Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thái độ chợt nóng chợt lạnh của Hương Hương khiến Giản Phàm đau lòng, không trả lời vì không biết phải nói gì, y đâu phải người vô tâm như thế, chỉ sống qua ngày mà không nghĩ, nhưng cái đầu chỉ có thế, năng lực chỉ có thế, bao lần thất bại đã bào mòn sạch sẽ tự tin của Giản Phàm rồi, nếu lên thành phố, e chỉ làm gánh nặng cho Hương Hương thôi … Nhưng nếu không làm, Hương Hương sẽ chia tay mình sao?
Cố trấn áp lo lắng đó xuống, dọn dẹp xong phòng thì Phí Béo gọi điện nói đã tới dưới lầu, thay cảnh phục.
Ở dưới lầu, Phí Sĩ Thanh đứng dựa mông vào chiếc Toyota, mắt dâm tà nhìn Giản Phàm xuống lầu, lên xe rồi mới nói:
- Oa ca, hai ngày qua không ra ngoài, đóng cửa niệm Phật à? Có đi được không? Tao sợ mày không đứng lên nổi, nên mới sáng ra đã phải tới đón.
Giản Phàm bóp trán:
- Phế Phẩm, mày ăn nói ý tứ chút, để anh Lý cười cho kìa. Chẳng trách mày không kiếm được bạn gái, mày nhìn xem, cười bỉ ổi thế kia, cô gái nào chẳng sợ hết hồn, nhìn thấy là chạy.
Xe lên đường, lái xe cười không tham gia, Phí Béo càng cười toe toét:
- Giờ thời đại nào rồi, dâm đãng thành mộng tưởng, bỉ ổi thành đi đầu thời đại, hai chúng ta mỗi người chiếm cứ một đầu, nếu không sao gọi là anh em? Ha ha ha, phải rồi, hành trình hôm nay do tao an bài, mày phải nghe tao đấy.
- Mày an bài cái gì?
Giản Phàm ngạc nhiên:
- Buổi sáng mày dự hội nghị, xong xuổi buổi trưa tụ hội, Lão Đại giờ kinh lắm, có văn phòng riêng ở khu khai phát, Lão Tam thì tự mở quán làm ông chủ.
Tình cảm bốn anh em trong phòng 606 thời đại học rất tốt, lão đại là Tiết Hán Dũng, mấy lần đánh nhau bị kỷ luật, thiếu chút nữa đuổi học. Giản Phàm là lão nhị, giỏi nấu nướng, thuộc thể loại ngậm miệng phát tài, đặc biệt là rất có tâm đắc trong việc lừa gạt thiếu nữ. Lão tam Hoàng Thiên Dã, ăn nói tục tĩu, trong nhà mở hộp đêm sàn nhảy, kể chuyện dâm dục vô địch. Lão tứ thì hiển nhiên là Phí Sĩ Thanh rồi, là tên béo siêu cấp, thể trọng độc nhất vô nhị toàn trường, huống hồ còn vì tình giảm béo tới ngất xỉu khiến danh tiếng lẫy lừng. Bốn anh em tự phong "tứ kiếm khách", về sau truyền đi truyền lại trong trường biến thành "tứ tiện khách".
Giản Phàm đang buồn phiền, nghe thế vui mừng:
- Không phải chứ, lão tam còn bỉ ổi hơn mày, hắn mở quán ai mà dám đến.
- Đánh giá này chuẩn, lão tam nghe được tức bể bụng, hắn mở quán rồi, mày đoán hắn kinh doanh cái gì?
- Cái gì?
Giàn Phàm tò mò:
- Cửa hàng kinh doanh sản phẩm người lớn, ha ha ha, tối qua tao tới, cả nhà toàn là nam nữ trần truồng, mẹ nó, đúng là tráng lệ. Tao cho mày biết, mày chuẩn bị đi, mày biến mất hai ngày, lão đại lão tam cực kỳ bất mãn với hành vi trọng sắc khinh bạn của mày, trưa nay thế nào cũng xử lý.
Phí Sĩ Thanh cười ngả người ra sau, như đây là chuyện vui nhất trần đời:
- Ha ha, lão tam tìm được phương hướng phát triển nghề nghiệp chính xác đấy. Bọn họ muốn xử tao à, uống rượu thì không bằng tao, giở trò lưu manh thì ai sợ ai, bọn họ xử thế nào?
Giản Phàm thừa nhận lão tam đúng là tận dụng hết tài hoa, hỏi:
- Còn an bài gì nữa.
- À, tối, Tương mỹ nhân mời khách, chị ấy bảo tao nhất định phải mời cho được mày.
Phí Sĩ Thanh thình lình nói một câu:
- Thế à?
Giản Phàm muốn hỏi chuyện Tương Địch Giai lại thấy khó mở miệng, vòng vo hỏi:
- Béo, vì sao tao phải nghe mày an bài?
- Mày nói kiểu gì thế, trưa ăn miễn phí, tối ăn miễn phí, theo tao mà còn sai à? Không đi thì thôi, mày nghĩa mày là quan lớn sao mà lên mặt?
Phí Béo không đáp thẳng, dáng vẻ như không đi thì thôi:
- Đi, ai bảo là không đi, chỉ là hơi xấu hổ, vừa lên tỉnh là theo thằng tiện nhân như mày ăn chầu uống chực, thanh danh tổn thất! Mà Tương Địch Giai tự nhiên lại mời khách gì chứ?
Giản Phàm cẩn thận hỏi, chú ý sắc mặt của thằng béo:
- Phép lịch sự qua lại thôi, tao mời chị ấy, chị ấy mời bọn mình thì có gì bất thường, lại nói tài nghệ của mày đã kinh động bốn phương rồi, tao nghe chủ nhiệm Vu nói, đoàn người bọn họ về Đại Nguyên vẫn khen mãi, vị chủ tịch Trần lỡ mất một bữa mà hối hận gần chết ... Bọn mình thịnh tình khoản đãi, chị ấy cũng đắc ý chứ, hoặc giả, nói không chừng là thừa nhận đứa em trai này, ha ha ha, lòng vui vẻ liền mời, lần này mày hưởng sái của tao.
Phí Sĩ Thanh mặt vênh vênh:
- Ngựa không biết mặt dài, lợn không biết mặt tròn.
Giản Phàm rỉa một câu, lòng không sao thoải mái được, một mỹ nữ khí chất thoát tục như vậy, dù có kẹp đầu vào cửa cũng không nhận loại hàng này làm em trai chứ, em trai gì cái loại này, Giải Phàm đã thấy nó dùng ống nhòm nhìn Tương Địch Giai một cách dâm dục thế nào:
Xe đi tới đường Ngũ Nhất, Phí Béo có vẻ là tới mua cái gì đó, bỏ Giản Phàm lại đi mất, Giản Phàm một mình lang thang, kiếm quán ăn nhỏ ăn sáng, không có thằng béo bên cạnh làm phiền thì lòng lại nặng trĩu, nhớ tới những lời của Hương Hương, lòng cứ chực nổi lên ý nghĩ nào đó, không dám chắc.
Không phải mình không chịu phấn đấu, mà mình làm được không? Không phải mình không nghĩ cho tương lai, mà nghĩ rồi nhưng chưa có đáp án.
Không biết làm đại biểu anh hùng của đồn công an lĩnh thưởng có cảm giác gì? Bình sinh lần đầu lên đài chủ tịch không phải để đọc kiểm điểm, lòng vừa nghĩ tới chuyện này, không rõ tư vị gì, mừng thầm? Có một chút, tiếc nuối? Có một chút, nếu Hương Hương ngồi dưới chứng kiến thì tốt rồi, lo lắng? Cũng có một chút, chưa bao giờ tham dựa trường hợp long trọng như thế, lo chứ.
Kệ đi, đến đâu hay đến đấy.
Đường Ngũ Nhất là một trong số đoạn phồn hoa nhất của thành phố Đại Nguyên. Ngũ Nhất, Thiên Phong, Quý Đô, Thiên Ngoại Thiên, mấy trung tâm thương mai có tiếng đều tọa lạc ở nơi này, cơ bản đều tiếp đãi những khách sộp mua hàng không thèm nhìn giá, thanh toán quẹt thẻ cái roẹt. Hôm trước Giản Phàm và Hương Hương đi dạo ở đây, học bốn năm nên quen đường thuộc lối rồi, cửa hàng ở ngoài mặt đường không mua nổi, đi vào những ngõ nhỏ chi chít cửa hàng bản sỉ mới là thế giới của họ, những nhãn hiệu danh tiếng bán ở cửa hàng lớn, nơi này đều có hết.
Giản Phàm chưa tới đại đội số một, nhưng ở đường Ngũ Nhất thì không khó tìm, chắc là trong ngõ nào đó, chứ không phải là ở mặt đường. Quả nhiên cái đại đội này có chút phong phạm đại ẩn vu thị, hỏi đường mấy người không ai biết, may là Thành Cương tới trước gọi điện thoại tìm, loanh quanh một lúc tới tòa nhà Hoa Hâm, đi vào ngõ mấy trăm mét, nhìn thấy một loạt xe cảnh sát là biết đúng chỗ rồi.
Bốn phía con ngõ bị nhà cao tầng che kín mít, ngẩng đầu lên thấy bầu trời trằng nhờ chật hẹp, bụi mù đô thị đấy, chẳng phải sương đâu. Ánh sáng đã không tốt, cái đại đội này còn tường cao sân sâu, có chút âm u, cổng treo biển "Công an nhân dân", dưới là tiêu chí của đại đội hình cảnh số một, hai hàng tiểu lâu đá xám màu, càng nhìn càng không thấy thoải mái.
Kỳ thực Giản Phàm chẳng có mấy thiện cảm với cảnh sát và cơ cấu công an, những nơi đồn công an, nhà tạm giam, nhà giam, y đều biết, biết càng nhiều, thiện cảm càng ít. Làm việc nửa năm ở đồn công an, thường xuyên có trộm cắp lưu manh lặt vặt bị dân cảnh hoặc quần chúng bắt được đưa lên đồn, vừa vào đồn là thế nào cũng chiêu đãi một trần dùi cui cùi chỏ, cứ đánh một trận rồi tính sau, đó là phương thức xử án tiêu chuẩn nhất của đồn công an cơ sở. Nếu vào đội hình cảnh thì càng không phải nói nữa, Giản Phàm từng cùng hiệp cảnh trong đồn đưa một đôi cắt trộm cáp thông tin tới đội hình cảnh, hai thằng đó ở đồn cắn chặt răng, cả nhân chứng vật chứng đầy đủ mà còn dám cãi. Vào đội hình cảnh chưa tới một giờ, khai sạch sành sanh cả chuyện chưa làm cũng nhận, còn tố cáo một đống đồng nghiệp, khi hai tên đó bị đưa ra, thấy ai mặc cảnh phục là run cầm cập, đoán chừng chấn thương tâm lý rồi, Giản Phàm nghĩ thôi đã sợ.
Nói thật, làm để kiếm tiền lương còn được, chứ làm cảnh sát thật thì Giản Phàm ngán lắm, biết càng nhiều về cái nghề này càng phản cảm, vì cái nghề này hủy hoại nhân tính, suốt ngày tiếp xúc với kẻ tâm lý vặn vẹo, lâu dần, tâm lý mình cũng vặn vẹo theo, hoặc trơ lỳ như gỗ đá.
Tiếc là cuộc sống của mình không có quyền tự quyết, phải nghe mẹ.