Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vì thể chất không may mắn, anh ta từ nhỏ đã tiếp xúc với các loại bùa hộ thân, đồng thời đã từng nghe qua một số giai thoại.
Ví dụ: có người gặp tai nạn xe cộ, lẽ ra phải rất nghiêm trọng, nhưng kỳ diệu thay đối phương chỉ bị thương nhẹ, nhìn lại thì chiếc vòng ngọc hay mặt dây chuyền ngọc gia truyền đã vỡ tan.
Mọi người nói rằng chiếc vòng hay mặt dây chuyền đó đã giúp chủ nhân tránh được tai họa.
Như vậy, lá bùa Bình An này vỡ ra, có lẽ cũng vì nó đã giúp anh ta hóa giải một tai họa?
Chắc là thế, chắc chắn là thế.
Nếu không thì chẳng thể giải thích nổi.
Không hổ là xuất phẩm của đại sư. Bùa Bình An này quả thực có hiệu lực! Luồng sức mạnh như được thần trợ lúc nãy vốn đến từ nó!
Vị đại sư ấy quả nhiên là cao nhân trong hàng cao nhân!
Vừa cảm kích, trong lòng anh ta lại nghĩ: Bùa Bình An lợi hại như vậy, mà giá lại rẻ như thế, nếu có thể mua nhiều hơn để trong xe... chẳng phải sau đó anh ta có thể vô tư đua xe mà không cần lo lắng gì nữa rồi?
Được đấy, tuyệt đối được!
Nghĩ đến đây, đáy lòng anh ta phấn khởi, sướng đến nỗi muốn hét lên.
"Haha, ông đây cuối cùng cũng có thể thoát khỏi vận rủi!!"
Lúc này, mấy người trên những chiếc xe phía sau đã chạy đến trước xe anh ta, thấy anh ta ngồi trong xe la hét như điên thì nhanh chóng lôi anh ta ra ngoài.
"Anh Nhiên, anh không sao chứ?"
"Không sao, không sao." Tô Hạo Nhiên phẩy tay, dáng vẻ bình thản như thể kẻ suýt lao ra vực lúc nãy chẳng phải là anh ta, khiến mọi người ngỡ ngàng: "Tôi có thể làm sao được?"
"Không sao thì tốt. Lúc nãy anh làm tụi tôi hết hồn."
"Tôi cứ tưởng anh chắc chắn sẽ lao ra ngoài."
"Nói mới nhớ, anh Nhiên à, kỹ thuật của anh lợi hại như vậy từ lúc nào thế?" Có người lập tức nịnh hót: "Tình huống lúc nãy mà còn xoay chuyển được, đúng là chỉ có tay đua chuyên nghiệp mới làm nổi thôi. Đổi lại là bọn tôi thì chắc chắn đã lao thẳng ra ngoài rồi."
Tô Hạo Nhiên cười bí hiểm: "Muốn biết không? Mời tôi uống rượu thì tôi sẽ nói."
"Uống rượu chứ gì? Quá dễ. Anh mau nói đi anh Nhiên!"
Thấy mọi người hiếu kỳ đến dài cả cổ, đôi mắt cứ mở to nhìn mình, Tô Hạo Nhiên liền tháo lá bùa Bình An còn lại trong xe ra, vẫy vẫy trước mặt.
"Biết đây là gì không?"
"Gì thế? Trông như miếng giấy bình thường vậy."
Tô Hạo Nhiên liếc nhìn đối phương với một ánh mắt mang hàm nghĩ “đúng là đồ không có kiến thức”: "Cái này gọi là bùa Bình An."
"Bùa Bình An?" Mọi người nhìn thứ trong tay anh ta với vẻ nghi hoặc: "Anh Nhiên đừng lừa bọn tôi. Bùa đâu có hình thù như này?"
"Tôi cần lừa các cậu à? Nói các cậu nghe, mấy hôm trước tôi gặp một vị đại sư dưới chân núi Vọng Tử, đối phương lợi hại cỡ nào thì có nói ra các cậu không tin nổi đâu...”
...
Tô Hạo Nhiên chủ động cộng với chân thành đề cử, Tống Cường đứng một bên làm chứng, cùng với cảm giác an toàn khó tả khi nhìn thấy lá bùa Bình An trong lòng, cộng thêm chuyện vừa xảy ra tối nay, rất nhanh cái nhóm đua xe nhỏ ở thành phố Tây Lâm này đã vô cùng tò mò về Vu Tuấn.
Đều là những người thích tốc độ và mạo hiểm, ai chẳng lo một ngày nào đó mình gặp chuyện?
Hổ còn có lúc ngủ quên cơ mà?
Vì thế, rất nhiều người tỏ ý sẵn sàng đến gặp Vu Tuấn, tiện thể mua bùa Bình An. Dù có hiệu quả như Tô Hạo Nhiên nói hay không thì ít nhất cũng cầu được sự an tâm.
Tô Hạo Nhiên đang nói hăng say, lại khẽ vuốt cánh tay trái: "Đợi tay tôi khỏi hẳn, chúng ta đi núi Hoa Khẩu một chuyến. Lúc đó các cậu đừng cố ý nhường tôi nhé!"
...
Hôm nay không bày quầy, Vu Tuấn định ngủ nướng, kết quả là chưa đầy chín giờ đã bị điện thoại đánh thức.
Người gọi điện thoại là ông chủ tiệm bánh ngọt. Ông ta hỏi han về thương tích của hắn, còn hỏi bao lâu nữa hắn mới xuất viện, sau khi xuất viện có thể đi lại bình thường không.
Vu Tuấn hiểu ngay ý tứ của đối phương.
Cái tiệm bánh ngọt hắn đang làm việc kia vốn buôn bán khá tốt, bên trong có hai thợ chính và hai thợ học việc, ngày nào cũng làm đến khuya.
Sau khi Vu Tuấn gặp tai nạn, tiệm bánh ngọt lập tức thiếu một người.
Chủ ý của ông chủ chắc là muốn tuyển thêm một người.
Tuyển thì tuyển, chẳng có gì to tát. Dù thương tích của hắn có lành hay không, hắn chắc chắn sẽ không quay lại làm nữa.
Không ngủ được nữa, hắn rửa mặt rồi định đi cửa hàng xem đồ điện gia dụng.
Tivi và máy giặt đều nên thay, tủ lạnh cũng cần mua, nồi cơm điện, lò vi sóng, máy tính... những thứ này đều không thể thiếu trong sinh hoạt hàng ngày.
Đường truyền mạng internet 2M trước đây cũng phải nâng cấp.
Tiền mà, kiếm được là để tiêu, để cuộc sống thêm phần tươi đẹp.
Không tiêu thì kiếm tiền làm gì?
Còn chuyện tiết kiệm tiền mua nhà, hắn thấy không cần vội. Đợi mua sắm xong mấy thứ trong nhà này, hắn sẽ nghiên cứu cụ thể cách dùng Thiên Cơ Nhãn để kiếm tiền.
Thế là hắn đến cửa hàng điện máy lớn nhất thành phố, mất nửa ngày chọn lựa rồi chờ giao hàng tận nhà, lắp đặt...
Khi mọi thứ chuẩn bị gần xong thì trời cũng đã tối.
Đừng thấy phần lớn việc đều là do người khác làm, hắn vẫn thấy mệt rã rời. Cơm tối chắc chắn không muốn tự nấu, mới quyết định ra quán cơm nhỏ bên ngoài ăn tạm.