Hệ Thống Để Ta Đi Đoán Mệnh

Chương 33. Mẹ, món nguội còn lại là gì thế?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thực sự linh nghiệm đến thế ư?
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.
Đây nhất định là trùng hợp, và nhất định phải là trùng hợp, nếu không thì quá khó tin rồi.
Lúc này mẹ Tô Hạo Nhiên lại từ bếp bước ra. Nhìn thấy đĩa mộc nhĩ trộn trên tay bà, Tô Hạo Nhiên và Tống Cường lại đồng loạt trợn mắt.
"Nhìn các con như thể bị đói mấy ngày ấy." Mẹ Tô Hạo Nhiên không biết hai người đang làm gì, chỉ cho rằng họ đang đói bụng, thấy đồ ăn là hai mắt không rời.
"Mẹ, món nguội còn lại là gì thế?"
"Gà luộc, sao thế?"
Không thể nào, lại trúng nữa?
Đến đây thì cả hai đều không thể bình tĩnh nổi.
Ba món đầu tiên viết trong tờ giấy chính là cà tím trộn, mộc nhĩ trộn và gà luộc, đúng cả thứ tự.
"Anh Nhiên, thế này thì tính sao?" Tống Cường nuốt khan: "Nếu bảo là trùng hợp thì cũng trùng hợp quá mức rồi."
"Xem hết đã." Tô Hạo Nhiên vẫn cố giữ bình tĩnh: "Phía sau còn tám món nóng và hai món canh nữa."
Nhưng chẳng có gì bất ngờ, tám món nóng bê ra sau đó đều ăn khớp y như trong tờ giấy:
Cua lông sốt tương, thịt kho tàu, thịt bò luộc, tôm sông hấp, cá rán, gà rán, đậu phụ ma bà, thịt băm rán sốt.
Không chỉ tên món ăn giống, mà thứ tự lên món cũng giống hệt, như thể mẹ anh ta đã dựa theo tờ giấy đó để sắp xếp bữa tối vậy.
Thật không khoa học!
"Mẹ." Tô Hạo Nhiên hỏi: "Mẹ có biết một thầy bói khoảng hai mươi tuổi không?"
"Thầy bói gì?" Mẹ anh ta cau mày: "Con bị ngốc à? Hai mươi tuổi thì làm thầy bói kiểu gì?"
Xem ra không phải mẹ bị mua chuộc rồi.
Vậy có nghĩa là tên thầy bói trẻ tuổi kia thực sự có thể đoán được tối nay anh ta sẽ ăn gì?
Nếu không phải trời đã muộn, sợ tên thầy bói kia đã về nhà, Tô Hạo Nhiên thực sự có thể lao đến ngay để hỏi cho ra nhẽ.
Không đúng.

Nhìn đến cuối tờ giấy, Tô Hạo Nhiên chợt giật mình.
Anh ta nhớ rõ mình bảo mẹ nấu hai món canh, nhưng trong tờ giấy chỉ viết tên một tô canh.
Xem ra cũng chẳng phải hoàn toàn chính xác.
"Được rồi, đồ ăn đầy đủ rồi đấy." Mẹ bưng nốt một bát canh bước ra: "Làm nhiều món thế, hai đứa cố mà ăn cho hết nhé."
"Canh đâu rồi mẹ?" Tô Hạo Nhiên hỏi: "Con đã bảo hai món canh cơ mà?"
"Làm nhiều canh thế để làm gì? Con có uống hết không?"
Tô Hạo Nhiên và Tống Cường lập tức nhìn nhau.
Tưởng rằng tờ giấy này có sơ hở, ai ngờ... ai ngờ người ta còn tính đến cả chuyện này.
"Còn đứng đấy làm gì? Mau ăn đi!"
Cả hai ngồi ăn tối mà tâm trí để đâu đâu, trong lòng không hẹn mà cùng nghĩ: trên đời này thực sự có thầy bói lợi hại như vậy sao?
Ăn tối xong, hai người tụ lại bàn bạc.
"Tôi thấy chuyện này vẫn rất khó tin. Chắc chắn có chỗ nào đó chúng ta sơ hở rồi."
"Thế làm thế nào bây giờ?"
Tô Hạo Nhiên suy nghĩ một lát: "Dễ thôi. Ngày mai chúng ta thử lại lần nữa, lần này lên kế hoạch cẩn thận."
Hai người bàn đến nửa đêm, đã nghĩ ra vô số cách nhưng đều thấy không khả thi.
Cuối cùng Tô Hạo Nhiên chợt nghĩ ra một cách.
"Chúng ta cũng làm như hắn, viết vào một tờ giấy. Cậu viết đại thứ gì đó bỏ vào túi tôi, tôi sẽ không xem. Mai để hắn đoán xem trong tờ giấy viết gì."
Tống Cường lập tức giơ ngón tay cái: "Anh Nhiên cao minh thật! Nếu đã làm đến thế mà hắn còn đoán được thì tôi xin phục."
Hai người càng nghĩ càng thấy cách này hay.

Sáng hôm sau vừa tờ mờ sáng, cả hai đã dậy, kéo nhau xuống chân núi Vọng Tử chờ.

...

Kế hoạch hôm nay của Vu Tuấn là nghỉ ngơi, nhưng nghĩ đến Tô Hạo Nhiên chắc chắn sẽ đến tìm mình vì vậy hắn vẫn đến dọn hàng.
Vừa đến nơi, hắn đã thấy Tô Hạo Nhiên và Tống Cường đi tới.
"Bữa tối hôm qua của anh phong phú quá nhỉ?"
"Hừ, còn chẳng biết anh dùng thứ thủ đoạn ám muội gì." Tô Hạo Nhiên không phục: "Nhưng tôi không phải kẻ hẹp hòi. Có chơi có chịu, đây là một vạn tệ."
Vu Tuấn cất tiền đi, sau đó kéo ghế ra ngồi xuống.
"Nhưng tôi không phục." Tô Hạo Nhiên quyết tâm làm theo kế hoạch hôm qua: "Hôm nay chúng ta chơi lại. Nếu anh đoán trúng, tôi xin phục."
"Được, anh muốn thế nào cũng được."
"Thế này." Tô Hạo Nhiên vỗ vỗ túi quần jean: "Trong túi tôi có một tờ giấy. Nếu anh có thể biết trên đó viết gì thì coi như anh thắng. Vẫn cược một vạn, thế nào?"
"Được."
Nói xong, Vu Tuấn tra cứu tấm thẻ màu vàng của Tô Hạo Nhiên trong Thức hải và phát hiện dữ liệu lưu trữ bên trong đã thay đổi. Dữ liệu lẽ ra phải ghi chép tương lai ba mươi ngày của Tô Hạo Nhiên, giờ không còn nữa, chỉ ghi đến thời điểm anh ta ăn tối xong hôm qua.
"Hệ thống, sao thế?"
[Ký chủ xin lưu ý, tờ giấy ngươi đưa cho Tô Hạo Nhiên đã thay đổi tương lai của anh ta. Vì thế sau khi anh ta xem tờ giấy đó tối hôm qua, ghi chép trong tấm thẻ đã được làm mới.]
Chuyện này cũng chẳng khác vụ của Dương Bình. Dù sao cũng có liên quan đến các khái niệm thời gian, tương lai, Vu Tuấn chẳng hiểu lắm, nhưng không sao, chỉ cần dùng thêm một lần Thiên Cơ Nhãn nữa là xong.
Thế là hắn liếc nhìn Tô Hạo Nhiên.
Ù ù... Thiên Cơ Nhãn khởi động, dữ liệu về Tô Hạo Nhiên được cập nhật hoàn tất.
Nhìn cảnh tối hôm qua anh ta cùng Tống Cường bàn mưu tính kế, Vu Tuấn không thể không thừa nhận, tên này khá thông minh, suýt nữa thì làm khó được hắn rồi.
Trong túi Tô Hạo Nhiên quả thực có một tờ giấy, nhưng chính anh ta cũng chẳng biết trên đó viết gì.

Thiên Cơ Nhãn có lợi hại thế nào cũng không thể nhìn ra được.
May mà Tống Cường – người viết tờ giấy – cũng đi cùng, nếu không hôm nay hắn thực sự bị bó tay rồi.
Thế là hắn liếc nhìn Tống Cường.
Ù ù... Thiên Cơ Nhãn khởi động, tấm thẻ màu vàng của Tống Cường hiện ra.
Vu Tuấn nhanh chóng tìm đến cảnh tượng anh ta viết tờ giấy.
"3.1415926." Vu Tuấn cười nói: "Trong túi anh viết đúng dãy số này."
Tô Hạo Nhiên còn chưa kịp lấy tờ giấy ra, sắc mặt Tống Cường đã thay đổi. Không cần xem cũng biết chắc chắn là đúng rồi. Nếu không thì Tống Cường đã chẳng trợn mắt như muốn rớt ra ngoài thế.
Nhưng liệu có thật hay không?
Tô Hạo Nhiên vẫn quyết định lấy tờ giấy ra. Chẳng có gì bất ngờ, trên đó là một dãy số nguệch ngoạc: 3.1415926.
Có kinh nghiệm tối qua, lần này Tô Hạo Nhiên không quá sốc, chỉ là trong lòng cứ không ngừng suy nghĩ xem còn sơ hở nào không.
Nhưng nghĩ mãi, nếu thực sự có sơ hở thì chỉ có thể là Tống Cường.
Tờ giấy đó là do Tống Cường viết.

Nếu Tống Cường và tên thầy bói này là đồng bọn thì sao?
Ít nhất cũng có khả năng đó.
Nghĩ đến đây, Tô Hạo Nhiên mặt không đổi sắc, bình tĩnh đưa tiền cược: "Đây là một vạn. Tôi lại cược với anh một lần nữa."
Lại nữa ư?
Vu Tuấn cau mày. Bệnh đa nghi của tên này nặng quá, hai lần chưa đủ để nói lên vấn đề sao?
"Lần này chúng ta vẫn tính bữa ăn." Tô Hạo Nhiên mặc kệ Vu Tuấn có đồng ý hay không, đã nói thẳng: "Nếu anh lại đoán được tối nay tôi ăn gì, tôi hoàn toàn phục anh."
"Sau đó thì sao?" Vu Tuấn hỏi.
"Sau đó thì sao? Sau đó thì sao là thế nào?"
"Anh có phục tôi hay không chẳng mang lại lợi ích gì cho tôi." Vu Tuấn cười đáp: "Với lại anh tưởng xem bói dễ lắm à? Tôi cũng mệt lắm, không thể cứ chơi với anh mãi được."
"Vậy anh muốn thế nào? Cược lớn hơn chút được không?"
"Tôi không hứng thú với cược tiền." Vu Tuấn thấy thời cơ đã chín muồi, liền nói: "Chỗ tôi có bùa Bình An. Lần này nếu tôi đoán trúng, anh bỏ sáu nghìn mua hai lá bùa Bình An. Tất nhiên, muốn mua nhiều hơn cũng được."
"Thành giao."
Đương nhiên Tô Hạo Nhiên không có vấn đề gì. Một vạn một lần cược anh ta còn chẳng chớp mắt thì chi sáu nghìn mua đồ có làm sao?
Vu Tuấn lại viết một tờ giấy cho anh ta.

Tô Hạo Nhiên cất kỹ rồi tự mình rời đi, không cho Tống Cường đi cùng. Lần này anh ta chẳng tin bất cứ ai, kể cả chính Tống Cường.
Anh ta đón xe ra tỉnh, chạy thẳng ra sân bay, mua vé một chuyến bay nội địa sớm nhất đến Thịnh Hải.
Đến Thịnh Hải, anh ta lại đi tàu điện ngầm, xe buýt, phà... Tóm lại là không có mục đích, mọi hành động đều ngẫu nhiên.
Đến cuối cùng, chính anh ta cũng mơ hồ, chẳng biết đây là nơi nào, mới tùy tiện tìm một quán ăn nhỏ ven đường, chẳng gọi món, lại bảo chủ quán tự sắp xếp cho mình ba món một canh.
Mệt thì có mệt, nhưng tinh thần anh ta rất phấn chấn.

Lúc này anh ta cảm thấy cảm giác kích thích như đang ở sòng bạc, thứ thú vị nhất trên đời.
Liều!
Anh ta không tin, mình đã làm đến thế này rồi mà còn có thể bị đoán trúng. Nếu thế thì anh ta thực sự bội phục.
Khi đồ ăn được bê lên bàn, anh ta mở tờ giấy Vu Tuấn đưa ra.
Và rồi anh ta hóa đá tại chỗ.
Trên tờ giấy viết: [Bữa tối hôm nay của anh, sẽ ở tại quán cơm 'Hà Ký' trên đường Hoa Sơn, đảo Từ Minh, thành phố Thịnh Hải. Anh bảo chủ quán tự sắp xếp ba món một canh, lần lượt là: dưa leo thái lát xào thịt, ngao xào trứng, nấm hương xào rau xanh và canh cà chua trứng. Lưu ý: trong ngao có cát, khuyên anh đừng ăn.]
Tô Hạo Nhiên: …

Có thật không đây?
Quá khó tin!! Vị đại sư này quả là thần nhân rồi!
Trời đất ơi! Anh ta cảm thấy thế giới quan của mình sắp sửa sụp đổ.
Anh ta cầm đũa, gắp một con ngao bỏ vào miệng.
Phụt... Đúng là có cát thật!

Khi quay lại thành phố Tây Lâm, Tô Hạo Nhiên từ sân bay đón xe chạy thẳng một mạch xuống chân núi Vọng Tử.