Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Đừng khách khí, ngồi xuống nói, chúng ta từ từ trò chuyện."
"Anh nói tiếp đi, tôi đứng nghe được rồi."
"Thôi được." Vu Tuấn bưng chén lên uống một ngụm trà: "Anh muốn nghe gì?"
Tô Hạo Nhiên cau mày.
Nhưng chưa kịp nói gì, tên tùy tùng Tống Cường đã thay anh ta lên tiếng: "Anh đúng là kỳ lạ. Chính anh gọi anh Nhiên của chúng tôi lại, bây giờ lại chẳng biết nói gì?"
Vu Tuấn cười đáp: "Vậy thì được, tôi hỏi anh, những điều tôi vừa nói có đúng hay không?"
Tống Cường nói: "Đúng thì đã sao? Mấy chuyện đó chỉ cần đi hỏi thăm một chút là biết ngay mà."
"Cho nên tôi mới hỏi anh muốn nghe gì đó."
Tống Cường nghẹn lời.
Tô Hạo Nhiên quan sát Vu Tuấn một lần nữa rồi nhìn kỹ dòng chữ trên tấm biển của hắn, đôi mày đẹp hơi nhíu lại.
"Anh có thể xem được chuyện của ba mươi ngày sau?"
"Chính xác."
"Tôi không tin." Tô Hạo Nhiên dù thích tìm đường chết, nhưng tuyệt đối không phải người hồ đồ: "Trên đời này không có chuyện tiên tri."
"Không tin cũng được, có thể thử mà. Thử một lần không mất tiền." Vu Tuấn cười nói: "Nếu anh thấy chưa đủ hấp dẫn, chúng ta có thể đặt cược chút gì đó."
Tô Hạo Nhiên mím môi, suy nghĩ một lát.
Bao năm nay anh ta đã tiếp xúc với không ít thầy bói, không đến một trăm cũng được tám chục. Có thể nói các kiểu chiêu trò xem bói, anh ta hầu như đều rõ. Nhưng gã trước mặt này hoàn toàn không theo khuôn mẫu, đã thách đặt cược luôn với anh ta rồi.
Cũng thú vị đấy.
Vu Tuấn biết Tô Hạo Nhiên đã có hứng thú, cũng chẳng vội thúc, chỉ bình tĩnh nhìn anh ta.
Cuối cùng Tô Hạo Nhiên nói: "Được, nhưng điều kiện phải do tôi đưa ra."
"Tùy anh."
"Anh chẳng phải bảo có thể xem ba mươi ngày sao? Tôi không cần lâu thế. Chúng ta xem hôm nay luôn đi." Tô Hạo Nhiên đầy tự tin nói: "Nếu anh có thể đoán được tối nay tôi ăn cơm gì thì coi như anh thắng."
"Được."
Vu Tuấn nói xong đã lấy giấy bút, viết vài dòng rồi gấp lại.
"Tôi viết hết ở đây rồi. Lúc ăn tối anh tự mở ra xem nhé."
Tô Hạo Nhiên cầm tờ giấy, sự hứng thú càng tăng. Khoảng thời gian này anh ta đều ăn ở nhà, có người nấu chuyên nghiệp. Trước khi đồ ăn lên bàn, ai có thể biết món ăn hôm nay là gì?
Gã này thực sự tự tin đến vậy sao?
Hay là cố tình ra vẻ thàn bí?
"Ha ha, nhìn cái dáng chắc thắng của anh kìa, cứ như thật ấy." Tống Cường đương nhiên là cũng không tin. Trên đời này làm gì có ai lợi hại như vậy?
"Nói nhiều vô ích. Đúng hay sai, chẳng mấy chốc sẽ rõ."
"Vậy anh định đặt cược gì?"
"Tùy, các anh muốn cược gì cũng được."
"Tốt, tôi cược với anh." Tống Cường lập tức hào hứng: "Một vạn tệ, thế nào?"
"Được." Vu Tuấn không chút do dự đồng ý.
Thấy hắn đồng ý nhanh như vậy, Tống Cường cũng hơi sững, trong lòng bắt đầu phỏng đoán.
Gã này, chẳng lẽ thực sự đoán được?
Nhưng nghĩ kỹ thì trên đời sao có thể có người lợi hại như vậy. Nếu hắn có thể đoán được chính xác cả bữa cơm tối thì còn ngồi bày cái quán nhỏ ở đây làm gì? Chẳng phải đã giàu to từ lâu rồi?
Tô Hạo Nhiên thấy tiền cược đã được đặt, cũng chẳng muốn ở lại lâu. Đây là lần đầu tiên từ khi sinh ra anh ta nóng lòng muốn biết tối nay mình sẽ ăn gì.
Trên đường về, Tống Cường lái xe, tâm trạng có vẻ không tệ. Anh ta cảm thấy mình chắc thắng lần cược này rồi. Dù tên thầy bói kia rất có thể sẽ biến mất không dấu vết vào ngày mai, nhưng được thắng một vụ vẫn là chuyện vui.
"Lần này anh chắc thua rồi." Tô Hạo Nhiên bỗng nhiên nói.
"Hả?" Tống Cường nghe vậy thì sững người: "Sao thế được? Anh Nhiên chẳng lẽ anh thực sự tin tên thầy bói đó lợi hại đến thế?"
"Không, không phải hắn lợi hại." Tô Hạo Nhiên cười nói: "Tôi cũng vừa mới nghĩ ra. Hắn đã dám bình tĩnh đặt cược với chúng ta như vậy, chứng tỏ hắn ít nhất cũng có chút nắm chắc. Thực ra muốn biết tối nay nhà tôi ăn gì chẳng khó, chỉ cần mua được người nấu ăn là xong."
"Không thể nào, tôi xui thế à?" Tống Cường nghe xong lại có vẻ tiếc nuối: "Thế làm sao bây giờ? Nếu người nấu ăn bị mua chuộc thì tôi chẳng phải thua chắc sao?"
"Chuyện đó dễ thôi." Tô Hạo Nhiên lấy điện thoại ra, cười nói: "Tôi gọi về bảo mẹ tôi sắp xếp lại thực đơn tối nay. Hắn có thể mua chuộc cả mẹ tôi không?"
"Anh Nhiên anh minh!" Tống Cường lập tức giơ ngón tay cái: "Làm thế thì không sơ hở gì nữa. Tôi cá là ngày mai tên thầy bói kia sẽ biến mất không dấu vết."
Tô Hạo Nhiên gọi điện hỏi kỹ thực đơn tối nay rồi bác bỏ toàn bộ, bảo mẹ anh ta sắp xếp món khác.
Ít nhất cũng phải có ba món nguội, tám món nóng, hai món canh.
Bay trên trời, chạy dưới đất, bơi dưới nước, đông tây nam bắc, đủ các mùi vị.
Nếu thế mà tên thầy bói kia vẫn đoán trúng thì anh ta thực sự bội phục rồi.
Nhưng rõ ràng, điều đó là không thể.
Dù không biết anh ta định làm trò gì, mẹ Tô Hạo Nhiên vẫn sắp xếp xong xuôi.
Lúc Tống Cường và Tô Hạo Nhiên về đến nhà, người nấu ăn đang tất bật trong bếp.
"Chào bác!"
Tống Cường ngồi vào bàn ăn, dài cổ nhìn vào bếp, như một tên tị nạn đã đói lả từ lâu.
"Anh Nhiên, có thể mở tờ giấy ra chưa ạ?"
"Tùy cậu." Tô Hạo Nhiên thờ ơ nói. Dù sao những món được viết trong tờ giấy, hoặc là đoán mò, hoặc là những món người nấu ăn đã định sẵn trước đó.
"Hiếm khi thấy hai đứa quan tâm đến bữa cơm thế này nhỉ." Mẹ Tô Hạo Nhiên thấy con trai chủ động như vậy, đương nhiên là rất vui, đã vội vàng bê đồ ăn từ trong bếp ra.
Món đầu tiên là cà tím trộn.
Lúc này Tống Cường đã mở tờ giấy ra, có chút ngẩn ngơ nhìn đĩa cà tím trên bàn, cứ mãi không nói nên lời.
"Sao thế?"
"Cà tím." Tống Cường nuốt nước bọt: "Cà tím trộn."
"Tôi biết là cà tím trộn." Tô Hạo Nhiên cau mày: "Chẳng lẽ trong tờ giấy cũng có món đó?"
Tống Cường gật đầu mạnh.
Tô Hạo Nhiên giật lấy tờ giấy, quả nhiên thấy trên đó viết: "Món thứ nhất, cà tím trộn".
Cái này... Chẳng lẽ là trùng hợp?
Nhìn tờ giấy trong tay, trong lòng Tô Hạo Nhiên dậy sóng.