy năm êm đềm hạnh phúc chưa từng cãi vã, là giai thoại trong trường, từ nghề nghiệp tới gia đình đều là tấm gương cho lớp trẻ.
Tất nhiên cũng có kẻ ác khẩu hoặc ghen tỵ nói hoa nhài cắm bãi cứt trâu, Mai Vũ Vận lấy phải Giản Trung Thật quá thiệt thòi.
Chỉ có Giản Phàm biết, thiệt thòi nhất là cha không phải mẹ, trong cái nhà này, cả y, thêm vào em gái và cha, mẹ vừa sầm mặt một cái là không ai dám ho he gì! So với việc nói êm đềm hạnh phúc hai mấy năm, chẳng bằng nói cha sống trong áp bách sợ hãi hai mấy năm.
Cha mẹ nổi tiếng, ngay cả đứa em gái thi đỗ ĐH sư phạm Bắc Kinh cũng nổi tiếng, còn đứa con trai không ra gì lại nổi tiếng hơn cả ba người gộp lại, vốn lớn lên ở nơi này, thuộc loại học sinh cá biệt nổi tiếng, thời cao trung yêu sớm oanh động cả trường, từ bảo vệ tới hiệu trưởng, không ai không biết.
Giản Phàm thuần thục đỗ xe ở cổng trường rình cơ hội bảo vệ không chú ý chạy qua, áp dụng chiến thuật hiệp cảnh rình bắt bán hàng rong, di chuyển thoăn thoắt qua những hàng cây, nhanh chóng tiếp cận khu phòng học, chui vào tổ tiếng Anh ở tầng ba, đang định đi tìm mẹ thì nghe thấy ở hành lang có giọng nói quen thuộc truyền ra, thò đầu nhìn, mừng rỡ.
Cửa phòng học treo biển 323, hai nam sinh còn cao hơn mẹ nửa cái đầu, nhưng cúi gằm mặt, đầu thấp tới mức khiến cổ sắp gập 90 độ, tám phần là mắc lỗi rồi. Còn mẹ thì đứng đó, mắt phượng uy nghi, một tay cầm sách, một tay thì xỉa vào trán hai đứa học sinh, một tràng trách mắng bắt đầu.
- ... Mới tí tuổi đầu đã học hút thuốc, thi được 38 điểm có phải không, tiền mồ hôi nước mắt của cha mẹ, mang đi chà đạp thế à? Ăn rồi, mặc rồi, dùng rồi còn chưa đủ à, học người ta hút thuốc nữa, về gọi cha mẹ tới đây. ... Còn em! Trốn học bao nhiêu lần rồi! Trốn học làm gì? Lên mạng chát chít với chơi game chứ gì? Không thẹn với ơn nuôi dưỡng của cha mẹ à? Cha mẹ suốt ngày nuôi cho no, mặc cho đẹp, để đến trường trốn học phải không? ...
Mẹ chẳng những xinh đẹp, giảng bài rất hay, quát mắng người ta càng chất lượng, mở miệng ra là nói có lý có tình, có đầu có cuối, từ không học tập tốt tới phụ ơn sinh thành nuôi nấng của cha mẹ, phụ ơn dạy bảo của nhà trường, uổng công ngày ăn ba bữa, hậu quả trực tiếp khiến bản thân cảm thấy mình không phải là người, phải tìm cái lỗ mà chui vào mới được. Rồi sau đó viết kiểm điểm, thừa nhận sai lầm, hứa không có sau này, rồi mời cha mẹ tới ...
Giản Phàm nghe mẹ mắng chửi mà như uống nước cam lộ, vừa quen thuộc vừa thư thái, bản thân y sống qua không biết bao nhiêu phen như vậy rồi.
Nói đâu xa, mới mấy ngày trước còn bị mẹ mắng trước dàn dân thiên hạ chứ lâu la gì.
Thò đầu vào cười trộm, hai thằng khỉ kia mắt la mày lém, rõ ràng cái tai lừa nghe không vào. Giản Phàm thầm nghĩ, loại đó căn bản không cần giáo dục, nhìn là biết không khác mình bao nhiêu.
Đợi mẹ giáo huấn tới mười mấy phút, nếu chẳng phải thi thoảng thấy con trai thập thò ngoài cửa thì không biết mắng tới bao giờ. Đuổi hai đứa học sinh đi, Mai Vũ Vận nhìn Giàn Phàm đi vào tổ tiếng Anh, sắc mặt vẫn không hề tốt hơn:
- Đã bảo con không được tự tiện tới trường mà, tới làm cái gì?
- Mẹ, con có việc, mẹ xem này ...
Giản Phàm mừng như vớ được vàng đưa tin tức công an cho mẹ, đợi mẹ ngạc nhiên, đợi mẹ tán thưởng:
Mai Vũ Vận thuận tay lật vài trang, ném trả Giản Phàm:
- Chỉ vì cái này à? Mẹ biết lâu rồi.
- Hả? Mẹ biết sao không nói cho con?
Giản Phàm nhìn mẹ ngồi nguyên ở bàn làm việc, chẳng may may động lòng, cảm thấy rất hụt hẫng tột độ:
- Nói với con làm gì? Chú hai con nói con ngay cả kiểm điểm cũng không viết, gan ngày càng to, nếu để con biết chuyện này, chẳng phải còn vểnh đuôi lên trời à?
Mai Vũ Vận xem giáo án, căn bản không thèm nhìn con trai:
- Ồ ... Vậy thì thôi.
Giản Phàm ỉu xìu xìu cất giấy vào túi, nhìn mẹ lờ mình đi, cơn giận bỗng nhiên bốc lên:
- Mẹ, mẹ và chú hai đừng có suốt ngày mắng mỏ cho con có được không? Hai người không phân công tội, không quản tốt xấu, cứ gặp chuyện là quát mắng đổ tội lên con, cứ thế này thế nào cũng có ngày con bỏ nhà đi cho mẹ xem.
- Con dám à?
- Mẹ nói con dám không!
- Giỏi, mai mẹ đuổi con ra khỏi nhà, coi như không nuôi đứa con này, con xem ai muốn làm mẹ mình thì đi tìm người đó đi.
Mai Vũ Vận ngẩng đầu lên, dùng uy hiếp đối diện với uy hiếp, không chút thỏa hiệp:
Giản Phàm ú ớ đỏ mặt, từ nhỏ tới lớn đã bao giờ tự lập đâu, giờ ra đường, sống ở đâu, ăn ở đâu? Vả lại trước mặt mẹ chưa bao giờ kiên cường được, thấy mẹ cương lên là xìu xuống, mặt dày mày dạn sán tới cười nịnh, bóp vai cho mẹ:
- Mẹ à, con mà đi thật, còn lại cha với mẹ thôi đấy, cô đơn lắm, muốn chửi mắng cũng không có đối tượng đâu, còn nỡ lòng nào làm chuyện bất hiếu thế.
- Thằng nhóc thối thây, dám uy hiếp cả mẹ.
Mai Vũ Vận chẳng giận con trai được lâu, phì cười kéo một cái ghế tới gần, nhẹ nhàng nói:
- Tới đây, ngồi xuống, mẹ nói với con chuyện này.
- Dạ.
Giản Phàm thấy mẹ ôn hòa, chắc không phải là chuyện xấu, cẩn thận ngồi xuống:
- Chú con nói năm nay hệ thống công an mở rộng, hai phần là tuyển từ các trường cảnh sát, còn một bộ phận là tuyển nhân viên cảnh vụ từ xã hội. Cho mẹ biết, con có muốn làm cảnh sát không?
Mai Vũ Vận nhìn con trai một lượt, ánh mắt cổ vũ:
Mẹ nhìn con, con vô dụng tới mấy, trong mắt mẹ cũng có thể thành tài.
- Muốn ạ, sao lại không muốn.
Giản Phàm thuần túy nói theo giọng điệu của mẹ, trừ nấu ăn ra, tới giờ y vẫn chẳng biết mình thích gì, sống hồ đồ hai mấy năm:
Mai Vũ Vận hài lòng:
- Thế thì tốt, mẹ báo danh thay con rồi! Cuối tháng sau thi, ôn tập đại cương vài ngày là kiến thức trở lại:
Giản Phàm giãy nãy, thế mà còn giả vờ dân chủ hỏi ý mình, cái xã hội này từ trên xuống dưới toàn là dân chủ giả vờ:
- Mẹ, sao mẹ không nói với con đã báo danh rồi?
- Mẹ thay con báo danh mà không được sao? Chẳng lẽ con không thích, ngay cả Phí Sĩ Thanh cũng sắp công tác rồi, con ngồi đây buộc cái tạp dề giống cha con, để mọi người nhìn, hay ho lắm sao?
Mai Vũ Vận kéo con trai ngồi xuống, nhìn con trai mặc tạp dề là thấy chướng mắt:
- Mẹ mẹ mẹ ... Con, con con, con cứ đi thi là sợ! Mẹ không phải không biết, từ nhỏ con đã nhát.
Giản Phàm ú ớ n ói mãi mới lên câu, thi cử bao năm đánh tan hết tự tin của y rồi, rõ ràng trình độ không tệ đến thế, cứ đi thi là kiến thức rụng phân nửa, mỗi lần thi là một lần ngu đi, vừa mới thi chưa được mấy ngày đã phải thi, nghe thôi mà sợ vã mồ hôi rồi: