Hệ Thống Để Ta Đi Đoán Mệnh

Chương 31. Tô Hạo Nhiên, lại đây, tôi chỉ điểm cho anh chút.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

[Tính danh: Tô Hạo Nhiên.]
[Giới tính: Nam.]
[Dân tộc: dân tộc Hán – Hoa Hạ.]
[Thời gian sinh: 3 giờ 08 phút, ngày mùng 3 tháng 5 năm 1992.]
[Ghi chú: Không.]

Tô Hạo Nhiên quả nhiên là con nhà giàu.
Cha anh ta là Tô Lễ Cường, ông chủ bất động sản số một thành phố Tây Lâm, gia tài bạc triệu, giàu nhất vùng - người đã ngoài năm mươi mới có được một đứa con trai duy nhất như anh ta.
Tô Hạo Nhiên sinh ra đã ngậm thìa vàng. Cả nhà coi anh ta như bảo bối, nâng trên tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan.

Anh ta được hưởng sự chăm sóc tận tình, được giáo dục tốt nhất.
Nhưng dù vậy, cuộc đời anh ta từ trước đến nay vẫn lận đận không ngừng.
Chưa đầy một tuổi, lúc bảo mẫu ngủ say, anh ta từ trong nôi lăn xuống đất, trán bị đồ chơi trên sàn đập vỡ một lỗ, đến nay vẫn còn sẹo.
Hai tuổi, trong siêu thị leo ra khỏi xe hàng, rơi vào bể cá cảnh, suýt chết đuối.
Ba tuổi, đi xe đạp suýt chui vào bụng một chiếc xe tải.
Bốn tuổi, từ xe cáp treo ngã xuống, rơi vào một bụi cây gai, toàn thân đẫm máu. May mà xe cáp không cao, cuối cùng cũng giữ được cái mạng.

Mười tám tuổi, học theo người ta chơi trượt ván, không cẩn thận trượt ngã, ngồi lên lan can, suýt vỡ "trứng".

Hai mươi hai tuổi, đi leo núi không nghe lời khuyên, muốn tự mở đường, kết quả lọt vào một hốc cây, nằm cả ngày, khi được cứu lên chỉ còn thoi thóp.
...

Theo lẽ thường, trải qua nhiều tai nạn như vậy, tháng nào cũng có kiếp nhỏ, năm nào cũng có kiếp lớn, đáng lẽ anh ta phải biết sợ mà yên tĩnh hơn.

Nhưng anh ta chẳng những không hề thu mình, trái lại còn mê mẩn những thứ nguy hiểm như xe máy.
Kết quả đương nhiên chẳng có gì bất ngờ: nửa tháng trước, ở một khúc cua trên đường núi, cả người lẫn xe bay ra ngoài.

Vấn đề cũng không quá nghiêm trọng: trật khớp, xây xát da, tổn thương mô mềm.
Bao năm nay, bố mẹ anh ta cũng đã đau đầu vì anh ta lắm rồi. Họ đi thắp hương cúng Phật khắp nơi, đủ loại bùa hộ thân, mặt dây chuyền Phật, vòng tay may mắn, cầu xin đủ thứ, chất đầy một rương.
Nhưng chẳng có tác dụng gì. Tô Hạo Nhiên vẫn xui xẻo không ngừng.
Vì thế bố mẹ anh ta quản lý anh ta rất nghiêm, bình thường không cho anh ta chạy lung tung, cấm tham gia mọi hoạt động nguy hiểm, kể cả bắn pháo hoa cũng không cho.
Bọn họ chỉ có một đứa con độc nhất, lỡ chẳng may thì người già để tang kẻ trẻ, hối hận cũng không kịp.
Nhưng con người là thế: càng không có gì lại càng muốn có.

Cứ nghĩ đến chiếc Harley-Davidson trong ga ra, Tô Hạo Nhiên lại không thể ngồi yên, lòng như lửa đốt, chỉ muốn lao ra ngoài.
Mấy hôm trước, qua người giới thiệu, anh ta nghe nói đại sư Tĩnh Lâm ở Vọng Phong Tự rất linh nghiệm, liền nóng lòng đến cầu một lá bùa hộ thân để phù hộ bình an.
Chờ vết thương lành lại, anh ta sẽ lại lên xe máy tung hoành.
Vu Tuấn chẳng biết nên nói thế nào.

Anh chàng này đúng là điển hình của người "Không tìm đường chết thì sẽ không chết". Có thể sống đến giờ mà tay chân vẫn nguyên vẹn như vậy, đã được coi là một kỳ tích rồi.
Nói cách khác, nếu có thể thuyết phục được anh ta tin tưởng thì đây nhất định sẽ là khách hàng lâu dài rồi?
Với lại lần này lên Vọng Phong Tự, mọi chuyện chẳng suôn sẻ như anh ta mong đợi.
Có lẽ vì đã nghe nói về sự xui xẻo của anh ta, nên đại sư Tĩnh Lâm ở Vọng Phong Tự đã đóng cửa lớn, căn bản không gặp.

Dù bố anh ta có chào hỏi thế nào cũng vô dụng.
Có ném tiền thì người ta cũng chẳng màng.

Vọng Phong Tự chẳng thiếu chút tiền đó.
Nhưng thế lại càng tốt, cơ hội của Vu Tuấn càng lớn.

Xem ra lát nữa phải xem bói cho anh ta thật kỹ.
Nghĩ đến đây, Vu Tuấn cũng chẳng vội dọn quầy. Hắn ngồi trên chiếc ghế thoải mái, kiên nhẫn chờ đợi.
Chưa đầy một giờ, mấy người lúc nãy đã quay xuống.
Tô Hạo Nhiên bị ăn “canh bế môn” ở Vọng Phong Tự, tâm trạng đương nhiên là chẳng vui vẻ gì, đi suốt cả đường đều mặt mày ủ rũ.
Nhân lúc anh ta đi ngang qua, Vu Tuấn cười cười vẫy tay: "Tô Hạo Nhiên, lại đây, tôi chỉ điểm cho anh chút."

Bỗng nhiên bị gọi tên, Tô Hạo Nhiên ngoảnh lại nhìn, thấy một gã trẻ hơn mình đang ngồi trên ghế, vẫy gọi. Rồi anh ta nhìn thấy tấm biển trên bàn và không khỏi bật cười.
Sự xui xẻo của anh ta vốn nổi tiếng trong giới, với lại anh ta có nhiều tiền, bởi vậy đã thấy nhiều kẻ muốn trục lợi từ mình rồi.
Mà gã này còn quá trẻ, làm gì có đạo hạnh gì?
Loại người thế này anh ta chẳng muốn để ý, đã dứt khoát quay người bỏ đi.
Vu Tuấn cũng chẳng vội, chỉ thong thả nói: "Vết sẹo trên trán anh là lúc anh một tuổi bị ngã."
"Lúc hai tuổi, anh rơi vào bể cá."
"Lúc ba tuổi, anh suýt bị xe tông chết."

“Những lời tôi nói có đúng không?”
...

Theo Vu Tuấn chậm rãi kể ra, Tô Hạo Nhiên dần dần nở nụ cười, bước chân cũng chậm lại.
Tên thầy bói này chuẩn bị kỹ lưỡng quá nhỉ, thậm chí còn tra ra được cả những chuyện cũ như thế. Chỉ riêng điểm này, hắn đã cao minh hơn mấy tên cơ hội khác mà anh ta từng gặp rồi.
Thế là anh ta quay lại, đi đến trước mặt Vu Tuấn, chẳng nói gì, chỉ cười như không cười nhìn hắn, xem hắn hôm nay có thể chơi trò gì.