Hắc Oa

Chương 41. Hội nghị ở đâu cũng như nhau.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Có lẽ là hoang mang với tiền đồ, có lẽ bị những lời của Hương Hương vào buổi sáng làm kích thích, Giản Phàm thở mạnh một hơi, đi thẳng vào. Bên trong sân, Tiêu Thành Cương từ xa nhìn thấy Giản Phàm chạy tới, hôm nay ăn mặc khá lắm, cảnh phục được là thẳng tắp, mũ cũng ngay ngắn, không giống bộ dạng lấc cấc lưu manh thường ngày, kéo tay Giản Phàm nói:

- Oa ca, sao giờ anh mới tới, hôm nay cục trưởng Lương của cục công anh thành phố tới đấy, cậu em nói, chúng ta đại biểu đồn công an Thành Quan lên phát biểu, anh mau chuẩn bị đi.

- Hả? Sao mày không nói với anh?

- Thì em cũng mới biết thôi, đơn giản thôi mà, lãnh đạo chỉ đạo tốt, đồn bồi dưỡng tốt, đội ngũ của chúng ta có khuôn mẫu tốt, nên chúng ta được cảm nhiễm. Những lời đó Oa ca mở mồm ra là nói được mà, đây là sở trường của anh, không cần căng thẳng.

Thành Cương cười hí ha hỉ hửng:

- Không phải căng thẳng, mà là sợ! Thành Cương, mày đứng có như khỉ đốt đít không ngồi yên được, nơi này đều là hình cảnh thật đấy, dám bắt tội phạm phải dữ hơn tội phạm, trong mắt họ , chúng ta là đám nhãi con, giữ mồm giữ miệng, đừng để người ta cười.

Giản Phàm ở trước mặt mẹ và bạn gái hơi đuối, chứ bình thường y rất đáng mặt đàn anh:

Thành Cương không nghe vào tai, mặt cứ hất lên trời, xem ra đắc chí lắm, coi mình là anh hùng thật rồi.

Cảnh sát ra ra vào vào mặt cảnh phục đều dáng vẻ bận rộn, mặt lầm li, muốn hỏi cũng ngại, đứng một lúc chỉ có cảnh sát tên Quách Nguyên nhân ra hai người họ, dẫn tới phòng hoạt động ở tầng hai, rất rộng, đã có mấy chục người ở trong phòng rồi, mặt tường chính diện treo biểu ngữa " Đại hội biểu dương thành công vụ án cướp tiệm vàng Kimberley 11.8"

Toàn gương mặt lạ, không ai chú ý hai cảnh sát vừa vào là ai, Giản Phàm và Thành Cương kiếm chỗ ngồi ở hàng ghế cuối, im lăng chờ đời.

- Nghiêm!

Một tiếng hô bất ngờ, hơn bốn mươi cảnh sát đồng loạt đứng dậy, hai người Giản Phàm chậm mất nửa nhịp, tiếp đó nhìn thấy Tần Cao Phong dẫn bốn người, dáng vẻ lãnh đạo, vừa đi vừa gật đầu chào hỏi các cảnh sát vào hội trường.

- Kính lễ! Quốc ca!

Giọng như chuông đồng, không biết từ đâu phát ra, Giản Phàm cao gần 1m8 mà đứng ở nơi này không khác gì bị bịt mắt, chẳng nhìn thấy phía trước, máy móc hát quốc ca, kính lễ, cảm giác quai quái.

Khung cảnh này, khí thế này, giọng hát trầm hùng, không khí trang trọng làm người ta sởn da gà, sinh nghiêm nghị, khác hẳn với đồn công an.

Đứng đồng loạt, ngồi cũng đều tăm tắp, tiếp đó là lời phát biểu dông dài, cục trưởng phát biểu xong thì tới chính ủy phát biểu, chính ủy phát biểu xong thì chi đội trưởng phát biểu, còn cả người chủ trì hội nghị, không biết quan chức gì. Trước nói tình thế, sau nói vụ án, rồi khích lệ, rồi vỗ tay rào rào! Bốn người đều na ná nhau, trong đơn vị cũng học theo, án lớn tới mấy cũng là lãnh đạo cao độ coi trọng, các đơn vị đoàn kết, cảnh sát các tuyến quên ăn quên ngủ, cuối cùng là bắt hết kẻ xấu ...

Sau đó coi như xong, chuyện kinh tâm động phách tới đâu vào miệng lãnh đạo cũng thành hời hợt buồn ngủ, cơ bản không khác gì tổng kết ở đồn công an, chỉ có điều cấp bậc cao hơn mà thôi.

Đúng rồi, có thấy ai coi trọng đâu? Khi mình bắt kẻ xấu còn bị đình chỉ viết kiểm điểm mà. Giản Phàm căn cứ vào tình hình nhận ra, phát ngôn của lãnh đạo có độ chính xác quá thấp! Từ trên xuống dưới, lời nói như từ khuôn mẫu, chắc chắn là có người viết hộ, giống đám anh em viết luận văn tốt nghiệp, cả lớp đều đi chép.

Không có độ đáng tin thì cũng không đáng nghe, ngồi ở hàng cuối cùng, mắt Giản Phàm vẫn cực tốt, khoảng cách mười mấy mét vẫn nhìn rõ các vị lãnh đạo trên đài chủ tịch.

Rảnh rỗi, bắt đầu quan sát kỹ.

Lão đại, cục trưởng Lương, mặt chữ điền, lông mày đậm, có bọng mắt, không râu, da hơi trắng trái, hai mắt vô thần ... Hỏng rồi, hỏng rồi, có chút triệu chứng của đái đường. Là cái loại ăn rất khỏe, ăn xong lại đói.

Lão nhị, chính ủy, mặt dài như hình chữ nhật, hai cái đường ở khóe miệng kéo rõ dài, tám thành là do trường kỳ luyện công phu mồm mép, da vàng, đoán chừng nghiện rượu thuốc nghiêm trọng lắm đây, răng còn vàng hơn da, xem chừng bị bệnh vàng da rồi.

Vị thứ ba chi đội trưởng khá là đẹp trai, khuôn mặt đen sạm phát bóng, hai mắt như đang nhìn gì đó, dập dờn hung quang. Loại dung mạo này tính cách quá rõ ràng, người thường cũng nhận ra, không phải lính thì là phỉ! Có điều cũng rượu thuốc quá độ, da có mụn, nội tiết không tốt, à, triệu chứng tuổi trung niên ... Nam nhân cũng có thời "mãn kinh" ... Nếu để ông nội nói, đây là khí hư huyết vượng, nội hỏa bốc lên, tiêu hóa không tốt.

Vị còn lại chẳng đáng nhìn, đầu hói quá nửa, đoán chừng là loại chủ nhiệm văn phòng, cái mặt lúc nào cũng cười, cười phát là trán nổi nếp nhăn, điển hình chưa già đã yếu, chính là loại bệnh nghề nghiệp nghiêm trọng khó thăng tiến.

Chẳng đáng nhìn! ... Giản Phàm chán ngán lẩm bẩm, mấy ông này cái gì chưa nói, chứ tướng mạo làm hỏng mỹ quan đô thị quá, đồn trưởng với cục trưởng Mao ở huyện còn trông khá hơn mấy phần. Lòng thất vọng thì xem nhẹ hơn vài phần, ánh mắt dần di chuyển đi chỗ khác, nhưng mà trừ đám đại lão gia ngồi ngay ngắn kia thì phía trước chỉ còn nhìn thấy toàn là mũ cảnh sát, đến nam hay nữ cũng khó phân biệt.

Lòng suy n ghĩ vẩn vơ, trên sân khấu nghị trình tới khen thưởng ồi, vị chính ủy kia mặt mày hớn hở tới bên micro nói:

- ... Trải qua nghiên cứu của đảng ủy cục, quyết định biểu dương cá nhân và đơn vị lập công vụ án 11.8, phân đội trọng án chi đội hình cảnh, công lao tập thể loại hai; phân đội điều tra kinh tế, công lao tập thể loại hai; đại đội điều tra hình sự một, công lao tập thể loại hai; đồn công an Thành Quan huyện Ô Long, công lao tập thể loại hai, xin mời đại biểu các đơn vị lên lĩnh thưởng.

Trong tiếng vỗ tay rào rào, Giản Phàm nghe thấy tên đồn công an Thành Quang, còn chưa kịp làm gì thì Thành Cương đã tí tởn chạy lên sân khấu rồi, Giản Phàm bật cười, xem ra lúc bỏ chạy còn chưa phải là nhanh nhất, giờ mới là nhanh nhất. Được, để hắn cảm thụ vinh quang đi.

Thanh Cương đứng trên đài cười hết cỡ, nhận cờ gấm thêu chữ vàng, lại còn nhận tấm thiệp đỏ chót ghi: 5000 đồng.

Ồ, có thưởng thật, Giản Phàm không thèm cái vinh dự chung chung kia, nhưng thấy tiền lừa ngứa ngáy ngay, nhưng Thành Cương về tới nơi phát hiện tấm thiệp đỏ chỉ là tấm nhựa dán giấy đỏ bên ngoài:

- Tiền đâu?

Thành Cương áp giọng nói:

- Về nhà mới tới cục tài vụ lĩnh, cái này là tượng trưng thôi.

- Được, anh em mình phải lấy phần lớn.

- Không hi vọng, em tính chia tới tay anh em mình đủ ăn một bữa là may.

Nói tới mấy cái trò trong hệ thống, Thành Cương hiểu hơn Giản Phàm:

Khi hai anh em đang thậm thụt với nhau thì chính ủy phát biển:

- Các đồng chí, hi vọng mọi người học tập các đơn vị lập công hôm nay, buổi chiều chúng ta mở họp báo, công bố với xã hội tình hình phá đại án 11.8, vì nguyên nhân nghề nghiệp, tôi đành ra mặt thay mọi người. Cuối cùng, tôi muốn nhấn mạnh, trong cuộc truy bắt này biểu hiện nổi bật nhất là đồn công an Thành Quan huyện Ô Long! Một đồn công an nhỏ, hai hiệp cảnh vô danh, vậy mà bắt nghi phạm chính về, mọi người nghĩ xem, điều này nói lên cái gì?

Nói lên cái gì, đám đông phía dưới có chút xôn xao, có mấy cảnh sát quay đầu nhìn về phía Thành Cương và Giản Phàm.