Hệ Thống Để Ta Đi Đoán Mệnh

Chương 35. Tối nay tôi còn định đua với mấy thằng kia một trận đấy.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

[Tên vật phẩm: Chén sứ.]
[Nơi sản xuất: Nhà máy sứ Kiệt Thịnh, trấn Đại Khê, thành phố Dung Thành.]
[Ngày sản xuất: 19 tháng 3 năm 2010.]
[Ghi chú: Dưới đáy có một vết nứt nhỏ.]

Giống như nhìn người, từ khi nó còn là một cục đất, đến lúc tạo hình, phơi khô, lên men, nung lò, vẽ hoa rồi thành phẩm, được đưa đến xưởng đóng gói, vận chuyển, đặt lên kệ siêu thị rồi được bà nội mua về nhà, cho đến bây giờ... Tất cả đều rõ ràng.
Và qua đó, hắn thấy được bà nội, như thể đang sống lại trước mặt hắn.

Vu Tuấn vô cùng xúc động.
Lần thăng cấp này của Thiên Cơ Nhãn thực sự quá lợi hại.
Sau này muốn nhìn ông bà, hắn chẳng cần phải lật ảnh nữa, trực tiếp xem trong tấm thẻ ở trong Thức hải là được.
Hắn chợt nghĩ, nếu có di vật của bố mẹ, liệu có thể nhìn thấy bọn họ không?
Nghĩ đến đây, như phát hiện ra chân trời mới, hắn vội lao vào phòng ông nội ngày trước, lục tung lên, tìm được một cuốn album ảnh cũ.
Trong đó có một vài bức ảnh hiếm hoi của bố mẹ hắn, nhiều tấm đã cũ, sắp mờ cả mặt.
Khi cầm những bức ảnh này, hắn thấy hai cánh tay mình run lên.
Cuối cùng, hắn vẫn dùng Thiên Cơ Nhãn lên những bức ảnh, và như mong muốn, hắn thấy được bố mẹ – dung nhan, nụ cười, như đang ở trước mắt.
Ngày ấy, họ còn trẻ như vậy, y hệt trong ký ức của hắn.
Hắn xem từng tấm ảnh, cho đến khi lưu trữ hết mọi hình ảnh vào tấm thẻ màu bạc trong Thức hải.
Hắn còn ngỡ ngàng phát hiện ra một đoạn hình ảnh, trong đó có ông nội, bà nội, bố, mẹ, và cả hắn – đang quấn trong tã – cùng xuất hiện.
Đó là một bức ảnh gia đình.
Sau bao nhiêu năm, cả nhà họ đã đoàn tụ trở lại bằng một cách thức vô cùng đặc biệt.
Hắn xem đi xem lại đoạn hình ảnh chỉ vỏn vẹn vài giây ấy, không biết từ lúc nào, mặt đã đẫm lệ, tựa như những giọt mưa thu lộp bộp ngoài cửa sổ.

...

Thành phố Tây Lâm được xây dựng dọc theo sông, bốn phía là những dãy đồi núi trập trùng.

Một con đường nhựa đủ cho bốn làn xe chạy uốn lượn theo bờ sông.
Sau khi cầm được bùa Bình An, Tô Hạo Nhiên nóng lòng đến bệnh viện tháo băng bột trên tay rồi lợi dụng lúc mẹ không để ý, anh ta cùng Tống Cường lái xe ra ngoài.
Anh ta không dám đi chiếc mô tô trong ga ra.

Một là sợ mẹ phát hiện, hai là cánh tay vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, không thể điều khiển con mãnh thú sắt thép kia, nhưng lái xe thể thao một chút thì vẫn ổn.
Hơn nữa có mang bùa Bình An, trong lòng anh ta vô cùng an tâm.

Dù trời có mưa, anh ta lái xe trên con đường uốn lượn vẫn có cảm giác như đang bay trên đường cao tốc bằng phẳng.
"Anh Nhiên, chúng ta vẫn nên chạy chậm một chút thì hơn." Tống Cường ngồi ghế phụ, suốt đường đều chìm trong lo lắng.

Vận rủi của Tô Hạo Nhiên đã thấm vào tận xương tủy.

Đừng nói lái xe khi đang bị thương, ngay cả đi bộ trên đường cũng có thể gặp họa bất ngờ.
"Không sao đâu." Tô Hạo Nhiên nhìn đồng hồ tốc độ – mới có tám mươi. Anh ta thấy tốc độ này chẳng khác nào dắt chó đi dạo: "Tối nay tôi còn định đua với mấy thằng kia một trận đấy."
"Không được đâu anh Nhiên." Tống Cường dựng cả tóc gáy: "Tay anh chưa khỏi, đừng có liều! Lỡ có chuyện gì, tôi biết ăn nói sao với bác gái?"
"Căng thẳng gì? Đâu có đua thật." Tô Hạo Nhiên lườm Tống Cường: "Lâu rồi không vận động, tôi chơi tí thôi. Yên tâm, tôi cam đoan tốc độ không quá một trăm đâu."

Mỗi thành phố đều có rất nhiều phú nhị đại (con nhà giàu).
Những người dựa vào bóng mát của cha chú này, vì không cần lao động vất vả vẫn có thể hưởng thụ cuộc sống vượt xa người thường, nên sinh hoạt khó tránh khỏi đơn điệu, buồn tẻ. Vì thế, đua xe đã trở thành một hình thức giải trí của một số phú nhị đại.
Thành phố Tây Lâm không lớn, số phú nhị đại trẻ tuổi thích đua xe cũng chẳng nhiều, cả nam lẫn nữ cộng lại còn chưa đến hai mươi người.
Hơn nữa gần thành phố Tây Lâm không có ngọn núi nào giống núi Thu Danh, không có những khúc cua liên tiếp hiểm trở, cũng chẳng có kẻ nào vì đua xe mà liều mạng.
Vì thế, đua xe ở đây chỉ là hoạt động giải trí rất nghiệp dư.

Tiền cược thắng thua cũng đơn giản, thường là hai chai rượu hoặc một bữa ăn.
Trong cái nhóm toàn những người trẻ tuổi này, Tô Hạo Nhiên cũng được coi là người khá nổi tiếng. Ai cũng biết anh ta trời sinh đã xui xẻo, uống nước cũng có thể bị sặc. Vì thế cơ bản là chẳng ai dám đua với anh ta. Dù có đua thì cũng cố ý giảm tốc độ.
Giải trí mà, mọi người vui vẻ là được.

Để xảy ra mạng người thì chẳng hay ho gì.

Trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ mọc đầy cây tùng, trong rừng có dựng vài chiếc lều.

Trên bãi đất trống ven đường quốc lộ có chừng bảy - tám chiếc xe thể thao đang đỗ.

Một đám nam nữ mượn ánh đèn le lói dưới lều uống rượu trò chuyện, bên cạnh còn có đầu bếp được thuê đang nướng thịt.
Thấy Tô Hạo Nhiên đến, mọi người lập tức trêu chọc.
"Úi chà, anh Nhiên cuối cùng cũng xuất viện rồi!"
"Sao không cưỡi con ngựa hoang của anh đấy?"

Trước những lời trêu chọc, Tô Hạo Nhiên chẳng hề bận lòng. Cơ hội được ra ngoài chơi của anh ta không nhiều nên lần nào cũng giữ được tâm trạng thật tốt.
"Vết thương chưa lành, không chạy moto được. Nhưng lái xe thì ok. Ai muốn đua với tôi một trận nào?"
"Haha, thôi nhé anh Nhiên, thế chẳng phải ức hiếp bệnh nhân à?"
Tô Hạo Nhiên khinh khỉnh: "Không dám thì bảo không dám, đừng có kiếm cớ."
Mọi người đều hiểu ý cười.

Ai cũng biết kỹ thuật của anh ta, nếu không phải mọi người thường xuyên cố ý nhường thì anh ta chẳng thắng nổi ván nào.
Cuối cùng, sau một hồi ồn ào, vẫn có mấy người lên xe, định chơi với anh ta một phen.
Bố của Tô Hạo Nhiên cũng có máu mặt ở thành phố Tây Lâm, nhà giàu, trên có người, ngay cả thị trưởng cũng phải nể vài phần.

Mọi người chơi cùng Tô Hạo Nhiên cũng có ý lấy lòng.
"Anh Nhiên, anh tuyệt đối đừng lái nhanh quá, cẩn thận đấy nhé!"
Tống Cường dặn dò lia lịa, đến nỗi Tô Hạo Nhiên cũng thấy phiền, lúc đó mới mở cửa xe cho anh ta lên.
Ngồi vào ghế lái, Tô Hạo Nhiên lấy hai lá bùa Bình An ra, thay thế mấy tấm bùa hộ thân vốn treo trong xe rồi mới nổ máy.
Ánh đèn xe chiếu sáng, con đường núi uốn lượn dẫn thẳng đến chân trời vô tận.
Theo tiếng động cơ gầm rú, anh ta lao ra trước.
Con đường này anh ta đã quá quen thuộc rồi: đoạn thẳng dài bao nhiêu, khúc cua ở đâu, độ cong thế nào, thậm chí cả chỗ nào có ổ gà anh ta đều thuộc nằm lòng.
Vì thế chẳng có gì khó khăn.

Tốc độ rất nhanh đã vượt quá một trăm, chiếc xe dễ dàng vượt qua khúc cua lớn thứ nhất rồi thứ hai, thứ ba...

Xuyên qua ba ngọn đồi nhỏ, cuối cùng đã tiến vào đoạn đường có tính thách thức nhất – khúc cua chữ Z duy nhất trong cả đoạn đường này.
Lần trước anh ta đi mô tô đã bị ngã ở đây.
Anh ta tập trung toàn bộ sự chú ý, nhìn chằm chằm vào con đường đang không ngừng biến hóa phía trước, vào đúng thời điểm thích hợp thì bất ngờ giảm tốc, đánh lái.
Véo...

Theo tiếng lốp xe ma sát với mặt đường, khúc cua thứ nhất đã vượt qua thành công.
Nhưng anh ta chẳng dám lơ là.

Khúc cua tiếp theo – ngoặt phải – mới là nguy hiểm nhất, cũng là lúc thử thách kỹ thuật nhất.
Trong lúc anh ta đang tập trung cao độ, chuẩn bị đánh lái, có lẽ vì quá căng thẳng nên dùng lực hơi mạnh. Tay trái đang điều khiển vô lăng bỗng đau nhói một hồi.
Xong rồi!
Lòng anh ta chợt lạnh.

Cơn đau khiến anh ta mất kiểm soát cánh tay trái, không thể điều khiển vô lăng.
Đánh lái sai hướng, chắc chắn sẽ lao thẳng ra khỏi đường!
Dù phía trước chỉ là một cái mô đất cao hơn mười mét, nhưng với tốc độ hiện tại, lao ra ngoài cũng khiến anh ta chịu đủ rồi.
Tô Hạo Nhiên thầm chửi rủa. Sao lại đúng vào lúc này?
Chẳng lẽ có bùa Bình An của đại sư rồi mà vẫn không thể thay đổi vận rủi của mình?
Mấy người phía sau vừa nhìn thấy cảnh tượng đó cũng toát mồ hôi lạnh.
Hỏng rồi, lần này chắc chắn hỏng thật rồi.

Tô Hạo Nhiên lao ra ngoài thế này, không chết cũng mất nửa cái mạng!
Biết thế đã không chơi với anh ta.

Lần này biết ăn nói sao đây?
Ngay lúc tóc gáy của Tô Hạo Nhiên đã dựng đứng, anh ta chuẩn bị đạp phanh hết cỡ thì bỗng cảm thấy một luồng sức mạnh kỳ diệu nhập vào cơ thể mình.
Luồng sức mạnh ấy như cánh tay của một tay đua thế giới, dẫn dắt cánh tay anh ta, trực tiếp xoay vô lăng với tốc độ cực nhanh, đồng thời kéo phanh tay gấp.
Véo...

Tiếng ma sát giữa bánh xe phụ và mặt đường càng chói tai hơn, để lại hai vết đen bóng trên đường, bốc lên khói trắng.
Cứ như vậy, vào khoảnh khắc cuối cùng, chiếc xe thể thao màu đỏ đã hoàn thành một pha drift (động tác đánh lái trượt ngang) gần như là không thể, cuối cùng thì dừng lại sát mép khúc cua. Một bên bánh sau gần như đã lơ lửng trên không trung rồi.
Sau khi xe dừng hẳn, cả người Tô Hạo Nhiên sợ đến ngây ngẩn.
Khoảnh khắc vừa rồi, anh ta như được thần lái xe nhập thể, đã hoàn thành pha kỹ thuật khó mà bình thường bản thân tuyệt đối không thể làm được.
Đây là do thực sự có thần minh phù trợ, hay trong lúc nguy cấp anh ta đã phát huy tiềm năng vượt xa bình thường?
Anh ta không khỏi dời mắt về phía hai lá bùa Bình An, hai tay run run tháo chúng xuống.

Nhẹ nhàng chạm vào, một trong hai lá bùa như đã hóa đá, vừa bị tác dụng lực đã lập tức vỡ vụn ra.
Cái này... là thế nào?

Một lá bùa Bình An vỡ vụn khiến Tô Hạo Nhiên càng thêm bối rối, nhưng rất nhanh anh ta đã hiểu được lý do.