Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Riêng Ngô Vũ đã mua ba tấm, hai tấm là mua giúp bạn học.
Bạn của Hoàng Trình là Hứa Lương Binh mua hai tấm.
Một tài xế xe tải, nghe nói chạy đường dài thường xuyên lái đêm, đã mua một tấm.
Người làm Vu Tuấn bất ngờ nhất là Hà Dĩnh trong cửa hàng điện thoại của Hoàng Trình cũng tìm đến, sau khi cảm ơn hắn một phen thì đã mua một tấm bùa Bình An.
Như vậy, nhiệm vụ thăng cấp này đã hoàn thành được tám tấm, chỉ cần thêm hai tấm nữa là có thể thăng cấp lên Thiên Sư chính thức rồi.
Tốc độ này vẫn khiến hắn khá hài lòng.
Dù sao cũng chẳng có việc gì gấp, cứ thuận theo tự nhiên thôi.
Làm nghề tự do tuy không thể mỗi ngày đều tự do, nhưng cũng chẳng cần cày ngày cày đêm vất vả, kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi mới là phương thức sinh hoạt đúng đắn.
Hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ, lượng du khách trên núi Vọng Tử giảm hẳn. Vu Tuấn quyết định về nhà sớm rồi tự thưởng cho mình mấy ngày nghỉ.
Hắn đang định dọn quầy về, đột nhiên một chuỗi tiếng động cơ gầm rú từ xa vọng lại – đó là một chiếc xe thể thao đỗ trên bãi đất trống trước chùa.
Là nam sinh, đương nhiên Vu Tuấn cũng có niềm đam mê bẩm sinh với xe cộ. Hồi đi học, hắn đã không ít lần cùng bạn bè thảo luận về ưu nhược điểm của các dòng xe.
Những thông số của chiếc xe thể thao kia, đương nhiên hắn thuộc nằm lòng. Ở nơi nhỏ như thành phố Tây Lâm này, nó thuộc hàng xe tốt đỉnh cấp, chỉ không biết nhân vật nào mới có thể điều khiển nó.
Người từ trên xe đua bước xuống là hai nam hai nữ, trông rõ là con nhà giàu. Dù chỉ bước đi rất tùy ý, vẫn toát lên khí chất phú quý bức người.
Vu Tuấn liếc mắt về phía hai cô gái xinh đẹp ăn mặc hở hang. Hiện tại mỗi ngày hắn đều uống một hồ lô Vô Căn Thủy, mấy ngày liền, cơ thể đã được cải thiện rất nhiều, mỗi ngày dùng năm mươi lần Thiên Cơ Nhãn cũng rất nhẹ nhàng.
Vì thế lúc rảnh rỗi, hắn thích trợn mắt nhìn mấy cô gái xinh đẹp. Không phải hắn muốn nhìn trộm đời tư của người khác, hắn chỉ thấy mình nên dùng nhiều Thiên Cơ Nhãn một chút: thứ nhất là để rèn luyện, thứ hai có thể tăng thêm trải nghiệm cuộc sống, lỡ như gặp người có tai họa thì cũng thuận tiện chào mời bùa Bình An.
Còn tại sao chỉ nhìn các cô gái xinh mà không nhìn người khác, nguyên nhân rất đơn giản: vì các cô gái xinh rất đẹp mắt.
Trong lúc hắn đang thưởng thức phong cảnh, bốn người kia đã bước tới. Người thanh niên đi phía trước trông ngoài hai mươi tuổi, dáng người thon dài, mảnh khảnh, mày kiếm mắt sáng, mũi cao, thái dương bên phải có một vết sẹo sáng màu, lờ mờ được tóc che đi.
Áo sơ mi trắng giản dị, cố ý không cài hai cúc áo trên cùng, để lộ ra một mặt dây chuyền Quan Âm bằng ngọc trắng trước ngực.
Nhìn từ xa, đúng là một công tử hào hoa nhã nhặn.
Chỉ có điều cánh tay trái hình như bị kẹp nẹp gỗ, quấn băng vải dày, đeo trên cổ, cùng với sắc mặt tái nhợt bất lực khiến anh ta trông hơi yếu ớt.
Cô gái xinh đẹp bên cạnh kéo tay anh ta, định lên núi, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, làm nũng: "Sao không lái xe lên? Đi bộ mệt quá!"
"Lái xe gì? Đường núi nguy hiểm thế này, không thích hợp đâu. Đi bộ."
"Anh Nhiên." Một thanh niên khác, có vẻ thuộc dạng tùy tùng, hỏi: "Anh xác định đại sư Tĩnh Lâm sẽ gặp anh à? Nghe nói lão hòa thượng này khá khó, người thường không gặp đâu."
"Yên tâm đi, bố tôi đã chào hỏi trước rồi." Ánh mắt Tô Hạo Nhiên bình tĩnh, đầy vẻ tự tin: "Với lại tôi đến để đưa tiền, lẽ ra còn có thể không nhận?"
"Chưa chắc đâu." Tống Cường – tên tùy tùng – nói: "Lần trước tôi nghe nói, có ông chủ chịu bỏ năm vạn tệ xin lão khai quang một lá bùa hộ thân, kết quả là cửa còn chẳng được vào."
Một cô gái cũng phụ họa: "Thế đã tính là gì? Nghe nói đêm giao thừa năm ngoái, ông chủ kia lên thắp hương và đánh chuông, tổng cộng đã chi năm mươi vạn đấy!"
"Chỉ cần linh nghiệm, năm mươi vạn tính là gì? Một trăm vạn tôi cũng chi."
…
Mấy người bọn họ vừa đi vừa nói, nhanh chóng qua khỏi cổng chùa.
Vu Tuấn cũng nghe lọt được câu chuyện của họ.
Hắn biết Vọng Phong Tự mấy năm nay rất nổi tiếng, có ảnh hưởng lớn ở thành phố Tây Lâm. Nếu không thì đã chẳng có bao nhiêu người đến dâng hương, mấy ông chủ lớn kia cũng chẳng tranh nhau đến công đức.
Chỉ có điều hắn không ngờ mời lão hòa thượng khai quang lại phải mất năm vạn tệ?
Mà người ta còn chẳng thèm làm?
Dù có thể là lời đồn thổi phồng, nhưng chỉ cần một nửa đúng sự thật cũng đã rất đáng sợ rồi.
Bùa Bình An của hắn có thần hiệu thật mà chỉ bán với giá ba nghìn tệ.
Xem ra mình đúng là không giỏi làm ăn như người xuất gia. Chỉ cần tung một chiêu marketing bài bản tùy tiện cũng kiếm được mấy căn nhà rồi.
Bội phục.
Người được gọi là anh Nhiên này, trông rõ là một công tử hào phóng, hơn nữa còn có vẻ rất tin vào mấy thứ này.
Dạng người như thế, nếu không để anh ta đóng góp một chút cho nhiệm vụ của mình thì hơi phí cuộc gặp gỡ tình cờ này.
Thế là hắn liếc nhìn bóng lưng của Tô Hạo Nhiên từ xa.
Ù ù... Thiên Cơ Nhãn khởi động, một tấm thẻ màu vàng hiện ra trong Thức hải của hắn.