Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Các đồng chí, điều này nói lên rằng đảng ủy cục chúng ta năm nay xác định " tích cực mở rộng lực lượng hiệp cảnh trị an" là đường lối đúng đắn, nói lên rằng, nói lên các đội viên cơ sở có giác ngộ và tính tự giác cao với việc đả kích tội phạm, duy trì trị an hài hòa. Ha ha, các đồng chí hiệp cảnh rất giỏi, hình cảnh, đặc cảnh chúng ta càng giỏi!
Tiếng vỗ tay vang lên bốn bề, Giản Phàm nghe mà soi máu, còn bà nó, nói nửa ngày trời vẫn chỉ là làm nền cho người khác.
- Tiếp theo mời hai tiểu đồng chí của đồn công an Thành Quan huyện Ô Long lên phát biểu, nói kinh nghiệm truy bắt tội phạm ... Nào, Tiêu Thành Cương, cậu lên đây ..
Chính ủy vẫy tay một cái, Thành Cương hớn hở chạy lên đài, móc trong túi ra một tờ giấy, mắt sáng rực nhìn phía dưới, giọng kích động:
- Các vị lãnh đạo, các vị cảnh sát tôn kính, chào mọi người ... Bảo vệ trị an là nghĩ vụ thần thành của mỗi công dân chúng ta ... Hiệp cảnh chúng tôi dưới sự lãnh đạo của lãnh đạo, nghiêm túc học tập văn kiện tinh thần mười bày ..
What? Giản Phàm tròn cả mắt, cái giọng điệu này sao mà giống chỉ đạo viên Đài Thủy Tiên, hơn nữa xem ra hắn sớm chuẩn bị rồi, cả bản thảo cũng viết, còn giả vờ giả vịt, thằng này chó thật ... Giản Phàm ít nhiều có cảm giác bị người ta bán đứng.
Thành Cương thực ra trông ra dáng lắm, luyện võ ở trường cũng tới nơi tới trốn, đứng đó sống lưng thẳng tắp như bút, hai mắt có thần với làn da màu đồng khỏe khoẵn, cứ y như thật, trong lực lượng cảnh sát, ỷ mạnh hiếp yếu là chuyện thường xuyên, có điều đều có tôn trọng nhất định với kẻ mạnh, Tiêu Thành Cương bắt được tội phạm, được vỗ tay rầm rộ.
Trong lúc vỗ tay, Giản Phàm cũng thở hắt ra, vậy cũng tốt, loại trường hợp này y không muốn xen vào, Thành Cương vừa về chỗ, vị chính ủy kia lại nói:
- À, còn một người nữa, tên là gì nhỉ ... Phải rồi, Giản Phàm, Giản Phàm lên đây nói vài câu, vỗ tay .
Giản Phàm tim đập như trống trận, Thành Cương ở bên như nóng lòng muốn nhìn y bêu xấu vậy, hết lôi kéo lại đẩy y ra! Mấy chục đôi mắt chiếu vào! Văn nhã, trắng trẻo, đẹp trai, Giản Phàm còn ưa nhìn hơn Thành Cương chục lần, đám cảnh sát tò mò, Thành Cương vài phần lưu manh dám bắt tội phạm còn hiểu được, anh chàng thư sinh này á?
Run run đi lên đài, tức thì những khuôn mặt dưới mũ cảnh sát hiện rõ trước mắt, mắt to, mắt hí, mắt tam giác, còn có mắt phượng, mắt xếch ... Đều là mắt cảnh sát, khiến Giản Phàm có cảm giác lợn bị cạo lông đem lên giá quay, còn những ánh mắt kia là thực khách đói khát, lên bục rồi, mấp máy môi nửa ngày không ra câu nào.
Căng thẳng quá độ rồi.
Đúng rồi! Thức ăn, vào nồi, đưa lên ... Giản Phàm thoảng đờ đẫn rồi chắp tay bốn phía:
- Các vị đại ca, đại tỷ ..
Lại thấy còn có mấy người lớn tuổi, liền thêm một câu:
- Còn cả các cô, các chú lãnh đạo .. Chào mọi người! Hoan nghênh ... Hoan nghênh đề xuất ý kiến.
Mở miệng không chửi người tươi cười, giơ tay không đánh khách tới cửa! Giản Phàm tích tắc đem sở trường của mình ra, nhưng lời chảo đón lại sửa đổi đôi chút.
Lời vừa phát ra, hội trường im phăng phắc, rồi tích tắc tiếng cười bùng lên, đám cảnh sát ngôi nghiêm chỉnh cười nghiêng ngả, mấy vị lãnh đạo trên đài cũng cười, thế rồi không biết ai làm bừa vỗ tay, tiếng vỗ tay rầm rộ nối nhau.
Chính ủy cũng rất hiền hòa, an ủi Giản Phàm:
- Tiểu đồng chí, đừng khẩn trương, cậu đối diện với ác đồ biểu hiện rất anh dũng mà, nói cảm thụ khi đó đi.
Người ta càng khách khí, Giản Phàm càng lúng túng, lời chưa qua não đã phát ra:
- Không có cảm thụ gì cả, chỉ có căng thẳng, sợ hãi, sợ run cả người.
Lần này không ai sống nổi nữa, cả vị nghiêm túc nhất cũng phải nhếch môi cười .. Giản Phàm chợt bắt gặp ánh mắt của nữ cảnh sát Sử Tĩnh Viện, cô ngồi ở hàng ghế thứ ba, tuy cũng đang che miệng cười, nhưng không phải chế nhạo mà có thiện chí, không phải mình cô, nhiều người khác cũng vừa cười vừa khẽ gật đầu cổ vũ, những lời này so với phát biểu của Thành Cương còn đáng nghe hơn nhiều, bọn họ là người từng trải, biết hết.
- Nhưng hôm nay đứng đây tôi càng căng thẳng hơn, vì sao?
Giản Phàm nói vài câu, không lúng túng nữa, một câu thu hút sự chú ý của mọi người, dõng dạc nói:
- Tôi căng thẳng vì công lao của chúng tôi hoàn toàn do trùng hợp, là sự trùng hợp không thể trùng hợp hơn, chỉ là mèo mù vớ cá rán, nếu nói tới công lao, nói tới lợi hại, hình cảnh thực sự mới là lợi hại, lần này chính mắt tôi được thấy rồi. Ở huyện Ô Long, đội trưởng Tần dẫn dắt mọi người lái xe truy nghi phạm, vừa truy đuổi vừa nổi súng, đấu súng, chúng tôi khi đó sợ tới ôm đầu bỏ chạy ... Chỉ có hình cảnh mới là cảnh sát trong cảnh sát, không có các anh, chúng tôi không dám ra tay, càng không nói tới công lao ... Tôi tên Giản Phàm, Giản trong giản đơn, Phàm trong siêu phàm, sau này mong được mọi người chiếu cố.
Nói xong khom người chào một vòng.
- Hay, rất hay, khiêm tốn cẩn thận, không kiêu không ngạo, mọi người vỗ tay nào.
Chính ủy đứng ra vỗ tay trước:
Tiếng vỗ tay phía dưới còn to hơn bất kỳ lần nào trước đó, vốn mọi người còn nghĩ hai thằng nhóc ở đồn công an ăn may vớ bở, có điều nghe Giản Phàm phát biểu, lại thấy y quang minh lỗi lạc, huống hồ lại còn đề cao hình cảnh như thế, không thoải mái sao được.
Bình sinh lần đầu lên đài phát biểu đã kết thúc, Giản Phàm mặt đỏ au nong nóng chạy xuống đài, Thành Cương tặc lưỡi:
- Oa ca, anh khiêm tốn quá rồi.
- Mày ngốc đấy phải không, nghĩ mình là anh hùng thật rồi à? Bằng vào mặt mày mà kể chuyện truy bắt tội phạm với họ? Đùa à, tội phạm họ bắt được nhiều hơn số người mày quen biết đấy, tỉnh lại đi.
Giản Phàm cuối cùng cũng tỉnh lại rồi, mẹ đúng, chú cũng đúng, tuy mắng mình hơi quá lờ nhưng đều đúng, đến nơi trang nghiêm này mới nhận ra, chuyện mình làm căn bản không đáng để vênh váo gì hết:
- Sao em luôn thua kém anh một bậc nhỉ, sớm biết vậy không chuẩn bị nữa.
Thành Cương cố tình không nói cho Giản Phàm chuyện phát biểu để giành lấy hào quang, không ngờ giờ mọi chú ý bị Oa ca lấy hết, ánh mắt không khỏi ghen tỵ:
Cuối cùng cũng kết thúc, đợi lãnh đạo vừa đi, Giàn Phàm bị đám hình cảnh vây lấy hỏi loạn cả lên.
- Chàng trai, bao tuổi rồi?
- Thằng nhóc này khá lắm, căng thẳng như thế mà trấn tĩnh ngay lại được, không chuẩn bị phát biểu đúng không, lần đầu thế là giỏi rồi.
- Các đồng chí, hôm nay đội trưởng Tần mời khách, toàn thể anh em không được thiếu ai đâu đấy.
- Hai chàng trai này khá đấy, làm hiệp cảnh thì phí quá.
Cổ vũ, khen ngợi, bình phẩm, làm Giản Phàm không biết là phải trả lời ai, trong đó có một vị cao ngang Tần Cao Phong, giơ bàn tay to như hộ pháp vỗ vai y, ánh mắt tán thưởng, nhưng tay gấu của hắn làm Giản Phàm sụn cả lưng.
Mấy nữ nhân có tuổi càng quá đáng, một vị mặt béo còn to hơn cả cái mũ cảnh sát, nắm tay Giản Phàm nhìn như nhìn con rể, còn bẹo má y:
- Thẳng bé này như đại cô nương ấy, thật xinh đẹp.
Đám đông cười rộ lên, có người gọi:
- Chị Tạ, chị làm pháp y, suốt ngày sờ người chết, đừng dọa chú nhóc.
- Tôi thích sờ đấy, cậu quản được à? Tôi từng sờ cậu, có thấy cậu chết đâu.
Nữ pháp y đốp lại một câu làm xung quanh cười gập lưng:
Giản Phàm mặt lúc đỏ lức trắng, lần này khẩn trương thật rồi, bị đám đông bao vây chen lấn kéo ra phòng hoạt động, không ở đây được nữa, Giản Phàm cảm giác trước kia mình đánh giá hơi nhầm nơi này, đây đâu phải đội hình cảnh, mà là ổ phỉ, còn có nữ phỉ nữa.
Xuống lầu, rời đại môn, chạy như ma đuổi ...